Lục Giới Yêu Hậu

Chương 59.1: Trang trí lại cái ổ cũ

Trước Sau

break

Dải ngân hà trôi lững lờ trước mặt, sao Bắc Cực lấp lánh trên cao, cả vũ trụ trời đất mênh mang lập tức thu gọn vào căn phòng nhỏ bé, khiến người ta phải trầm trồ.

Tiểu Trúc trượt khỏi tay ta, hiện ra hình hài thiếu niên trong ánh sao, ngẩn ngơ nhìn những vì tinh tú xung quanh. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài trắng bệch chạm vào những vì sao đang trôi nổi trong bóng tối. Tinh tú bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ trên đầu ngón tay hắn, lấp lánh long lanh, tựa như đang đáp lại cái chạm của hắn.

Ta bước từ tốn giữa những vì sao, tiến về phía ngọc đài đã từng phong ấn ta. Khi ta xoay người, tà váy tiên tung bay tự nhiên như đóa hoa hồng đen nở rộ.

Ta chậm rãi ngồi xuống, nhìn căn mật thất tối tăm ngổn ngang trong ánh sao. Ta vung tay phải lên, ma lực phóng ra, cuốn theo muôn vàn tinh tú bay múa. Nơi những vì sao lướt qua, những viên đá vỡ nát sẽ quay về vị trí cũ, hào quang rực rỡ bùng lên, đèn tường màu vàng được khảm vào vách đá, bảo châu trở vào trong đèn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời, lập tức chiếu sáng cả thạch thất, nguy nga tráng lệ!

Những vì sao bị ánh sáng nuốt chửng khiến Tiểu Trúc giật mình, theo bản năng nhìn về phía ta, rồi lập tức quên cả thở, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt ta không thể rời đi.

Ta vung tay trái lên, ma lực lướt qua thạch thất trống rỗng, lập tức, bàn ghế, bình phong, giường nằm lần lượt hiện ra. Tấm thảm tinh xảo được trải trước thạch đài của ta, trên tấm thảm trắng như tuyết là một con phượng hoàng vàng đang tung cánh, dưới móng vuốt nó là một viên bảo châu, dẫn dụ chín con rồng đến tranh đoạt.

Bàn ghế trắng muốt như ngọc, lư hương phỉ thúy chạm trổ tinh xảo, tiên khí lượn lờ bốc lên, hương thơm thanh khiết tràn ngập cả căn phòng. Rèm châu pha lê rủ xuống trước bình phong, sau bình phong là hồ tắm tỏa hào quang rực rỡ, nước suối ấm áp đang ùng ục phun lên từ giữa hồ, trong nháy mắt tiên khí đã bao phủ đài tắm.

Hoa tươi nở rộ hai bên, hóa thành khu vườn rực rỡ sắc màu. Những dây leo xanh non rủ xuống, quấn quýt đan thành một chiếc xích đu. Vách đá phía trước tan ra, để lộ trời đất mênh mông của Côn Luân, gió mát thổi vào đưa chiếc xích đu bay ra biển mây, đẩy nó về phía bầu trời xanh thẳm.

Thế giới vốn dĩ chật hẹp đã được ta mở rộng, tạo thành một vùng trời đất mới.

Ta đưa tay lướt qua thạch đài dưới thân, tấm nệm ngủ đan bằng lông hạc và hoa tươi xuất hiện, vô cùng mềm mại và êm ái.

Ta lười biếng nằm nghiêng xuống, màn lụa màu đen tím từ trên cao buông xuống, bao quanh cả thạch đài, che khuất bóng dáng ta.

"Ưm... Thoải mái quá..." Ta nằm sấp trên giường, không muốn dậy nữa. Trang trí nơi này đã tiêu tốn không ít ma lực mà ta vất vả tích cóp được, bởi vì ta không phải dùng phép lấy đồ từ xa, hay là ảo ảnh, mà là tạo vật. Mọi thứ ở đây đều là thật, là do ta thực sự tạo ra.

Ta lười biếng ngồi dậy, Tiểu Trúc ở bên ngoài màn lụa vẫn đang ngẩn ngơ nhìn ta. Ta nheo mắt cười, nhẹ nhàng phất tay, màn lụa đen tím từ từ vén lên, nụ cười xấu xa xuất hiện trên khóe miệng ta. Ta bất ngờ xoay người, lập tức hóa thành con hắc long khổng lồ lao về phía Tiểu Trúc đang ngẩn người.

"Gào!"

"A!" Tiểu Trúc giật mình nhảy dựng lên, ta hung dữ cúi đầu rồng xuống: "Nhìn đủ chưa?"

Tiểu Trúc cứng đờ gật đầu. Ta từ từ khôi phục hình người, một tay chống hông đứng trước mặt hắn, liếc hắn một cái: "Nhìn đủ rồi thì đi làm việc đi."

"Vâng!" Hắn chớp mắt, xoay người rồi lại ngẩn ra, ngơ ngác nhìn bộ bàn ghế ta vừa tạo thành trong lúc hắn ngẩn ngơ. Hắn kinh ngạc thán phục sờ lên mặt bàn, gõ gõ, sau đó thốt lên: "Là tiên ngọc thật!"

"Nói thừa! Ngươi tưởng là phép che mắt à?" Ta lườm bóng lưng hắn một cái, hắn kinh ngạc quay người lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn khó phân biệt nam nữ tràn ngập vẻ khó tin: "Chủ nhân có thể tạo ra vật ư?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc