Lồng Giam Tình Ái

Chương 2

Trước Sau

break

Cô gái này lúc nào cũng mang dáng vẻ không nóng không lạnh, nhìn thì thấy dịu dàng thật ra là một khối thép rắn chắc khó chơi.

Thực ra anh ta nên sớm nghĩ đến, là người có thể được vang danh giữa bao nhiêu người con gái nhà họ Tưởng, sao có thể thật sự không nguội không lạnh.

Tưởng Chấn phong lưu, trước sau cưới hỏi ba bà vợ. Người vợ danh chính ngôn thuận Trang Nguyệt Cầm là con gái duy nhất của bí thư thành ủy, mang tới rất nhiều thuận lợi cho sự nghiệp kinh doanh của Tưởng Chấn. Cơ thể Trang Nguyệt Cầm yếu ớt nhiều bệnh tật, sinh được một trai một gái xong thì quanh năm suốt tháng nằm trên giường, vì bệnh mà ba mươi sáu tuổi đã qua đời.

Chưa đầy nửa năm, Tưởng Chấn lại cưới phó tổng đương thời của đối tác là Trần Phong. Trần Phong là một con rùa vàng (*) hiếm thấy của thời đại đó, diện mạo hàng đầu, năng lực trong công việc càng là hàng đỉnh cao, hai người hợp sức cùng đưa Tưởng thị phát triển đến quy mô như ngày nay. Sau khi kết hôn Tưởng Chấn vẫn phong lưu không thay đổi, Trần Phong cũng không phải người phụ nữ có thể kìm nén cơn giận, cãi nhau ồn ào khá nhiều năm, cuối cùng cũng phải ly hôn mới xong việc. Trần Phong mang theo nửa phần tài sản của mình sang Singapore phát triển.

(*) Người đi du học ở nước ngoài về, gia đình giàu có.

Bà Tưởng hiện tại chỉ lớn hơn Anh Hiền bốn tuổi, năm nay vừa tròn ba mươi, đầu năm vừa sinh hạ đứa con trai nhỏ Tưởng Anh Độc. Tưởng Chấn hơn sáu mươi tuổi lại có được đứa con trai, tâm trạng quá hào hứng, chuyển thẳng tên của một căn tứ hợp viện cho cô ta đứng tên.

Nhà họ Tưởng cả trai lẫn gái là sáu người, trong đó người con thứ năm là con riêng, mẹ ruột không rõ lai lịch. Tên đệm của sáu người đều có chữ Anh, chữ sau cùng phân biệt nhau theo các chữ Kiến Hiền Tư Tề, Thận Độc. (Ganh đua, cẩn thận và duy nhất).

Anh Hàng xếp hàng thứ ba, theo lý mà nói đáng lẽ phải lấy tên là Anh Tư mới đúng, nhưng Tưởng Chấn lấy chữ Tư đưa cho đứa con gái thứ hai trước rồi, vì vậy cô mới có tên Tưởng Anh Hiền, người Hiền (hiền đức, có tài) như cái tên.

*

Buổi tối, trong dạ tiệc của khách sạn Intercontinental có thể nói là hoa bướm dập dìu, quan chức tụ họp.

Trước khi dạ tiệc chính thức bắt đầu, mọi người cùng trò chuyện rôm rả với nhau, Anh Hiền cũng bị vài người xoay quanh, nhiệt tình cùng bắt chuyện với cô. Ngược lại không phải vì cô là cô chủ nhà đại gia, trong giới nhà giàu tự cao tự đại của xứ Hương Cảng cũng chỉ thuộc về hàng nhà giàu mới nổi, nhưng cô là vị hôn thê của Thẩm Đông Dương, vì vậy nhà giàu mới nổi cũng được người ta yêu thích.

Bầu không khí yên bình bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng mắng chửi: "Vậy thì anh vào đây mà xem tôi đi ŧıểυ!"

Chữ "ŧıểυ" kí©ɧ ŧɧí©ɧ tới thần kinh của không ít người, tiếng đàm tiếu thoáng chốc cứng lại.

Anh Hiền theo tiếng la hét nhìn sang, trông thấy một cô gái thon gầy tái nhợt đang tức giận trừng mắt với một người đàn ông mặc vest đen.

Người đàn ông rất cao, ước chừng bằng mắt tầm một mét chín, vai rộng eo hẹp, để kiểu tóc húi cua (*)hiếm thấy.

Phát hiện ánh mắt chung quanh, cô gái từ từ cảm thấy xấu hổ, cúi đầu nhanh bước rời đi. Người đàn ông vest đen sắc mặt không thay đổi đi theo.

Anh Hiền không nhịn được nhìn thêm vài lần, tuy nói đường nét gương mặt anh xuất sắc, nhưng cô nhìn không phải vì điều này, mà vì anh hoàn toàn không ăn khớp: Eo và lưng quá cứng rắn, vẻ mặt quá lạnh lùng, so với tiệc xã giao thì trông càng giống như đi bắt khách bom hàng hơn.

Trò hề nho nhỏ vốn dĩ đã kết thúc, không ngờ hai người lại nhanh chóng trở thành tiêu điểm.

Người đàn ông tóm cánh tay cô gái, trực tiếp rời khỏi buổi dạ tiệc, hai vết rạch máu tươi mới trên khuôn mặt cực kỳ bắt mắt. Cô gái vừa đi vừa giãy giụa trong biên độ nhỏ, vẻ mặt méo mó, rõ ràng là đang nín nhịn cơn lửa giận.

Anh Hiền chú ý tới bên dưới mũi của cô hình như đang dính thứ gì đó, đang nghi ngờ, người đứng bên cạnh đã giải thích giùm cô.

"Cô Tưởng, cô quen cô Từ chứ?"

Anh Hiền lắc đầu.

Một người khác tiếp lời: "Là Từ Á Vi con gái nhỏ của giám đốc Từ tập đoàn Hoa Dương chứ gì, tôi suýt chút không nhận ra, còn người kia là?"

"Có lẽ là vệ sĩ mới của cô ta."

"Vệ sĩ? Nhìn không giống lắm."

Quả thật không giống, mặt mũi vệ sĩ phải tầm thường không dễ dàng để cho người ta ghi nhớ, riêng điểm này là anh đã không đạt tiêu chuẩn.

"Phải, nghe nói lúc trước là bộ đội đặc chủng, còn từng tham gia nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài."

"Gìn giữ hòa bình? Có nói quá không vậy, giám đốc Từ nhận được thư tống tiền?"

"Aiz, anh không biết à? Cô Từ ở nước ngoài nhiễm phải thói quen xấu, bị nhốt trong nhà hai năm không cho gặp người khác. Bây giờ được ra ngoài tham dự hoạt động có lẽ là đã được tha bổng rồi. Còn về phần vệ sĩ, có lẽ giám đốc Từ lo lắng những bạn bè cũ trước kia lại đến quấy rầy cô ta."

"Ý là nói là hít thuốc -- Thứ đồ đó mà cô ta cũng dám rớ tới, gan cũng to thật."

"Ai bảo không phải."

Anh Hiền im lặng lắng nghe, mơ hồ đoán ra đại khái câu chuyện: Cô Từ không kiềm chế nổi, hoặc có thể ngay từ ban đầu đã nhân cơ hội tham gia hoạt động đi hít một ngao, cho rằng trốn trong nhà vệ sinh nữ thì sẽ không có sơ hở, ai ngờ vệ sĩ mới công chính nghiêm minh.

Nhưng mà, nhờ phúc của cô Từ, dạ tiệc năm nay có chút hứng thú hơn so với năm trước.

Anh Hiền cười cười, ném hai người ra sau đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc