Nha đầu này, ngay cả lúc tức giận cũng đáng yêu như vậy, khiến hắn chỉ muốn véo thêm một cái nữa.
Tô Lạc tức giận trừng hắn: “Ngồi cho tử tế, đừng động tay động chân.”
Thế nhưng Nam Cung Lưu Vân đã bôn ba suốt ba ngày, khó khăn lắm mới có được cơ hội ở gần người mình yêu, sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy? Khóe môi hắn khẽ cong lên thành nụ cười tà khí, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh vẻ mê hoặc, chăm chú nhìn Tô Lạc đầy quyến luyến.
Đúng là một tên yêu nghiệt!
Tô Lạc thật sự không biết phải nói gì. Bỗng nhiên, khóe mắt nàng khẽ cong lên, lộ ra một tia chế nhạo: “Nam Cung Lưu Vân, ngươi sẽ không phải là không tra được kết quả, nên cố ý làm loạn để đánh lạc hướng ta đấy chứ?”
Phép khích tướng quả nhiên vô cùng hữu hiệu.
“Nha đầu quá thông minh, quả thật chẳng thú vị chút nào.” Nam Cung Lưu Vân thở dài. Tuy hắn không tiếp tục được voi đòi tiên nữa, nhưng cũng không có ý định buông nàng ra. Bỗng nhiên, hắn thu lại vẻ cợt nhả thường ngày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có. Hắn nhìn Tô Lạc thật sâu, từng chữ từng câu đều vô cùng cẩn thận: “Nha đầu, nói cho ta biết, gần đây có phải ngươi thường xuyên cảm thấy đầu váng mắt hoa không?”
Thấy vẻ mặt hắn nghiêm trọng đến lạ thường, trong lòng Tô Lạc hơi chấn động. Đây là làm sao vậy? Người luôn cợt nhả như hắn, đột nhiên lại trở nên nghiêm túc như thế, nàng thật sự không quen.
Tô Lạc nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu: “Đúng là vậy, thỉnh thoảng đầu ta còn đau nữa.”
“Không chỉ vậy, ta còn thường xuyên choáng váng mơ màng, đặc biệt buồn ngủ, lúc nào cũng chỉ muốn ngủ... mà đã ngủ rồi thì lại rất khó tỉnh.”
Bỗng nhiên, Tô Lạc có một cảm giác như thể mình đang mắc bệnh nặng.
“Vậy đan điền của ngươi có khi nào có cảm giác căng tức không? Chính là sờ vào sẽ thấy cứng cứng ấy?” Nam Cung Lưu Vân lại gấp gáp hỏi thêm một câu.
Chỉ là vẻ mặt hắn lúc này vô cùng kỳ lạ, phức tạp đến khó tả. Đó là vẻ nghiêm trọng và nặng nề mà Tô Lạc chưa từng thấy trên gương mặt hắn bao giờ. Trong sự nặng nề ấy, dường như còn ẩn chứa một tia mong đợi.
Bàn tay to rộng của hắn đang nắm lấy tay nàng cũng bỗng siết chặt hơn.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ cho thấy nội tâm hắn lúc này căng thẳng đến mức nào.
Có thể khiến vị Tấn Vương điện hạ trong truyền thuyết phải căng thẳng đến vậy, tuyệt đối không thể là chuyện nhỏ. Vậy rốt cuộc trên người nàng đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng Tô Lạc như bị một tảng đá lớn đè nặng, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Nhưng rồi nàng lại nghĩ lại.
Cùng lắm thì còn có thể tệ đến đâu nữa chứ? Dù sao nàng vốn đã là phế sài, tệ nhất cũng chỉ là từ nay về sau không thể tu luyện mà thôi.
Tô Lạc chậm rãi thở ra một hơi đục, thần sắc bình tĩnh nhìn hắn, điềm nhiên nói: “Đúng vậy, có đôi khi đúng là có cảm giác căng tức. Sao vậy?”
Trước đó nàng vẫn luôn cho rằng là nguyệt sự sắp tới nên cũng không để ý. Dù sao thân thể này cũng đã mười lăm tuổi, có nguyệt sự là chuyện rất bình thường.
Nhưng nhìn tình hình hiện tại, hiển nhiên không phải như thế.
Trong nhất thời, bốn phía yên tĩnh đến lạ thường, tĩnh đến mức dường như có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi xuống đất.
Thời gian như ngưng đọng ngay trong khoảnh khắc ấy.
Ngay cả không khí xung quanh cũng như bị phủ lên một tầng căng thẳng mơ hồ.
Nam Cung Lưu Vân dùng đôi mắt sâu thẳm xinh đẹp của mình chăm chú nhìn Tô Lạc, thật lâu không nói gì.
Hắn khẽ hé môi, rồi lại khép lại. Qua một lúc lâu, hắn mới chậm rãi hỏi tiếp: “Ngươi có từng nhìn thấy một chiếc nhẫn không? Một chiếc nhẫn mà trên mặt nhẫn có khắc hình rồng.”