Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 13

Trước Sau

break
Tấn Vương Nam Cung Lưu Vân vậy mà lại lợi hại đến thế sao? Nếu đúng là như vậy, thì câu “Người thắng làm vua, kẻ bại làm giặc” hắn nói quả thật không phải thuận miệng mà ra. Với thiên phú của hắn, muốn đoạt được ngôi vị kia hẳn cũng chẳng phải chuyện quá khó.

Tô Lạc đang nghĩ ngợi, bỗng phát hiện trước mắt mình đột nhiên xuất hiện một gương mặt phóng đại.

Gương mặt này buổi chiều nàng mới gặp qua, hẳn là không thể nhận sai được... Chẳng lẽ là ảo giác?

Tô Lạc vừa định đưa tay dụi mắt, đôi tay mềm mại trắng trẻo của nàng đã bị bàn tay to rộng của hắn nắm lấy. Đôi đồng tử đen của Nam Cung Lưu Vân ánh lên một tia sâu xa khó lường, chàng cười như không cười: “Sao vậy, không nhận ra bổn vương sao?”

“Nam Cung Lưu Vân?”

“Trong lòng ngươi quả nhiên có bổn vương. Bằng không, ngươi cũng sẽ không nóng lòng đi dò hỏi chuyện của bổn vương như thế, ngươi nói có đúng không?” Đôi môi mỏng nhạt màu của Nam Cung Lưu Vân khẽ cong lên, vẽ nên một độ cong đẹp mắt.

Tô Lạc chăm chú nhìn hắn, gằn từng chữ: “Ta nghe nói Tấn Vương Nam Cung Lưu Vân là người lạnh lùng kiêu ngạo, tàn nhẫn vô tình, ít nói ít cười, lại còn có tính sạch sẽ đến mức gần như khó chiều.”


“Nếu có kẻ dám chạm vào tay hắn, bất kể là ai, đều bị chặt tay. Nếu có kẻ dám chạm vào người hắn, bất kể là ai, đều bị chặt... Ngươi thật sự là vị Tấn Vương điện hạ đó sao?”

Đôi mắt trong veo của Tô Lạc không chớp lấy một lần, chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay to đang nắm chặt tay nàng. Giọng nàng hờ hững như gió thoảng mây trôi, khóe môi còn vương ý cười, như thể chẳng hề để tâm.

Nam Cung Lưu Vân biếng nhác nhìn nàng, đôi con ngươi sắc bén ánh lên tinh quang lấp lánh, tựa biển sâu xa vời, sâu đến mức không ai nhìn thấy đáy.

Lúc này, chàng không còn vẻ tùy ý lười nhác như buổi chiều nữa, mà lại mang theo vài phần nghiêm túc và thận trọng. Chàng cứ thế nhìn nàng.

Trên nóc nhà, từng luồng khí lạnh lặng lẽ lan ra bốn phía. Dường như ngay cả không khí cũng đông cứng thành băng, khiến người ta hít thở cũng thấy khó khăn.

Trên người chàng toát ra một thứ uy áp lạnh lẽo mà nặng nề, mang theo vẻ quyến rũ khát máu cùng khí phách của kẻ mạnh: thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Tựa như chỉ cần chàng dậm chân một cái, cả kinh thành Đông Lăng cũng phải chấn động ba phen.

Thế nhưng, dưới ánh mắt hùng hổ ép người ấy, đôi mắt đẹp của Tô Lạc vẫn bình thản như nước, như mặt biển gợn sóng mà chẳng hề kinh động, điềm nhiên tự tại...

Bỗng nhiên, khóe môi chàng chậm rãi cong lên. Trong khoảnh khắc, đất trời như từ màn gió tuyết âm u chuyển thành bầu trời quang đãng muôn dặm. Lớp băng sương vừa rồi dường như tan thành dòng nước xuân róc rách, nở rộ thành từng đóa hoa rực rỡ.

Nam Cung Lưu Vân khi cười lên, đẹp đến nao lòng.

Bàn tay chàng, với những khớp xương thon dài rõ ràng, vẫn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. Chàng cười nhạt: “Nha đầu, ngươi đang lo lắng điều gì? Bổn vương cũng đâu có ăn thịt ngươi.”

Trong màn so kè giữa ánh mắt với ánh mắt, khí thế với khí thế ấy, hai người lại không phân được thắng bại. Điều này khiến Nam Cung Lưu Vân có chút bất ngờ, mà càng bất ngờ hơn là niềm vui âm thầm dâng lên trong lòng. Chàng nghĩ, có lẽ mình đã vô tình phát hiện ra một viên trân châu bị bụi phủ, một khối ngọc quý còn nằm giữa đá thô.

Tô Lạc muốn rút tay về, nhưng sức Nam Cung Lưu Vân quá lớn. Nàng càng giãy giụa, chàng lại càng nắm chặt hơn.


“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Cuối cùng, Tô Lạc vẫn chỉ đành bất đắc dĩ lên tiếng. Trong màn so kè khí thế này, nàng không thể không nhận thua trước.

“Tới đòi tiền cược chứ sao, nha đầu. Ngươi không định giả vờ quên rồi nuốt lời đấy chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương