Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 1

Trước Sau

break
Đêm xuống, trên đỉnh Vân Lạc dưới bầu trời đầy sao, gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, bốn bề yên ắng không một tiếng động.

Trong mắt Tô Lạc ngập tràn dịu dàng, xen lẫn chút ngọt ngào. Nàng nhìn nam tử trước mặt bằng ánh mắt chan chứa tình ý: "Vân Khởi, đợi khi rời khỏi tổ chức, chúng ta ở lại nơi này được không?"

Trong đôi mắt sáng như sao của Vân Khởi cũng mang theo vẻ dịu dàng khiến lòng người say đắm: "Nha đầu, ngươi thật sự muốn rời đi đến vậy sao?"

Tô Lạc xoay người nhìn về phía bầu trời đêm xa xa. Đến khi quay đầu lại, trong mắt nàng đã hiện lên nụ cười rạng rỡ: "Mười mấy năm nay, không phải huấn luyện thì là chém giết. Lúc nào cũng cận kề sống chết, chưa từng có lấy một ngày yên ổn. Giờ ta đã chán ghét cuộc sống ấy rồi, chỉ muốn nhanh chóng thoát ra. Chẳng lẽ ngươi không nghĩ vậy sao?"

Vừa nói, Tô Lạc vừa lấy chiếc hộp gấm nhỏ trong tay ra, đưa tới trước mặt Vân Khởi, khẽ lắc lắc: "Đoán xem, trong này là gì?"

Đôi mắt nàng sáng long lanh, chất chứa đầy vẻ hạnh phúc.

Mải đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp của tương lai, nàng không hề nhìn thấy nơi đáy mắt Vân Khởi thoáng hiện lên một tia quỷ quyệt.

"Long Chi Giới? Thì ra ngươi đã lấy được rồi sao? Sao có thể? Từ khi nào vậy?" Vân Khởi khẽ nheo mắt, trong mắt vẫn là vẻ dịu dàng mê hoặc lòng người.

"Trong khoảng thời gian ngươi sang Âu Mỹ làm nhiệm vụ đó. Ta gặp may nên mới lấy được." Tô Lạc kéo tay Vân Khởi, trong mắt tràn đầy mong đợi: "Ngươi cùng ta rời khỏi nơi này đi, được không? Chúng ta trả Long Chi Giới lại cho tổ chức, sau đó ở lại nơi này, sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, được không?"

"Được."

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán trơn nhẵn của nàng. Cánh tay mạnh mẽ siết chặt lấy Tô Lạc, ôm nàng vào lòng.

Tựa vào hõm vai hắn, nơi xương quai xanh quen thuộc, trong mắt Tô Lạc ngập tràn ý cười hạnh phúc.

Thanh mai trúc mã hơn mười năm, bọn họ đã cùng nhau bước qua mưa bom bão đạn. Hắn là người thân quan trọng nhất của nàng, cũng là người nàng tin tưởng nhất.

Giờ đây, nàng đã mang thai con của hắn.

Chờ đến khi rời khỏi tổ chức...

Bỗng nhiên, cả người Tô Lạc cứng đờ.

Trong mắt nàng lập tức tràn ngập đau đớn và tuyệt vọng. Nàng mở to mắt, đáy mắt đầy vẻ không dám tin.

Nàng mạnh tay đẩy Vân Khởi ra, cúi đầu nhìn xuống.

Trước ngực nàng lúc này cắm một thanh chủy thủ sắc bén. Máu tươi men theo lưỡi dao không ngừng trào ra, thấm ướt chiếc váy dài màu nhạt trên người.

Vệt máu trước ngực đỏ rực như đóa bỉ ngạn đang nở rộ, yêu dị mà quỷ quái.


Là một sát thủ, nhát đâm của Vân Khởi chuẩn xác đến đáng sợ, không hề lệch lấy nửa phần.

Tô Lạc lảo đảo quỳ sụp xuống nền đất lởm chởm đá vụn. Trong đôi mắt đẹp của nàng ngập tràn kinh ngạc, tuyệt vọng cùng vẻ không dám tin. Nàng thật sự không ngờ, nam nhân mà nàng tin tưởng nhất, kẻ luôn miệng nói yêu nàng, lại có thể tàn nhẫn cầm chính thanh chủy thủ nàng tặng hắn làm quà sinh nhật, trở tay đâm ngược vào ngực nàng.

Dứt khoát đến thế, lạnh lùng đến thế, không chừa lại chút tình nào.

Vì sao...

Môi nàng khẽ động, nhưng vì quá đỗi tuyệt vọng nên không thể phát ra nổi một âm thanh.

Vân Khởi cong môi, nở một nụ cười lạnh lẽo đầy châm chọc: "Tô Lạc, ngươi đúng là ngu xuẩn. Ngươi biết quá nhiều bí mật của tổ chức, ngươi cho rằng tổ chức sẽ tha cho ngươi sao? Vậy mà còn muốn rời đi, thật ngây thơ đến nực cười. Hơn nữa, sao ngươi lại ngây thơ cho rằng ta sẽ cùng ngươi rời khỏi đó?"

"..."

Tô Lạc tuyệt vọng cười khổ.

Hắn nói không sai, nàng quả thật quá ngây thơ, quá ngu muội, mới thật lòng tin rằng hắn sẽ cùng nàng rời khỏi tổ chức.

"Kiếp sau, đừng ngu xuẩn như vậy nữa."

Vân Khởi cúi người nhặt chiếc hộp gấm rơi trên đất lên, lạnh nhạt liếc nàng một cái rồi xoay người rời đi, không chút do dự.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương