Livestream Hoang Dã, Lông Xù Đưa Tôi Đi Giải Quyết Các Vụ Án

Chương 29: Trẻ hư đã thấy nhiều, hôm nay còn gặp cả phụ huynh hư

Trước Sau

break

Nguyễn Vị Trì mãi mới nhận ra mà ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, vụ án mạng hôm qua cũng không làm trung tâm thương mại này bị ảnh hưởng, người qua lại ven đường vẫn tấp nập không ngớt, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô liếc nhìn con hẻm nơi xảy ra vụ việc, định rời đi, nhưng vừa nhấc chân lên, bên tai lại vang lên từng tràng tiếng khóc.

Không phải tiếng trẻ con, cũng không phải người lớn, mà giống tiếng trẻ sơ sinh hơn, nhưng âm thanh rất yếu ớt, nghe như tiếng rên rỉ của một sinh vật lông xù.

Hoàn toàn khác với những tiếng khóc cô từng nghe trước đây.

Lần theo âm thanh đi được hai bước, băng qua ngã tư, đi vào trong nữa chính là nơi Lâm Thanh rơi xuống hôm qua. Dù Nguyễn Vị Trì tự cho mình là người gan dạ, nhưng nói trong lòng không có chút e dè nào thì là nói dối.

Vì vậy, cô dừng lại tại chỗ, không chọn đi tiếp ngay.

Đúng lúc này, một giọng nói khác mạnh mẽ lọt vào tai cô, gần như át hẳn tiếng khóc ban nãy.

“Đánh chim nhỏ! Đánh chim nhỏ!”

“Đánh chết mày đi, con chim thối!”

“Vui quá ha ha ha…”

Nghiêng đầu nhìn sang, một đứa trẻ hư đang không ngừng nhặt đá dưới đất ném lên cây, vừa ném vừa lẩm bẩm gì đó.

Nguyễn Vị Trì nheo mắt, khi nhìn rõ trên cây có gì, đồng tử cô hơi giãn ra.

Giữa nhánh cây thứ hai, có một con bồ câu màu xanh trắng đang ẩn mình. Dưới sự tấn công của những viên sỏi, nó cứ nhảy qua nhảy lại trên cành cây để né tránh. Bộ lông xù của nó trông như một chiếc khăn tay ca rô xanh trắng bị vò nát, phần bụng dính đầy vụn cỏ khẽ phập phồng theo nhịp thở.

Nhưng rõ ràng hành động của nó không được lanh lẹ, mấy lần bị những viên sỏi sượt qua, khiến thân hình vốn đã không vững của nó càng thêm chao đảo, như thể sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.

Từng viên đá nối tiếp nhau rơi xuống đất, có lớn có nhỏ.

Thể lực của bé trai ở độ tuổi này là tốt nhất, cứ như hoàn toàn không cảm nhận được sự mệt mỏi, giống như một động cơ vĩnh cửu, vừa nhặt lại vừa ném, tuần hoàn không ngừng, không hề có ý định dừng lại.

Và Nguyễn Vị Trì cuối cùng cũng tìm ra tiếng khóc mà cô nghe thấy ban đầu phát ra từ đâu.

Khi một viên sỏi bay lên trúng vào cánh, âm thanh đó đột nhiên lớn hơn.

[Ái da!]

[Đau quá, hu hu hu…]

Lúc đầu, Nguyễn Vị Trì tò mò tại sao nó không bay đi.

[Cánh của mình đau quá…]

[Sắp không còn sức nữa rồi.]

Mãi đến khi nghe thấy những lời này, cô mới hiểu ra có lẽ nó bị thương nên tạm thời không bay được.

Một viên sỏi khác ném trúng cành cây cách nó không xa, làm rung rụng mấy chiếc lá, con bồ câu vội vàng rúc đầu vào bộ lông trước ngực, chiếc đuôi màu xám xanh căng thẳng xòe ra, để lộ phần lông vũ trắng như tuyết, trông vô cùng đáng thương.

Thấy đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi không biết tìm đâu ra một hòn đá to hơn cả nắm tay, Nguyễn Vị Trì không thể đứng yên được nữa.

Cô quát lớn từ xa: “Dừng tay!”

Nhưng cô vẫn chậm một bước.

Cậu bé kia đã dồn sức ném hòn đá đi.

Có lẽ do bị tiếng quát của cô làm giật mình, cổ tay nó run lên, hòn đá không bay theo quỹ đạo đã nhắm trước đó mà chỉ sượt qua đỉnh đầu con bồ câu, không trúng trực diện.

Nguyễn Vị Trì không dừng lại, cô bước nhanh thêm hai bước, thấy con bồ câu trên cây lảo đảo mấy cái, suýt nữa thì ngã xuống.

Cơn tức giận bùng lên.

“Này nhóc!”

“Cháu là con nhà ai? Không ai dạy cháu không được ném đá lung tung à?”

Đứa trẻ ngước mắt lên đánh giá cô, vài giây sau khinh khỉnh bĩu môi: “Liên quan gì đến cô hả bà thím.”

???

Bà thím?

“Đá tôi ném có trúng người đâu, bà gọi cảnh sát bắt tôi chắc?”

“Cháu không ném trúng tôi, nhưng cháu ném trúng chim.” Nguyễn Vị Trì chỉ cần nhìn phản ứng của đứa trẻ hư này, cũng đã có thể tưởng tượng ra ngày thường phụ huynh giáo dục như thế nào.

“Thì sao, chim nhà bà à?”

“Tôi đánh chúng là vinh hạnh của chúng đấy.”

Đứa trẻ chống hai tay lên hông, tay phải vẫn còn cầm hòn đá chưa kịp ném.

“Bố tôi nói, chúng ta là con người đứng đầu chuỗi thức ăn trên Trái Đất này, làm gì với mấy con súc sinh nhỏ bé này cũng là điều hiển nhiên!”

“Chỉ có thể trách chúng quá yếu đuối thôi!”

Nguyễn Vị Trì: ???

Câu nói này thật sự khiến cô tức sôi máu.

Vừa dứt lời, đứa trẻ như cố tình chọc tức cô, nó xòe tay phải ra ném một đống đá.

“Lêu lêu lêu lêu…”

“Tức chết bà, tức chết bà…”

“Tôi cứ ném đấy, bà già, tức chết bà đi!”

Nguyễn Vị Trì tức đến bật cười.

Cô nhặt lên hòn đá mà cậu bé vừa ném, sắc mặt thay đổi ngay lập tức, cô chọn hòn to nhất ném xuống ngay dưới chân nó.

Hòn đá rơi xuống cách giày nó chưa đầy mười centimet, nụ cười trên mặt đứa trẻ hư lập tức biến mất.

Nó ngơ ngác nhìn Nguyễn Vị Trì.

Nguyễn Vị Trì không dừng lại, cô lại chọn một hòn khác, nhắm vào vị trí bên cạnh đứa trẻ rồi ném.

Hòn đá mang theo tiếng gió rít sượt qua vai, vẻ mặt đứa trẻ không còn giữ được nữa, đã có chút muốn khóc.

Nắm lấy, giơ tay, dùng sức ném.

Hết viên này đến viên khác.

Nguyễn Vị Trì không ngừng tay, đá rơi lốp bốp, nhưng mỗi hòn đều vừa khéo sượt qua bên cạnh đứa trẻ.

Vừa đảm bảo không làm nó bị thương, vừa khiến nó cảm nhận được nỗi sợ hãi rằng giây tiếp theo hòn đá sẽ bay trúng mình.

Khi Nguyễn Vị Trì ném đến hòn thứ mười, đứa trẻ hư cuối cùng cũng nhận ra, người lớn trước mặt này không hề nhường nhịn mình như người nhà.

Nó “oa” một tiếng rồi khóc òa lên.

“Không, không chơi nữa, tôi không chơi nữa!”

“Tôi không chơi nữa, bà đừng ném tôi nữa! Tôi sợ!”

Chẳng mấy chốc, nước mũi và nước mắt đã hòa cùng đất cát trong tay quệt đầy mặt.

Dù sau đó Nguyễn Vị Trì đã vỗ tay dừng lại, tiếng khóc inh tai nhức óc của nó vẫn không ngớt.

Rất nhanh, tiếng khóc đã thu hút phụ huynh của đứa trẻ đến.

Người đàn ông trung niên chậm rãi đi tới, trước ngực đeo một cái túi, lúc mới xuất hiện, trên má vẫn còn nụ cười chưa tan hết, nhưng khi thấy con trai mình khóc thảm thương như vậy, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.

Ông ta chạy ba bước thành hai, ngồi xổm xuống trước mặt đứa trẻ, ân cần hỏi: “Sao thế con trai, ai bắt nạt con?”

Đứa trẻ giơ một bàn tay nhỏ lên.

“Mụ đàn bà xấu xa này lấy đá ném con!”

Người đàn ông nhìn thấy những viên sỏi rơi bên cạnh con mình, rồi lại nhìn theo hướng ngón tay chỉ, khi thấy Nguyễn Vị Trì, ánh mắt ông ta đầu tiên lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó là cơn tức giận ngút trời.

“Bố đánh bà ta cho con, đánh chết bà ta đi, báo thù cho con!”

“Con trai tôi nói cô đánh nó?”

Nguyễn Vị Trì nói: “Tôi không có, tôi chỉ ném đá giống như nó ném bồ câu thôi.”

Đứa trẻ gân cổ lên nói dối: “Con không có, con đang chơi với bồ câu mà!”

“Vậy thì tôi cũng đang chơi với cháu thôi.” Nguyễn Vị Trì mỉm cười.

Đứa trẻ nghẹn họng.

Người đàn ông nhìn con bồ câu trên cây, tỏ vẻ không quan tâm.

“Loài súc sinh đó sao so được với con trai tôi, có chết cũng không bằng một sợi tóc của con tôi!”

“Cô là người lớn mà lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ con, có chút xấu hổ nào không.”

Ông ta quay lại nháy mắt với đứa trẻ.

“Con trai, nằm xuống đất, bắt đầu khóc đi, để bố xem người qua đường sẽ phân xử thế nào. Hôm nay cô mà không bồi thường tiền, không đưa chúng tôi đến bệnh viện kiểm tra toàn diện, tôi sẽ đăng chuyện này lên mạng, để mọi người ném đá cô!”

Vừa dứt lời, đứa trẻ kia rất nhanh nhẹn ngồi phịch xuống đất, rồi bắt đầu gào khóc.

Hai người một xướng một họa, không biết đã làm chuyện tương tự bao nhiêu lần rồi.

“Có người không, đánh người rồi!”

“Có người lấy đá ném người rồi!”

Nguyễn Vị Trì được mở mang tầm mắt, trẻ hư thì cô đã gặp nhiều, hôm nay còn được diện kiến cả “phụ huynh hư”.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương