Thẩm gia vốn là gia tộc lớn thế lực ngút trời. Dù nhà chính hiện tại chỉ có bà cụ Thẩm, Thẩm Diệc Quân và nguyên chủ sinh sống, nhưng số lượng người ăn kẻ ở lại lên tới mấy chục người. Nữ quản gia này thực chất là tai mắt do lão phu nhân cài cắm, ngoài mặt mang tiếng hầu hạ nhưng bên trong lại giám sát từng nhất cử nhất động của Cố Kim Ca.
Thẩm Diệc Quân lại quanh năm bận rộn ít khi về nhà, nên phần lớn thời gian nguyên chủ chỉ phải đối mặt với bà ta. Vị quản gia này vốn luôn mang thái độ khinh khỉnh, cho rằng thứ phụ nữ quê mùa lớn lên chốn thôn dã như Cố Kim Ca hoàn toàn không xứng xách dép cho cậu cả nhà bà ta.
“Đi ngay đây.” Cố Kim Ca lạnh nhạt đáp một câu cho có lệ, tiện tay vứt chiếc khăn tắm sang một bên rồi kéo chiếc vali cỡ nhỏ ra bắt đầu thu dọn vài bộ đồ tùy thân.
Bà quản gia già đứng khoanh tay xoi mói bên cạnh, ánh mắt sắc như dao găm chòng chọc nhìn cô thu vén đồ đạc, bộ dạng y hệt đang phòng trộm.
Cố Kim Ca lại chẳng buồn để tâm. Đường đường là huyền thoại Huyền Môn, dăm ba cái đồ vật ngoài thân của Thẩm gia cô thèm vào mắt. Cô chỉ lấy đúng mấy bộ quần áo bông vải rẻ tiền để thay đổi. Còn tủ kính sang trọng chất đầy túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn hay những bộ trang sức kim cương lấp lánh chói mắt kia, cô tuyệt nhiên không thèm liếc lấy nửa cái.
Thu dọn xong xuôi tã lót bình sữa cho cục bột nhỏ, Cố Kim Ca lưu loát nhấc hành lý lên. Một tay cô kéo vali, một tay ẵm gọn đứa bé, hiên ngang sải bước rời khỏi cánh cổng lớn xa hoa của Thẩm gia mà không chút lưu luyến.
Vừa bước chân ra đến khoảng sân rộng, cô đã tình cờ chạm mặt Tiền Nghĩa - tài xế riêng trung thành của Thẩm Diệc Quân.
“Thiếu phu nhân, chào buổi trưa. Cô định đi xa sao?” Tiền Nghĩa dường như vẫn chưa cập nhật thông tin Thiếu phu nhân nhà mình vừa bị đuổi cổ, nên có chút ngạc nhiên trố mắt nhìn chiếc vali hành lý cô kéo theo.
Kỳ lạ thật, nếu anh nhớ không lầm thì Thiếu phu nhân sinh xong hình như vẫn còn chưa hết cữ mà nhỉ? Cớ sao lại xách đồ ra nông nỗi này?
Cố Kim Ca dừng bước, nâng đôi mắt trong veo hờ hững liếc nhìn nam tài xế.
Theo ký ức dung hợp, cô biết rõ Tiền Nghĩa. Ở Thẩm gia xa hoa lạnh lẽo này, trong khi bọn người làm thi nhau kẻ tung người hứng chà đạp, khinh rẻ nguyên chủ, thì lần nào gặp mặt, Tiền Nghĩa cũng đều cúi người chào hỏi cô một tiếng "Thiếu phu nhân" vô cùng nghiêm túc. Anh đã trao cho nguyên chủ thứ sự tôn trọng chân thành hiếm hoi vô cùng đáng quý ấy.
Nhờ vậy, ấn tượng của Cố Kim Ca về gã tài xế chất phác này thậm chí còn nhỉnh hơn cả gã "chồng hờ" mặt lạnh như tiền kia.
Nhắc đến Thẩm Diệc Quân, trong ký ức nguyên chủ để lại, gã đàn ông đó hoàn toàn là một tảng băng ngàn năm không thể rã đông. Lúc nào ở cạnh cô, hắn cũng toát ra khí lạnh thấu xương. Ngay cả cái chuyện ân ái chăn gối định kỳ hai lần mỗi tháng cũng được hắn coi như một loại "nghĩa vụ" hoàn thành cho có lệ, thô bạo, tẻ nhạt, mặc kệ nguyên chủ có tình nguyện hay không.
Thu hồi dòng suy tưởng mông lung, Cố Kim Ca cất giọng điệu đều đều, trực tiếp hỏi: “Thẩm Diệc Quân đâu rồi?”
“Thẩm tổng đang bận xử lý công việc trên công ty ạ. Thiếu phu nhân muốn gặp ngài ấy sao? Tôi có thể chở cô qua đó tiện đường luôn, tôi vừa ghé về nhà lấy giúp ngài ấy tập tài liệu quan trọng, giờ phải đi ngay đây.” Tiền Nghĩa vô cùng cung kính đáp lại.
“Không cần.” Cố Kim Ca thản nhiên từ chối, ánh mắt sắc sảo bắt đầu quan sát tướng mạo trên gương mặt Tiền Nghĩa.
Dù hiện tại linh lực đã cạn kiệt, nhưng bản lĩnh xem tướng bắt mạch, nhìn thấu càn khôn của một lão tổ tông thì vẫn còn nguyên vẹn.
Cô đảo mắt lướt qua cung thê thiếp ở phía đuôi mắt Tiền Nghĩa. Nơi đó vốn dĩ nhẵn nhụi, bằng phẳng lại điểm thêm chút sắc hồng ửng nhẹ, cho thấy người vợ ở nhà của anh ta vô cùng hiền thục, dịu dàng, cuộc sống hôn nhân đầm ấm, viên mãn.
Thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này, luồng khí tốt lành ở cung thê thiếp lại đột nhiên lập lòe khi tỏ khi mờ, hắc khí nhàn nhạt bắt đầu vờn quanh. Điềm báo rõ ràng: vợ anh ta đang gặp nguy hiểm tính mạng! Một khi cung thê thiếp hoàn toàn sụp đổ ảm đạm, gương mặt Tiền Nghĩa sẽ lập tức chuyển sang tướng cô độc trọn đời. Phàm là người nặng tình, một khi âm dương cách biệt với người vợ tào khang, e rằng cả quãng đời còn lại anh ta sẽ chẳng thể mở lòng đón nhận thêm bóng hình ai nữa.
Nhớ lại sự tử tế hiếm hoi anh từng dành cho thân xác này, Cố Kim Ca quyết định nhúng tay can thiệp. Dù sao rời khỏi bước cửa này, cô và Thẩm gia cũng vạch rõ giới tuyến, ân đoạn nghĩa tuyệt, chi bằng trước lúc đi làm chút chuyện tốt tích chút công đức.