Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 31

Trước Sau

break

...

Cố Kim Ca tắm nắng xong liền bế cục bột nhỏ về phòng dỗ ngủ. Trẻ sơ sinh ăn no lại ngủ, thức dậy lại đòi ăn, số lần thức giấc trong ngày chẳng có bao nhiêu. Nhờ vậy, Cố Kim Ca cũng đỡ vất vả phần nào.

Về đến Đàm gia, Đàm Nguyệt vẫn chưa đi. Cô nàng đang bấm điện thoại đợi Cố Kim Ca, sắc mặt có chút kỳ lạ. Vừa thấy bóng Cố Kim Ca, Đàm Nguyệt vội cất điện thoại, sán lại gần, tò mò ngó cục bột nhỏ trong lòng cô rồi lẽo đẽo theo vào phòng.

“Cô tìm tôi có việc gì sao?” Cố Kim Ca nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống giường, lịch sự hỏi.

Đàm Nguyệt do dự chốc lát rồi móc điện thoại ra, mở một đoạn video đưa cho cô xem: “Cố đại sư, người trong clip này là cô đúng không?”

Trong video, Cố Kim Ca đang xem bói cho người khác. Đàm Nguyệt đã dán mắt vào đoạn video này rất lâu, bởi bối cảnh phía sau chính là nhà cô!

“Ừ.” Cố Kim Ca liếc qua, nhận ra đó là đoạn cô xem bói cho Trương Triệu, ngay trước lúc anh ta tặng năm cái tên lửa lớn. Chẳng biết ai đã nhanh tay cắt ghép rồi đăng lên nền tảng video ngắn. Hiện tại, clip đã thu về hơn ba mươi ngàn lượt thích, hơn năm ngàn bình luận và bảy ngàn lượt chia sẻ.

Đàm Nguyệt mắt sáng rực, chớp chớp nhìn Cố Kim Ca: “Cố đại sư, cô xem bói có kiêng kỵ gì không? Có thể xem cho tôi một quẻ được không?”

Video kia ghi lại vô cùng sống động sự thay đổi thái độ từ coi khinh sang sùng bái kính trọng của Trương Triệu. Lại thêm chuyện cứu mạng Đàm Lâm vừa qua, Đàm Nguyệt đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi bản lĩnh của Cố Kim Ca. Cô nàng cũng rục rịch muốn được xem thử một lần.

“Được.” Cố Kim Ca dứt khoát lấy điện thoại ra, bật mã QR: “Một quẻ năm trăm, cô muốn xem chuyện gì?”

Đàm Nguyệt luống cuống quét mã thanh toán: “Thực... thực ra không phải xem cho tôi. Tôi có một người bạn, tôi muốn nhờ cô xem nhân duyên cho nó.”

“À, 'một người bạn', tôi hiểu mà.” Cố Kim Ca liếc xéo Đàm Nguyệt, ánh mắt mang theo nét cười vi diệu. Cô từng gặp vô số cô gái mượn danh "bạn thân" để xem đường tình duyên cho chính mình, cô quá hiểu sự e thẹn của thiếu nữ.

“Không phải đâu, thật sự là bạn tôi mà!” Đàm Nguyệt đỏ mặt tía tai, sợ Cố Kim Ca hiểu lầm liền cuống cuồng mở trang cá nhân của cô bạn kia ra chứng minh: “Chính là cô ấy đây!”

Trong ảnh là một đại mỹ nhân môi hồng răng trắng, dáng dấp yêu kiều đang nép mình vào ngực một gã đàn ông béo ịch, tai to mặt lớn. Mỹ nhân cười ngọt ngào mãn nguyện, trong mắt dường như chỉ chứa hình bóng người bên cạnh. Còn gã đàn ông thì vểnh mặt đắc ý nhìn thẳng vào ống kính, cố tình khoe chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên tay.

Dòng trạng thái đính kèm sặc mùi cẩu lương: “Quà sinh nhật tuổi 25 tặng ông xã yêu dấu.”

Cố Kim Ca khẽ nhíu mày. Dung mạo của gã đàn ông này... thật sự làm bẩn mắt cô.

Đàm Nguyệt nãy giờ vẫn rình biểu cảm của Cố Kim Ca, thấy vậy liền hậm hực trút bầu tâm sự: “Hai người họ hoàn toàn không hề xứng đôi đúng không? Tôi thật sự không hiểu con bạn thân tôi bị bỏ bùa mê thuốc lú gì nữa!”

“Rõ ràng là đại mỹ nhân dáng dấp bốc lửa, vòng nào ra vòng nấy. Nhà lại kinh doanh đá quý, đúng chuẩn bạch - phú - mỹ (trắng trẻo, giàu có, xinh đẹp).”

“Thế mà chẳng hiểu sao lần nào yêu đương cũng vớ phải cái thể loại này, cứ như bị heo tinh nhập vào người vậy!”

Cố Kim Ca ném cho mỹ nhân trong ảnh một ánh nhìn đồng cảm, khẽ lắc đầu: “Không phải heo tinh nhập, là bị trúng Khóa Che Mắt.”

“Khóa Che Mắt? Đó là cái gì?” Đàm Nguyệt nghệch mặt ra, đây là lần đầu tiên cô nghe đến khái niệm này.

“Một loại tà chú.” Cố Kim Ca điềm nhiên giải thích: “Khóa Che Mắt có nét tương đồng với Quỷ Che Mắt. Điểm khác biệt nằm ở chỗ, Quỷ Che Mắt là do âm hồn dùng oán khí che mờ ngũ quan của con người. Còn Khóa Che Mắt là lời nguyền rủa bị yểm lên người bạn cô sau khi kẻ nào đó cúng bái tà thần.”

“Loại nguyền rủa này sẽ khiến người trúng chú hoàn toàn mù quáng trước cái đẹp thật sự. Trong mắt họ, chỉ có duy nhất kiểu đàn ông thô kệch kia mới là tuyệt sắc nhân gian.”

“Đúng đúng đúng! Chuẩn luôn!” Đàm Nguyệt gật đầu như giã tỏi: “Đám bạn bọn tôi xúm vào can ngăn, bảo gã này vừa xấu đau xấu đớn, vừa nghèo lại còn hay hám gái. Thế mà nó sống chết không tin, gân cổ cãi rằng bọn tôi không nhìn ra vẻ đẹp tâm hồn của hắn, khăng khăng khen hắn đẹp trai ngời ngời.”

Nhắc đến đoạn cuối, vẻ mặt Đàm Nguyệt chỉ còn lại sự cạn lời tột độ: “Tôi bái phục nó luôn.”

Cố Kim Ca khẽ cười: “Không có gì lạ, nhìn sắc diện của bạn cô thì cô ấy đã trúng Khóa Che Mắt một thời gian khá dài rồi.”

“Vậy phải làm sao đây?” Đàm Nguyệt rầu rĩ vò đầu bứt tai: “Tôi thật sự không đành lòng nhìn nó lún sâu vào vũng bùn này. Mấy gã người yêu cũ tuy xấu nhưng ít ra nhân phẩm còn tạm chấp nhận được.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương