Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 28

Trước Sau

break

Xem ra, anh ta nên nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ một phen.

Không thể chỉ vì áy náy với Cố Kim Ca mà lúc nào cũng bắt Chân Chân phải nhẫn nhịn nhượng bộ.

Dù sao thì đứa con gái đã ở bên cạnh, làm nũng và mang lại niềm vui cho họ suốt hai mươi năm qua chính là Cố Chân Chân.

Nhà họ Cố tuy có phần có lỗi với Cố Kim Ca, nhưng những gì cô ta đáng được hưởng thì cũng đã bù đắp đủ rồi.

Bố mẹ ruột của Chân Chân đều đã qua đời, nay lại biết mình không phải con ruột của nhà họ Cố, con bé luôn sống trong bất an và sợ hãi.

Có lẽ sau này, anh ta phải dành nhiều thời gian để quan tâm, bảo vệ Chân Chân hơn nữa.

...

Cố Kim Ca tĩnh tâm tu luyện cả một đêm.

Khi cô bế cục bột nhỏ từ trong phòng đi ra thì thấy Đàm Nguyệt đã từ bệnh viện về.

Sau biến cố tối qua, Đàm Nguyệt gặp lại Cố Kim Ca với một thái độ thay đổi hoàn toàn, cô ấy đã rũ bỏ triệt để sự đề phòng trước đó.

“Cô dậy rồi à, mau lại bàn ăn sáng đi. Tôi không biết bình thường buổi sáng cô hay ăn gì nên mỗi thứ tôi mua một ít.” Trên mặt Đàm Nguyệt nở nụ cười vô cùng dịu dàng, ân cần đưa tay về phía cô: “Đưa em bé cho tôi bế là được rồi.”

Cố Kim Ca nhìn bàn ăn được bày biện đầy ắp.

Nào là bánh bao nhỏ, sủi cảo, sữa đậu nành, quẩy nóng, cháo thịt nạc trứng bắc thảo, mì xào...

Quả thật mỗi thứ mua một ít, nhưng gộp lại thì số lượng đồ ăn sáng này vô cùng hoành tráng.

“Cảm ơn nhé.” Cố Kim Ca cũng không khách sáo, thuận tay giao luôn Cố Quốc Kỳ sang cho Đàm Nguyệt ôm.

Cô đương nhiên hiểu tại sao sáng nay thái độ của Đàm Nguyệt lại ân cần, nhiệt tình đến vậy.

Chắc chắn là Đàm Lâm đã được cứu sống.

“Cô không ở bệnh viện chăm sóc anh trai cô à?” Cố Kim Ca gắp một chiếc bánh bao nhỏ, vừa nhẩn nha ăn vừa hỏi.

Cô ấy quả nhiên biết trước mọi chuyện!

Mắt Đàm Nguyệt sáng lên lấp lánh như tìm được thần tượng.

Nhưng ngoài mặt, cô ấy vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Anh tôi có mẹ chăm sóc rồi, còn có cả các anh em trong đội công an túc trực nữa, nên tạm thời chưa cần đến tôi.”

Thật ra Đàm Nguyệt cũng muốn ở lại bệnh viện trông anh, nhưng sáng nay Đàm Lâm vừa tỉnh lại, Trần Quế Hoa sợ để ân nhân Cố Kim Ca ở nhà một mình thì người ta lại nghĩ nhà mình tiếp đãi không chu đáo, thế nên bà đã đuổi khéo Đàm Nguyệt về để phục vụ Cố Kim Ca.

Đàm Nguyệt cúi đầu nhìn cục bột nhỏ trong tay.

Hôm qua cứ mải lo Trần Quế Hoa bị lừa nên cô ấy cũng chưa có tâm trạng để ngắm nghía kỹ đứa bé này.

Vừa cúi xuống, Đàm Nguyệt liền bắt gặp ngay đôi mắt to tròn, lấp lánh đầy linh khí của Cố Quốc Kỳ.

Đôi má phúng phính mềm mại như bánh bao sữa, lông mi cong vút, tóc thì dày rậm đến mức khiến mấy ông chú hói đầu phải thèm thuồng ghen tị.

Ngẩn người mất vài giây.

Đàm Nguyệt thầm gào thét trong lòng.

Cậu nhóc, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, dì nhất định sẽ không tha cho cậu đâu!

Hôn chết cậu đi!

Ôm cục cưng mềm xèo trong lòng, Đàm Nguyệt không sao cưỡng lại được sự cám dỗ.

Cô ấy cúi đầu hôn "chụt" một cái thật kêu lên má cậu nhóc, mùi sữa trẻ con thơm nức mũi lan tỏa.

Cục bột nhỏ cũng chẳng hề sợ người lạ, bị thơm trộm liền toét miệng cười, để lộ lợi hồng hào móm mém không răng.

Đàm Nguyệt cưng muốn xỉu, cô ấy vừa trêu đùa vừa hỏi chuyện: “Bé cưng ơi, con tên là gì thế nhỉ?”

“Cố Quốc Kỳ.” Câu trả lời lạnh nhạt của Cố Kim Ca khiến Đàm Nguyệt câm nín.

Sự im lặng của cô ấy lúc này còn đinh tai nhức óc hơn cả một tiếng hét.

Đứa bé đáng yêu nhường này mà lớn lên bị bạn bè trêu chọc vì cái tên quá vĩ mô thì người làm mẹ như cô có tội lớn đấy!

Trong lòng thầm oán thán là vậy.

Nhưng động tác nựng nịu cục bột nhỏ của Đàm Nguyệt vẫn không hề khựng lại chút nào: “Tiểu Kỳ Tử, dì là dì Đàm Nguyệt của con đây! Dì mua quần áo đẹp cho con, con chịu không nào?”

“Thằng bé có tên cúng cơm rồi.” Cố Kim Ca không thèm ngẩng đầu lên, lúng búng nhai đồ ăn nói.

“Ồ xin lỗi, vậy tên cúng cơm của bé cưng là gì thế?” Đàm Nguyệt vớt vát hy vọng hỏi lại.

Cố Kim Ca đáp gọn lỏn: “Cẩu Đản.”

Nội tâm Đàm Nguyệt như bị hàng vạn con alpaca giẫm đạp qua.

Cái tên này... thà cứ gọi là Quốc Kỳ còn hơn!

Thời đại nào rồi, con nhà ai lại đi đặt cái tên quê mùa "Trứng Chó" như thế?

Cố Kim Ca vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ngay ánh mắt đầy oán trách và cạn lời của Đàm Nguyệt.

“Em gái à, không phải tôi muốn xen vào chuyện nhà cô đâu. Nhưng tên khai sinh đặt có vẻ hơi vĩ mô thì thôi đi, tên cúng cơm lại gọi là Cẩu Đản thì sau này đi học, đứa bé sẽ bị bạn bè đồng trang lứa cười thối mũi đấy.” Đàm Nguyệt bất lực khuyên nhủ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương