Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 26

Trước Sau

break

Muốn trách thì trách nhân tính phân thiện ác, tham dục đặt lên đầu. Sự thấu tình đạt lý của Trần Quế Hoa càng khiến trong lòng Chu Thâm Lai thêm khó chịu.

Anh tận mắt nhìn thấy Đàm Lâm trúng ba phát đạn. Một phát vào vai, một phát vào đùi, đó đều không phải vết thương chí mạng. Còn một phát súng nữa, bắn trúng ngay tim Đàm Lâm.

Không ai bị bắn trúng tim mà còn có thể sống sót.

...

Đúng lúc này, bác sĩ đẩy cửa bước ra.

Mấy người vội vàng ùa tới, trừ Chu Thâm Lai.

Trần Quế Hoa nhìn bác sĩ với ánh mắt mong chờ tột độ: “Bác sĩ, con trai tôi sao rồi?”

Chu Thâm Lai đau đớn nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng sụp đổ sắp tới của Trần Quế Hoa.

Anh càng muốn bịt tai mình lại, sợ phải nghe tin dữ sắp ập đến.

Tình trạng chấn thương của Đàm Lâm được phía công an đặc biệt quan tâm.

Trong phòng phẫu thuật đã tập hợp những y bác sĩ tinh anh nhất của các khoa.

Chủ nhiệm Hà tháo khẩu trang, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhõm vì may mắn: “Đạn trong cơ thể bệnh nhân đã được gắp ra, tuy nhiên cậu ấy vẫn chưa qua cơn nguy kịch. Trong vòng hai mươi bốn giờ tới nếu không sốt, không nhiễm trùng máu thì coi như không còn vấn đề gì đáng ngại nữa.”

“Tốt quá rồi!” Đàm Nguyệt mừng đến bật khóc.

Mạng của anh hai, giữ được rồi!

Chu Thâm Lai lại càng vui mừng khôn xiết.

Anh chẳng màng đến hình tượng, lao tới nắm chặt lấy tay Chủ nhiệm Hà, thậm chí kích động đến mức văng tục: “Bác sĩ, các anh giỏi quá đi mất! Đạn bắn trúng tim mà cũng cứu được!”

Đàm Lâm là người đầu tiên thâm nhập vào hiện trường giao dịch, cũng là người duy nhất nhìn thấy mặt tên trùm tội phạm.

Anh còn sống, nghĩa là nỗ lực mấy năm nay của lực lượng công an không hề uổng phí!

Chủ nhiệm Hà bị cảm ơn đến mức ngại ngùng: “Thật ra không phải hoàn toàn là công lao của chúng tôi, chúng tôi tìm thấy cái này trong túi áo đồng phục của cậu Đàm.”

Chủ nhiệm Hà móc từ trong túi ra một chiếc kính hộ tâm.

“May mà cậu Đàm có để chiếc kính hộ tâm này trước ngực, viên đạn bị cản lại, tuy bắn vỡ kính nhưng lực sát thương đã giảm đi đáng kể, không làm tổn thương nghiêm trọng đến tim.”

Trần Quế Hoa trố mắt, nhận lấy chiếc kính hộ tâm vỡ nát từ tay Chủ nhiệm Hà, kích động đến mức quỳ sụp xuống: “Cảm ơn Cố đại sư! Cảm ơn Cố đại sư!”

“Mẹ, mẹ sao thế?” Đàm Nguyệt giật nảy mình.

Chu Thâm Lai cũng vội vàng đỡ bà dậy: “Dì Trần, Cố đại sư nào cơ ạ?”

Trần Quế Hoa lau nước mắt, giải thích: “Ban ngày dì gặp một cô gái tên Cố Kim Ca. Vì chút hiểu lầm mà dì báo công an bắt cô ấy. Sau đó cô ấy xem cho dì một quẻ, nói Tiểu Lâm có kiếp nạn, bảo dì gọi điện cho Tiểu Lâm mua ngay cái kính hộ tâm mà đeo vào.”

“Tiểu Lâm bảo đang có nhiệm vụ, đợi mai mới mua. Dì sợ Cố đại sư nói trúng nên ép nó phải đi mua ngay lập tức.”

“Tiểu Lâm hiếu thảo, chưa bao giờ trái ý dì. Không ngờ thật sự là nhờ có Cố đại sư mới giữ được mạng nó!”

Sự biết ơn của Trần Quế Hoa đối với Cố Kim Ca lúc này đã không thể dùng lời nào để diễn tả cho hết.

Đàm Nguyệt và Chu Thâm Lai nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc tột độ trong đáy mắt đối phương.

Trên đời này, thật sự có kỳ nhân như vậy sao?

“Cố đại sư linh nghiệm quá, Tiểu Nguyệt, mai về mẹ con mình nhất định phải cảm ơn Cố đại sư thật chu đáo.” Trần Quế Hoa hối hận vô cùng vì hôm nay không làm thêm vài món ngon thết đãi ân nhân, cũng không mua thêm ít đồ chơi cho cục bột nhỏ.

Không được!

Đợi Tiểu Lâm qua cơn nguy kịch, bà phải đưa Cố đại sư đi mua sắm thỏa thích.

Đại sư muốn mua gì, bà sẽ mua cho bằng hết.

“Chắc chắn rồi mẹ, nhưng việc quan trọng trước mắt là đợi anh hai tỉnh lại đã.” Trong lòng Đàm Nguyệt lúc này cũng đã thay đổi cái nhìn về Cố Kim Ca.

Bất kể cô ấy là chó ngáp phải ruồi hay thật sự có bản lĩnh cao cường.

Chuyện Cố Kim Ca cứu mạng Đàm Lâm là sự thật rành rành không thể chối cãi.

Chu Thâm Lai trầm ngâm nói: “Nếu có cơ hội, cháu cũng muốn được diện kiến vị Cố đại sư này.”

Làm trong ngành công an lâu năm, Chu Thâm Lai biết nhiều bí mật mà người dân bình thường không hay biết.

Anh biết quốc gia có một hồ sơ tuyệt mật, chuyên dùng để ghi chép những sự kiện kỳ lạ không thể giải thích bằng khoa học.

Thậm chí nhà nước còn thành lập một bộ phận chuyên trách để nghiên cứu các sự kiện trong hồ sơ đó.

Những người làm việc trong bộ phận ấy đều thần thần bí bí nhưng cực kỳ có bản lĩnh.

Không biết vị Cố đại sư này, có phải cũng là một trong những cao nhân ẩn danh như thế không.

“Cố đại sư đang ở nhà dì, Tiểu Chu nếu muốn làm quen thì lúc nào cứ đến nhà dì chơi.” Biết tin con trai đã qua cửa tử, cả người Trần Quế Hoa như trút được tảng đá ngàn cân, thả lỏng hẳn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương