[Chẳng phải chỉ là Tên lửa lớn thôi sao, anh cũng bao nuôi được. Chủ phòng đứng dậy nhảy một đoạn đi, anh cũng tặng cho em.]
[Chủ phòng cứu tôi! Cầu xin cô!]
[...]
Giữa một rừng bình luận trôi nhanh như thác, có một ID liên tục gửi đi gửi lại tin nhắn cầu cứu.
Bây giờ trời vẫn còn sớm, cục bột nhỏ vẫn đang ngủ.
Cố Kim Ca suy nghĩ một chút rồi gửi lời mời kết nối đến ID cầu cứu đó.
Video lập tức được kết nối.
Một khuôn mặt xanh xao trắng bệch, dưới mắt hiện lên hai quầng thâm to tướng đột ngột xuất hiện trên màn hình chia sẻ. Là một người đàn ông.
Trong mắt cậu ta đầy tia máu, sắc mặt còn tệ hại hơn cả người bị ngã sập hố là Trương Triệu lúc nãy. Khán giả không kịp đề phòng, bị giật mình một phen.
[Người anh em, chú ý sức khỏe chứ! Quay tay ít thì vui, quay tay nhiều hại thân, mà quay tay mạnh quá là bay màu đấy!]
[Mẹ kiếp, ông đây đang họp lén xem live, suýt nữa thì hét toáng lên.]
[Đàn ông mà, mỗi tháng luôn có vài ngày như thế, khí huyết hao tổn nghiêm trọng là bình thường.]
[...]
Kênh chat hi hi ha ha đùa cợt. Chẳng ai coi phòng livestream xem bói của Cố Kim Ca là thật cả.
Cố Kim Ca nhìn sắc mặt đối phương, khẽ nhíu mày.
Không đợi Cố Kim Ca hỏi, đối phương đã cất giọng đầy hoảng loạn: “Chủ phòng, cô biết bắt ma không? Tôi cảm thấy mình bị thứ dơ bẩn ám rồi, bọn họ đều không tin tôi. Bảo tôi ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, nghi ngờ thần kinh tôi có vấn đề, nhưng bác sĩ tâm lý bảo tôi rất bình thường.”
Cách một màn hình, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự lo âu tột độ trong giọng nói của cậu ta.
[Ế? Kịch bản của chủ phòng cũng phong phú phết nhỉ!]
[Vừa đi một đứa, lại đến một đứa. Lần này định đập bao nhiêu tiền để câu view đây?]
[Hahaha, ca này có vẻ mới mẻ hơn ca trước đấy.]
[Còn bắt ma nữa chứ, lập quốc bao nhiêu năm rồi? Mê tín dị đoan là không được đâu nhé!]
[...]
Đa số cư dân mạng đều không tin Cố Kim Ca có thể bấm độn thần cơ diệu toán, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc họ xem náo nhiệt.
Dù sao nhan sắc của Cố Kim Ca cũng rành rành ra đó. Nhìn một mỹ nữ làm trò vẫn thú vị hơn nhiều so với nhìn một gã xấu xí tấu hài.
Uông Thành Tề đang cầu cứu Cố Kim Ca cũng cảm thấy mình sắp điên rồi. Nhưng cậu ta thật sự đã bị những giấc mơ vô tận tra tấn đến mức hết cách.
Cậu ta không dám ngủ, cứ nhắm mắt là sẽ rơi vào những giấc mộng xuân triền miên không lối thoát. Người khác ngủ dậy thì tinh thần sảng khoái, còn cậu ta ngủ một giấc dậy, mệt mỏi hơn cả thức trắng mười đêm.
Vì không dám ngủ, Uông Thành Tề nghĩ đủ mọi cách để giữ tỉnh táo. Cà phê uống từng xô từng xô, uống đến mức suýt nhập viện. Không được nữa thì dùng dao nhỏ chích vào đùi, chơi game, xem livestream.
Việc bấm vào phòng livestream của Cố Kim Ca cũng là ngẫu nhiên. Lúc lướt xem đề xuất livestream, cậu ta thấy Cố Kim Ca trông hơi quen mắt, nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu. Không ngờ phòng của Cố Kim Ca lại là phòng xem bói tâm linh.
Uông Thành Tề nhắn tin cầu cứu cũng thuần túy là có bệnh thì vái tứ phương. Cậu ta vốn không nghĩ Cố Kim Ca sẽ hồi đáp mình.
Nhưng chủ phòng lại kết nối với cậu ta.
Nhìn những dòng bình luận bay loạn xạ, tia hy vọng trong lòng Uông Thành Tề cứ chập chờn lúc sáng lúc tắt. Kịch bản cũng được, làm trò cũng được, kể cả người kia không phải là chủ phòng, cậu ta cũng hy vọng có ai đó nhìn thấy lời cầu cứu của mình sau khi kết nối mà vớt cậu ta lên!
Một giọng nói trong trẻo, êm ái theo đường truyền mạng truyền vào trái tim Uông Thành Tề.
“Tôi biết bắt ma.” Cố Kim Ca nói xong, dừng một chút: “Nhưng anh không phải bị ma ám, mà là dính Hồ túy.”
“Hồ túy?” Uông Thành Tề ngẩn ra, đây là lần đầu tiên cậu ta nghe thấy từ này.
“Nhìn tình trạng của anh, anh đã năm ngày không ngủ rồi. Cứ tiếp tục như vậy, chưa đợi nó hút cạn tinh khí của anh, anh đã tự đột tử trước rồi.” Cố Kim Ca nói: “Việc cấp bách bây giờ là anh phải ngủ một giấc trước đã. Dưỡng tốt tinh thần mới có thể giải quyết vấn đề Hồ túy.”
Cố Kim Ca vừa dứt lời, kênh chat bùng nổ.
[Chủ phòng chém gió cũng phải nhìn thực tế chứ, ai mà năm ngày không ngủ lại chưa đột tử hả?]
[Tôi, một thanh niên mười tám tuổi bẻ gãy sừng trâu, một ngày không ngủ đã không chịu nổi rồi, hắn ta năm ngày không ngủ á?]
[Người anh em, không giấu gì cậu, cửa hàng tiện lợi 24h của tôi đang rất cần những nhân tài không cần chia ca như cậu!]
[Tôi thấy ông bạn này là quay tay nhiều quá thôi, cắn hai lọ Lục Vị Địa Hoàng Hoàn là lại thành hảo hán ngay!]
[Tôi mới nghe nói quỷ quỷ sùng sùng, chứ chưa nghe Hồ sùng (Hồ túy) bao giờ. Chủ phòng giải thích xem Hồ túy là cái gì thế?]