Chẳng lẽ mẹ cô vì chờ đợi mỏi mòn, thất vọng quá độ nên tự ý ra ngoài nhận nuôi một đứa trẻ về đấy chứ?
"Đáng yêu không?" Dì Trần càng ngắm Cố Quốc Kỳ càng thấy cưng chiều.
Gương mặt bụ bẫm, làn da trắng trẻo non mềm hệt như cái bánh bao sữa. Nhìn chỉ muốn cắn cho một cái. Đôi mắt to tròn đen láy, lúc nào cũng ươn ướt vẻ ngây thơ tĩnh lặng đặc trưng của trẻ con.
Nhìn một cái là tim muốn tan chảy.
"Ở đâu ra thế ạ?" Đàm Nguyệt nơm nớp lo sợ Dì Trần sẽ phán một câu xanh rờn, bắt cô phải gọi thằng bé vắt mũi chưa sạch này là em trai.
Dì Trần hớn hở kể lại đầu đuôi câu chuyện tình cờ gặp và thu nhận mẹ con Cố Kim Ca ở đồn công an.
Đàm Nguyệt nghe xong, tuy trong lòng có chút đồng cảm với hoàn cảnh thân cô thế cô của Cố Kim Ca, nhưng lại hoàn toàn không tán thành hành động rước người lạ về nhà của mẹ mình.
Cô nhíu chặt mày, hạ giọng nói: "Mẹ này, mẹ còn chưa biết rõ gốc gác lai lịch người ta thế nào đã tùy tiện dẫn về nhà. Ngộ nhỡ là người xấu có mục đích thì làm sao?"
Anh hai đang bận rộn bảo vệ đất nước, Đàm Nguyệt cũng có sự nghiệp riêng trên thành phố phải lo toan. Người duy nhất trong nhà khiến họ không yên tâm chính là bà mẹ hay mủi lòng này.
Bọn lừa đảo bây giờ thủ đoạn tinh vi, tầng tầng lớp lớp.
Đàm Nguyệt tuyệt đối không tin chuyện Cố Kim Ca tuổi đời còn trẻ mà thật sự biết xem tướng bói toán. Cô ta lang thang ở ngoài khu tập thể quân đội lâu như vậy, biết đâu nghe ngóng được vài lời ra tiếng vào của hàng xóm rồi khéo léo chắp vá lại thành gia cảnh nhà họ Đàm để lừa gạt mẹ cô cũng nên.
Tuy nói hại người thì không nên, nhưng tâm phòng người thì tuyệt đối không thể không có.
Dì Trần lại xua tay, cho rằng con gái lo xa quá: "Nó thân cô thế cô, lại đèo bòng thêm đứa con nhỏ đỏ hỏn, khó khăn vất vả biết bao nhiêu? Chúng ta có khả năng giúp được thì giúp người ta một tay. Với lại, con nhìn thằng cháu nhỏ này xem, ngoan ngoãn đáng yêu thế này cơ mà! Người mẹ đẻ ra đứa trẻ ánh mắt trong veo thế này sao có thể là người xấu được."
Dì Trần hoàn toàn bị vẻ mềm mại ngây ngô của Cố Quốc Kỳ đánh gục rồi.
Đàm Nguyệt biết mẹ mình mắc bệnh cuồng trẻ con, giờ cô có phân tích gì bà cũng chẳng lọt tai. Cũng may mà hôm nay cô được nghỉ về thăm nhà, có thể âm thầm để mắt tới người phụ nữ họ Cố kia. Nếu không, ngộ nhỡ mẹ bị người ta lừa vét sạch tiền dưỡng già mà vẫn còn ôm mộng tưởng mình đang làm việc thiện tích đức.
Nén sự bất mãn và hoài nghi với Cố Kim Ca xuống đáy lòng, Đàm Nguyệt không bộc lộ ra mặt, xách đồ cùng Dì Trần bước vào nhà.
Dì Trần cẩn thận trả đứa bé lại cho Cố Kim Ca, đeo tạp dề đi thoăn thoắt vào bếp: "Hai đứa trẻ tuổi các cô cứ ngồi nói chuyện làm quen đi nhé, tôi đi nấu cơm đây."
Cố Kim Ca bình thản nhìn về phía Đàm Nguyệt.
Cô gái trẻ kia nhạt nhẽo liếc nhìn cô một cái rồi cúi đầu lấy điện thoại ra nghịch, hoàn toàn vạch rõ giới hạn, chẳng thèm để ý.
Cảm nhận được sự bài xích và đề phòng sâu sắc của đối phương, Cố Kim Ca cũng không dại gì mà mặt dày đi làm thân. Cô ôm Cố Quốc Kỳ ngồi lùi sang một bên sofa.
Nhà có khách ở lại, con gái út lại vừa về, Dì Trần xắn tay áo nấu một bàn đầy đặn toàn thức ăn ngon.
Chưa kịp động đũa ăn miếng nào.
Điện thoại của Đàm Nguyệt bỗng đổ chuông dồn dập: "A lô? Chú Chu ạ? Sao cơ... Anh trai cháu bị trúng đạn á?"
Đàm Nguyệt bật dậy như lò xo, sắc mặt trắng bệch không còn lấy một giọt máu.
Dì Trần đang bưng bát canh sườn nóng hổi từ bếp đi ra, vừa nghe thấy tin dữ như sét đánh ngang tai, tay bà run lên bần bật, bát canh rơi loảng xoảng xuống đất vỡ nát.
"Thằng Hai làm sao?!" Bà hoảng hốt lao đến bên cạnh Đàm Nguyệt, giọng lạc đi.
Đầu dây bên kia, công an Chu dường như không nghe thấy tiếng thét của Dì Trần. Giọng ông trầm trọng và gấp gáp nói với Đàm Nguyệt: "Trong đội công an có nội gián, hành động vây bắt tội phạm lần này bị rò rỉ, tổn thất vô cùng nặng nề. Đàm Lâm trúng liền ba phát đạn, hiện giờ đang cấp cứu trong phòng phẫu thuật. Chú gửi định vị bệnh viện cho cháu, cháu bắt xe đến ngay đi. Tạm thời đừng nói cho mẹ cháu biết vội, bà ấy lớn tuổi rồi, có bệnh tim, chú sợ bà ấy chịu đả kích không nổi."
Đàm Nguyệt run rẩy toàn thân, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn sang người mẹ đang bấu chặt lấy cánh tay mình bên cạnh.
Mất một lúc lâu cô mới khó nhọc tìm lại được giọng nói của chính mình: "Mẹ cháu... Mẹ cháu đang ở ngay cạnh cháu, bà nghe thấy hết rồi."
Công an Chu ở đầu dây bên kia im lặng.
Hồi lâu sau, ông thở dài: “Vậy hai mẹ con cùng qua đây đi.”
Đàm Nguyệt cúp máy.