Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 16

Trước Sau

break

"Khách sáo cái gì, phiền với chả không phiền, cháu cứ ở lại thoải mái." Trần Quế Hoa đón lấy đứa bé, cười rạng rỡ: "Đứa bé này nhìn thương quá đi mất, sau này cháu nội dì mà cũng ngoan thế này thì tốt biết mấy!"

Trần Quế Hoa thật sự rất thích trẻ con. Thấy cục bột nhỏ đã uống hết sữa, bà cầm vỏ hộp chạy thẳng ra phố, mua một lúc liền sáu hộp.

Giày dép nhỏ, quần áo trẻ em và cả chăn ủ xinh xắn, thứ gì cũng chu đáo sắm đủ.

Cố Kim Ca nhìn mà trong lòng dấy lên những cảm xúc khó tả.

Bà nội ruột thì ruồng bỏ, bà ngoại ruột coi như nghiệt chủng, vậy mà một người dì không chút máu mủ, chỉ bằng tấm lòng nhiệt thành lương thiện xưa nay hiếm, lại dành cho đứa bé sự quan tâm ấm áp của một bậc trưởng bối.

Con người, quả là một sinh vật phức tạp.

Có chỗ tá túc an toàn, lại nằm gần khu quân đội an ninh nghiêm ngặt, Cố Kim Ca lúc này mới có thời gian suy tính xem mình sẽ kiếm tiền bằng cách nào.

Cố Kim Ca đã sống qua rất nhiều tháng năm.

Trước khi trở thành Lão tổ tông của giới Huyền học, cô cũng từng trải chiếu dựng sạp xem bói ngoài đường.

Sau này khi đã nổi danh, dù cô không ra sạp, người ta vẫn trải thảm đỏ tìm đến tận nơi xin quẻ.

Trước khi hiến tế, Cố Kim Ca từng nghe đám hậu bối trong Huyền môn rỉ tai nhau rằng những lúc rảnh rỗi họ sẽ mở livestream, chọn người hữu duyên trên mạng để giúp giải quẻ.

Bản thân cô giờ đã khác xưa, lại có con nhỏ bên cạnh, không tiện mang thằng bé ra ngoài dầm mưa dãi nắng.

Chi bằng thử livestream xem bói xem sao?

Cô nhớ trong điện thoại của nguyên chủ có cài một ứng dụng livestream.

Trước khi được Cố gia nhận về, để có tiền chữa bệnh cho mẹ nuôi, nguyên chủ đã từng phải lăn lộn làm đủ mọi nghề.

Trong đó có cả việc làm streamer nhảy múa mưu sinh trên mạng.

Vì chưa đủ mười tám tuổi nên không được ký hợp đồng chính thức. Một ngày nhảy nhót rã rời trước ống kính sáu tiếng đồng hồ, mỗi tháng cũng chỉ bòn mót được hai ngàn tệ.

Cô mở ứng dụng livestream có tên "Ninh Manh" lên.

Nghiên cứu một lát, Cố Kim Ca phát hiện trên ứng dụng này có khá nhiều phòng livestream về chủ đề kinh dị, tâm linh.

Nhưng đa phần là thám hiểm ngoài trời.

Một số streamer lập đội đi đến những nơi có truyền thuyết ma quái để thử thách lòng gan dạ.

Cô lướt qua một vòng, ngoại trừ phần nhạc nền cố tình tạo vẻ huyền bí và kịch bản giật gân rẻ tiền, chẳng có bất kỳ sự kiện tâm linh thật sự nào.

Trên màn hình, ngược lại có rất nhiều bình luận "đẩy thuyền" ghép đôi nam nữ streamer chỉ vì nhan sắc của họ.

Rất nhanh Cố Kim Ca đã mất hứng thú với những trò lừa đảo giả thần giả quỷ này.

Cô bấm vào tài khoản của mình.

Do trước kia chưa thành niên, công hội quản lý cũ đã dùng thông tin của người khác để đăng ký tài khoản cho cô.

Cũng may số điện thoại vẫn là Cố Kim Ca đang dùng, sau khi mày mò một hồi, cô trực tiếp hủy tài khoản cũ, đăng ký lại một cái hoàn toàn mới.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, cô thành thạo thiết lập phòng livestream.

Streamer mới mở kênh thì chẳng có mấy người xem, Cố Kim Ca cũng không vội.

Cô đổi tên phòng livestream.

[Xem bói, hỏi thần chi bằng hỏi tôi.]

Có lẽ cái tên mới toát lên vẻ ngông cuồng nên đã thu hút được vài khán giả tò mò ghé vào.

Có người liếc nhìn một cái rồi đi ra.

Có người thấy thú vị liền để lại bình luận trêu ghẹo.

[Phòng live gì đây?]

[Streamer mới à? Trông mượt đấy, có tiết mục gì "bổ mắt" không em?]

[Em gái gọi anh một tiếng ông xã đi, anh tặng em một lá thư tình.]

Lượng khán giả vào phòng live lèo tèo không tạo nên gợn sóng nào đáng kể. Lời lẽ bình luận lại mang theo sự cợt nhả, dung tục.

Cố Kim Ca dửng dưng nhìn lướt qua màn hình, bình thản cất giọng: "Phòng livestream xem bói, không linh không lấy tiền."

Câu nói của cô lập tức khiến mấy gã khán giả đang rửng mỡ kia khó chịu.

[Em gái à, em có hiểu quy tắc không đấy? Muốn có tiền thì phải biết nịnh nọt làm các anh vui, không thì ai thèm tặng quà cho?]

[Đàn ông con trai vào ngắm gái xinh, ai rảnh đâu mà đi xem bói? Em gái xoạc chân được không? Xoạc chữ nhất đi, anh tặng em hẳn một thanh Đại Bảo Kiếm!]

"Không cần tặng quà, tôi chỉ xem bói, một quẻ năm trăm tệ." Cố Kim Ca điềm nhiên đáp.

Kênh chat lập tức nổ tung.

Vài ba người xem ít ỏi bắt đầu thay phiên nhau mạt sát.

[Ngực thì không thèm lộ mà đòi năm trăm? Tao thà cầm tiền đi tìm gái bao còn hơn!]

[Năm trăm anh mày trả được, em gái đi thay cái váy nào gợi cảm chút, nhảy cho anh một bài đi. Anh ném cho em cái tên lửa một ngàn tệ luôn!]

Cố Kim Ca lắc đầu: "Không nhảy, chỉ xem bói. Không cần tên lửa, một quẻ năm trăm."

Mấy gã khán giả thấy cô cứng đầu không chịu khuất phục, lập tức thẹn quá hóa giận.

[Đã chường cái mặt lên mạng bán rẻ nhan sắc rồi còn bày đặt thanh cao cái nỗi gì?]

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương