Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 11

Trước Sau

break

Tiền Nghĩa nghe từ đầu đến cuối câu chuyện, cảm thấy lời nói của hai người này cứ có chút kỳ quặc gai góc. Năm trăm tệ mà là nhiều sao? Thiếu phu nhân đường đường là thiên kim tiểu thư ruột của Cố gia, vậy mà đến năm trăm tệ lận lưng cũng không có, còn phải ngửa tay xin anh.

Nhất thời, Tiền Nghĩa cảm thấy vô cùng hối hận. Hôm đó lẽ ra anh nên kiên quyết nhét thêm tiền cho Thiếu phu nhân mới phải.

Rất nhanh, cả Lạc Thành đều biết tin Cố Kim Ca đã bốc hơi mất dạng. Có người đoán cô sợ Thẩm gia trả thù nên đã cuỗm tiền trốn ra nước ngoài. Có người lại đoán Cố gia đã lén đưa cô về quê lánh nạn. Dù sao làm ra cái chuyện khuất tất mất mặt như thế, da mặt phải dày đến mức nào mới có thể thản nhiên bám trụ lại Lạc Thành?

Thậm chí có kẻ còn tung tin đồn Cố Kim Ca thực chất là gián điệp do Diêm gia – gia tộc luôn hầm hè tranh giành vị trí đệ nhất thế gia Lạc Thành với Thẩm gia – cố tình phái đến. Đứa con trong bụng cô ta cũng chính là con riêng của gia chủ Diêm gia. Mục đích của bọn họ là nhằm đả kích tinh thần Thẩm Diệc Quân, khiến anh mất đi lý trí, từ đó đưa ra những phán đoán sai lầm trên thương trường.

Tin đồn càng truyền càng ly kỳ, càng tam sao thất bản, nhưng Cố Kim Ca ở phương xa hoàn toàn không có thời gian đâu mà để ý. Mọi sự chú ý của cô lúc này đều đổ dồn vào cục bột nhỏ Cố Quốc Kỳ.

Hôm đó, sau khi tính toán cơ duyên cho con trai, Cố Kim Ca đi thẳng một mạch về phía Đông Lạc Thành. Nơi đó có một khu quân sự, hạo nhiên chính khí trên người các quân nhân nồng đậm đến mức xông thẳng lên tận trời cao. Luồng khí này vừa hay có thể che giấu đi tà khí trên người cục bột nhỏ trong thời gian Cố Kim Ca chưa kịp tu luyện khôi phục linh khí.

Ban ngày, Cố Kim Ca bế con ra lảng vảng ngoài quân khu, mượn cớ hóng gió để đón nhận sự gột rửa của hạo nhiên chính khí. Buổi tối, hai mẹ con lại đến tá túc tạm thời tại một tòa nhà bỏ hoang gần đó.

Mười ngày trôi qua, Cố Kim Ca ngày đêm không ngừng hấp thu linh khí đất trời và cô đã phát hiện ra một bất ngờ ngoài mong đợi. Quy tắc thiên địa của thế giới này dường như không giống với thế giới cũ của cô. Công đức trên người cô lại có thể trực tiếp chuyển hóa thành linh lực! Điều này giúp rút ngắn đáng kể thời gian tu luyện.

Theo dự tính, khoảng hai ngày nữa, Cố Kim Ca sẽ không cần phải dựa dẫm vào hạo nhiên chính khí của quân khu để che chở cho con trai nữa, linh lực của bản thân cô lúc đó đã đủ sức làm việc này. Nhưng ngặt nỗi, Cố Kim Ca ước chừng cô không thể trụ nổi qua hai ngày này rồi.

Một tay bế Cố Quốc Kỳ, một tay cầm hộp sữa bột lắc lắc. Cô lật tay, úp ngược cả hộp sữa lên bình. Bên trong sạch bong kin kít, chẳng rớt ra được dù chỉ là một hạt sữa bột.

Cố Kim Ca đau đầu đưa tay day day trán. Cô chưa từng có kinh nghiệm nuôi con, cũng chẳng có ai nói cho lão tổ tông cô biết nuôi một đứa trẻ lại tốn kém sữa bột đến thế! Đây đã là hộp thứ hai rồi. Lúc xách vali rời khỏi Thẩm gia, cô chỉ mang theo nửa hộp sữa ăn dở. Đến phía Đông thành phố, cô phải bấm bụng bỏ ra ba trăm rưỡi để mua một hộp mới. Một trăm rưỡi còn lại cô dùng để mua ít bánh mì và nước lọc lót dạ qua ngày.

Hai hộp sữa, Cố Kim Ca tính toán kiểu gì cũng phải đủ cho thằng bé ăn một tháng. Thế mà chưa đầy nửa tháng đã nhẵn thín! Con nhà ai mà háu ăn thế không biết?

Cố Quốc Kỳ ngây thơ vẫn chưa biết khẩu phần lương thực của mình đã cạn kiệt, đói bụng liền nhắm mắt gào khóc ầm ĩ.

Cố Kim Ca ngày nào cũng như ngày nào, trời chưa sáng đã ra ôm con ngồi chực ở cổng khu gia đình quân nhân, vốn dĩ đã rất gây chú ý. Lúc này tiếng khóc của trẻ con lại càng thu hút ánh nhìn tò mò, dò xét của không ít các cô các bác đi tập thể dục buổi sáng.

Đón nhận đủ loại ánh mắt soi mói, Cố Kim Ca vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng con trai dỗ dành.

Phải kiếm tiền thôi. Cô có linh lực hộ thể, có thể nhịn ăn nhịn uống vài ngày, nhưng con cô thì không thể đói.

Vừa thu dọn đồ đạc, Cố Kim Ca vừa vắt óc suy nghĩ cách kiếm tiền nhanh nhất. Bỗng nhiên, mấy người xông tới vây chặt lấy cô.

Một bác gái mặt mày đầy chính khí chỉ thẳng vào mũi Cố Kim Ca, hô hoán lớn: "Đồng chí công an, chính là người phụ nữ này! Mau, mau còng tay cô ta lại!"

Cố Kim Ca ngơ ngác chớp mắt nhìn hai đồng chí công an mang vẻ mặt nghiêm nghị bước tới. Họ cất giọng lạnh nhạt, không mấy thiện cảm: "Chào cô, chúng tôi là công an khu vực Tấn An. Có người dân nhiệt tình tố giác cô có hành vi khả nghi, nghi ngờ buôn bán trẻ em. Mời cô theo chúng tôi về đồn làm việc!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương