Livestream Bói Toán, Thiên Kim Thật Vĩnh Viễn Không Tha Thứ

Chương 1

Trước Sau

break

Giữa ngày hè oi ả, Cố Kim Ca bị một chậu nước lạnh tạt cho bừng tỉnh.

Cái lạnh thấu xương len lỏi qua từng lỗ chân lông, ngấm sâu vào cơ thể khiến hai hàm răng cô đánh bò cạp run lên bần bật. Cùng lúc đó, những ký ức xa lạ của một người khác bỗng nổ tung trong tâm trí.

Cô khó nhọc mở mắt. Trước mặt chỉ là một mảng trắng xóa mờ mịt chói lòa, chẳng thể nhìn rõ vạn vật xung quanh.

Đột nhiên, bên tai rít lên tiếng gầm gừ giận dữ của một người phụ nữ: "Mày khai mau! Đứa bé rốt cuộc là con của ai?"

Cố Kim Ca im lặng hồi lâu. Đợi đến khi tầm nhìn rõ nét trở lại, nhìn thấu khung cảnh xung quanh, cô mới nhận thức được thực tại.

Cô trọng sinh rồi.

Khẽ ngước mắt lên, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng mang phong cách Trung Hoa tân thời, bài trí vừa sang trọng vừa kín đáo. Trước mặt cô là hai người phụ nữ.

Người lớn tuổi hơn vừa hậm hực quẳng chiếc chậu không sang một bên. Đôi mắt thanh lãnh của Cố Kim Ca lặng lẽ quan sát bà ta — người phụ nữ đang tức giận đến mức gương mặt vặn vẹo đi vì dữ tợn. Vẻ tao nhã đoan trang trong ký ức đã bay biến sạch, từng sợi tóc của bà ta đều như đang tóe lửa. Ánh mắt oán hận xen lẫn chán ghét trừng trừng nhìn cô, chẳng giống ánh mắt dành cho con gái ruột, mà nồng đậm ác ý như nhìn kẻ thù truyền kiếp.

Đây chính là mẹ ruột của cô ở kiếp này.

Cố Kim Ca vốn là vị lão tổ tông của Huyền Môn ở dị giới. Khi một trận đại kiếp ập đến, cô được thỉnh cầu xuống núi. Để bảo vệ thế giới của mình, cô đã không tiếc hiến tế toàn bộ tu vi. Nhờ công đức vô lượng ấy, cô mới đổi lấy được cơ hội trọng sinh cõi đời này.

Thân xác mà cô nương nhờ lại chính là cô con gái ruột bị lưu lạc ròng rã mười tám năm của nhà họ Cố. Thế nhưng, ngày tháng đoàn tụ cùng cha mẹ ruột ngắn chẳng tày gang, cô đã bị ép đưa đến nhà họ Thẩm để xung hỷ.

Nguyên chủ từng ngây thơ cho rằng nhà họ Cố cất công tìm mình về là vì chút tình máu mủ ruột rà. Nhưng thực chất, bọn họ chỉ vì xót xa, không nỡ gả cô con gái nuôi Cố Chân Chân mà họ nâng niu như ngọc ngà suốt mười tám năm cho Thẩm Diệc Quân — cậu cả nhà họ Thẩm, người đã nằm liệt giường từ một năm trước.

Nhà họ Cố ngàn vạn lần không ngờ tới, Thẩm Diệc Quân chỉ đang mượn cớ giả liệt để dọn dẹp đám sâu mọt thối nát trong nội bộ gia tộc. Đến khi bọn họ nhận ra sự thật thì nguyên chủ đã mang thai.

Năm bị đưa đến nhà họ Thẩm, cô vừa tròn đôi mươi. Tuy đã đủ tuổi kết hôn hợp pháp, nhưng nhà họ Thẩm trước nay chưa từng thừa nhận cô. Không giấy chứng nhận, chẳng có hôn lễ, cô cứ như vậy mập mờ theo Thẩm Diệc Quân không danh không phận. Số người biết cô là "Mợ cả nhà họ Thẩm" ít đến đáng thương. Bà cụ Thẩm từng hứa hẹn, chỉ cần cô sinh được cháu đích tôn, cô sẽ là vị thiếu phu nhân duy nhất của gia tộc này.

Con trai thì sinh ra rồi đấy, nhưng khi nguyên chủ còn chưa kịp ở cữ xong, nhà họ Thẩm đã điều tra ra đứa bé không hề có quan hệ huyết thống với Thẩm Diệc Quân.

Giờ đây, nhà họ Thẩm thẳng tay đuổi Cố Kim Ca ra khỏi cửa, gọi người nhà họ Cố đến nhận lại thứ ô nhục này.

Thấy Cố Kim Ca vẫn cứ ngây ra như phỗng, không buồn đáp lời, Trương Nhã Lan hận không thể xông tới tát lật mặt cô: "Tao hỏi mày cha đứa bé là ai, mày giả câm giả điếc cái gì? Chút mặt mũi của nhà họ Cố đều bị mày vứt sạch sành sanh rồi!"

"Mẹ, sức khỏe mẹ vốn yếu, đừng tức giận kẻo sinh bệnh, con xót lắm." Cô con gái nuôi Cố Chân Chân vội khoác tay Trương Nhã Lan, dịu giọng khuyên can. "Em gái còn nhỏ dại, ra đời bị kẻ xấu dụ dỗ cũng là chuyện khó tránh. Việc cấp bách nhất bây giờ là làm sao để nhà họ Thẩm không truy cứu chuyện này nữa."

Trương Nhã Lan vỗ về mu bàn tay Cố Chân Chân, an ủi: "Cũng may là có con ở đây, bằng không mẹ thật chẳng biết phải làm sao."

Nói đoạn, bà ta lại trừng mắt quắc mày với Cố Kim Ca: "Sớm biết mày làm ra cái loại chuyện đồi bại này, lúc trước tao thà để mày chết dấp ở xó xỉnh nào đó còn hơn cho mày gả qua đây! Chân Chân tuy không mang dòng máu nhà họ Cố, nhưng nó còn ngoan ngoãn, biết điều và hiểu đại cục hơn mày gấp vạn lần!"

Càng mắng càng hăng, bà ta dần buông những lời cay độc không màng suy nghĩ: "Quả nhiên, từ nhỏ không được nuôi dạy tử tế nên mới máu lạnh vô tình, chẳng biết suy nghĩ lấy nửa điểm cho cái nhà này!"

Trên gương mặt Trương Nhã Lan lúc này chỉ rành rành sự thất vọng và hối hận tột cùng. Phải chi bà ta đừng bao giờ đón đứa con gái này về.

"Em gái, em mau nhận lỗi với mẹ đi!" Cố Chân Chân tỏ vẻ ân cần lo lắng, "Bây giờ nhà họ Thẩm đã ruồng bỏ em, tuy em có làm chuyện xằng bậy bôi nhọ thanh danh gia đình, nhưng dẫu sao em cũng là máu mủ ruột rà. Cha mẹ cắn răng chịu đựng, không đến nỗi đuổi em ra đường đâu."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương