Lão Đại Đều Yêu Ta

Chương 19

Trước Sau

break
Thỏ con nhiều quá cũng chưa chắc là tốt. Không chăm cho xuể, thường sẽ chết yểu mất vài con. Lần này sinh tám con, nếu nuôi đến lúc cai sữa mà vẫn sống đủ, vậy thì số trứng gà cho cả tháng ở cữ của Trương Tiểu Hoa coi như có chỗ trông vào.

Khoảng thời gian này, Khương Nhuế lên núi đào cỏ cho thỏ lại càng siêng hơn. Gần như cả quả đồi sau núi đều đã bị nàng đi qua hết. Ngay cả bờ ruộng, ven đường quanh đại đội cũng lúc nào cũng thấy bóng dáng nàng. Có khi nàng ra bờ sông giặt áo quần, đến lúc trở về trong tay vẫn còn cầm theo một nắm bồ công anh.


Sau khi đổi được trứng gà và đường đỏ về, Vương Đồng Hoa liền cẩn thận cất hết vào chum gạo, không cho ai tự tiện động tới.

Mấy hôm sau, Trương Tiểu Hoa trở dạ, sinh một bé gái ngay tại nhà.

Sáng hôm sau, người nhà họ Trương đã sang tới nơi. Mẫu thân nàng và tẩu tử mỗi người đeo một cái bọc vải, bên trong là quần áo trẻ con may từ áo cũ. Đợi vào nhà rồi, từ dưới đáy bọc vải lại lấy ra được một gói long nhãn khô.

Hốc mắt Trương Tiểu Hoa lập tức đỏ lên. Điều kiện nhà mẹ đẻ nàng cũng chẳng khá hơn nhà họ Đỗ bao nhiêu, để có được một gói long nhãn như thế này, trong nhà không biết đã phải chắt bóp bao nhiêu công sức.

Trong nhà có thêm một đứa trẻ, công việc cũng nhiều hơn không ít, vì thế người nhà họ Đỗ liền chia nhau ra làm. Ban ngày, Đỗ Hữu Phúc và Đỗ Bảo Cường phải ra đội sản xuất đào mương, tan việc về lại gánh đầy chum nước trong nhà, còn phải lo cả mảnh đất nhỏ phía sau vườn. Khương Nhuế vẫn như cũ chăm đàn thỏ và lo ba bữa cơm cho cả nhà. Vương Đồng Hoa có kinh nghiệm, ban đêm ngủ cùng Trương Tiểu Hoa để giúp nàng trông con, ban ngày thì giặt tã lót.

Trương Tiểu Hoa đang ở cữ, không thể ra khỏi phòng, ngay cả ăn cơm cũng dùng ngay trong buồng. Mỗi sáng là một bát cháo kê đường đỏ, thêm một bát trứng gà hấp. Buổi trưa ăn canh trứng với cơm, đến tối ngoài thức ăn ra còn có thêm một bát nước long nhãn đường đỏ. Cách một hai ngày, Khương Nhuế lại sang nhà người ta xin mua một con cá trắm, hầm canh cho nàng gọi sữa.

Bữa cơm như vậy tuy không thể sánh với nhà khá giả, nhưng đã là hết sức trong khả năng của nhà họ Đỗ. Khoảng thời gian này, cả nhà đều thắt lưng buộc bụng, dồn hết phần tốt nhất cho hai mẹ con nàng.

Tối thứ sáu, Đỗ Bảo Trân trở về nhà. Sau khi nhìn tiểu chất nữ một cái, nàng đã bị mùi thơm ngọt lịm dẫn thẳng vào bếp.

Khương Nhuế vừa mới hầm xong long nhãn, đang chuẩn bị bưng vào phòng, vừa quay đầu đã thấy Đỗ Bảo Trân đứng sau lưng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái bát trong tay nàng, nuốt nước miếng ừng ực.

“Tuần này ngươi về sớm đấy. Mau đi rửa mặt trước đi, sắp ăn cơm rồi.”

“Vâng.” Ngoài miệng Đỗ Bảo Trân đáp lời, nhưng chân lại như dính chặt tại chỗ. Học kỳ này nàng ở lại trường, việc học nặng hơn trước nhiều, mà thức ăn lại còn không ngon bằng ở nhà. Trước kia nàng còn chê cháo bí đỏ trong nhà cho đường hóa học, không có vị như đường trắng. Giờ thì cả ngày miệng nhạt thếch, thèm đến mức chỉ muốn ngậm ngón tay.

Khương Nhuế nhìn ra vẻ thòm thèm của nàng, đành bất đắc dĩ nói: “Chỗ long nhãn này là người nhà tẩu tử mang tới, để bồi bổ thân thể cho tẩu tử, chúng ta không thể ăn được.”


“Ta biết mà.” Đỗ Bảo Trân hít sâu mấy hơi, vẻ mặt đầy thèm thuồng, “Ta chỉ ngửi mùi thôi, tỷ đừng để ý tới ta.”

Khương Nhuế bưng bát vào phòng một chuyến, lúc trở ra, Đỗ Bảo Trân vẫn còn đứng trong bếp hít hà chút hương ngọt còn sót lại, trông vừa thèm vừa tội nghiệp.

Nàng lắc đầu, lấy cái hũ đựng đường đỏ ra nhìn một chút, rồi bẻ từ bên trong một miếng nhỏ cỡ đầu ngón tay cái, nhét vào miệng Đỗ Bảo Trân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc