Nghĩ đến đây, bà không khỏi cau mày bất mãn: “Thư hồi âm của A Nam đáng lẽ cũng nên tới rồi chứ, sao đến giờ vẫn chưa thấy tin tức gì?”
“Chẳng lẽ thằng nhóc thối ấy thật sự không chịu?”
Vừa dứt lời, ngoài sân đã vang lên tiếng Triệu Thiến Thiến: “Mẹ, nhị ca gửi thư về rồi! Vừa nãy trên đường con gặp người đưa thư, tiện tay mang về luôn.”
Buổi tối, nhân lúc ánh chiều còn chưa tắt hẳn, Trương Lệ Vân lại sang nhà họ Đỗ một chuyến.
Đỗ Hữu Phúc cùng con trai là Đỗ Bảo Cường vừa mới cuốc xong mảnh đất nhỏ phía sau nhà. Người một nhà cũng mới ăn cơm xong, đến cả bàn ăn còn chưa kịp dọn dẹp.
Vừa thấy người tới, Khương Nhuế liền gọi một tiếng: “Thím Trương.” Nàng nhanh nhẹn kê ghế cho bà ngồi, lại vào bếp rót một chén trà mang ra, rồi mới thu dọn bát đũa đem đi rửa.
Trương Lệ Vân cười tủm tỉm nhìn nàng bước ra ngoài, sau đó quay sang Vương Đồng Hoa, chân thành nói: “Muội tử, ngươi đúng là có phúc, nuôi được một đứa con gái tốt.”
Thấy sắc mặt bà như vậy, Vương Đồng Hoa liền biết người mang tới là tin lành, trong lòng lập tức yên ổn hơn phân nửa. Bà ngoài miệng vẫn khiêm nhường: “Bảo Cầm ít nói, chỉ biết cắm đầu làm việc, miệng mồm lại vụng về.”
“Thế thì có gì?” Trương Lệ Vân xua tay, “Một cô nương vững vàng ngoan ngoãn như Bảo Cầm mới càng khiến người ta thương. Hôm nay ta sang đây là vì chuyện gì, chắc muội tử cũng đoán ra rồi. A Nam nhà ta hôm nay gửi thư về, nói năm nay đến Tết sẽ xin nghỉ phép về thăm nhà. Ta nghĩ hay là để hai đứa nhỏ gặp nhau một lần?”
Hai người ngồi nói chuyện trong nhà chính, còn những người khác trong nhà họ Đỗ đều hữu ý vô tình tránh đi.
Trong phòng, Trương Tiểu Hoa ngồi ở mép giường rửa chân, hạ thấp giọng nói với Đỗ Bảo Cường: “Thấy chưa? Quả nhiên bị ta đoán trúng rồi.”
Đỗ Bảo Cường ngồi bên cạnh, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “Nhà họ Triệu cũng tốt mà.”
Trương Tiểu Hoa liếc xéo hắn một cái: “Ngươi biết cái gì chứ?”
Trong mắt người ngoài, nhà họ Triệu dĩ nhiên là một mối hôn sự quá tốt. Triệu Đại Khâu với Triệu Đông biết nuôi ong, người khác quanh năm suốt tháng đến đường trắng còn khó thấy, vậy mà nhà họ có thể lấy nước mật ong thay nước đun để nguội mà uống. Con thứ hai là Triệu Nam thì đi lính đã hơn mười năm, lại còn là sĩ quan trong quân đội, mỗi tháng không biết được bao nhiêu tiền trợ cấp. Hắn ở trong quân ngũ, ăn ở đều do nhà nước lo, phát bao nhiêu tiền gần như để dành được bấy nhiêu. Bao năm tích cóp lại, đó phải là một khoản lớn đến thế nào? Còn Triệu Thiến Thiến và Triệu Bắc, một người là nữ nhi, một người là con út, cả hai đều là công nhân viên chức, không phải dựa vào ruộng đất mà sống.
Có thể nói, nhà họ Triệu không có một ai là kẻ ăn không ngồi rồi.
Theo ý Trương Tiểu Hoa, nếu Đỗ Bảo Cầm gả cho Triệu Đông hoặc Triệu Bắc, vậy quả thật là một mối hôn sự rất tốt. Nhưng cố tình người nàng phải đối mặt lại là Triệu Nam.
Triệu Nam là ai? Là quân nhân, là người có quân hàm, nghe qua thì thật oai phong biết mấy!
Nhưng thực ra thì sao? Với một người nữ nhân mà nói, hắn chẳng qua chỉ là một người đàn ông quanh năm suốt tháng cũng chẳng mấy khi về nhà thôi.
Gả cho một người như vậy, năm này qua năm khác lặng lẽ thủ phòng không, sống những ngày tháng dài dằng dặc, khác gì góa bụa khi chồng còn sống? Đã thế còn phải thay hắn chăm sóc, hầu hạ cả gia đình.
Nếu bảo Trương Tiểu Hoa chọn, tuy cuộc sống nhà họ Đỗ nghèo khó, Đỗ Bảo Cường lại thật thà vụng về, nhưng so với vẻ huy hoàng bên ngoài của nhà họ Triệu, nàng thà chọn người đang nằm bên cạnh mình lúc này hơn. Ít ra đêm đêm, khi nàng khát, khi nàng nóng, sẽ có người bật dậy rót trà, phe phẩy quạt cho nàng; khi chân nàng rút gân, sẽ có người ngồi xoa bóp đến nửa đêm.