Trong khu nhà tập thể trống trải vang lên tiếng động, âm thanh ấy va đập qua lại giữa hành lang, tiếng vọng hồi lâu không dứt.
“Cúp nước, sắp cúp nước rồi, mọi người làm nhanh lên.”
Cửa gỗ lại bị gõ hai cái:
“Tiểu Tô, hai người nhớ hứng nước nhé, đến mười một rưỡi trưa mai lận đấy, không chừng bữa trưa cũng chẳng nấu được đâu.”
Đèn vẫn sáng, bên trong không có ai đáp lời. Dì Trương đẩy cửa sổ gọi thêm tiếng nữa:
“Chỉ Lạc, có nhà không?”
Lúc này, Tô Chỉ Lạc đang bị em gái của người vợ quá cố, cũng chính là em chồng của mình trần trụi ép sát vào tường, chị khẽ bịt miệng mình lại, đè nén tiếng rên rỉ đau đớn.
Thực sự không nhịn được, đôi môi hơi hé mở, chị hừ nhẹ một tiếng.
Liễu Trình Tự cũng hừ theo một tiếng, hơi thở phả thẳng vào tai chị:
“Em xin lỗi chị dâu, em không cố ý, chị đau lắm sao?”
“Ưm…”
Trán Tô Chỉ Lạc tì vào mặt tường, đập nhẹ hai cái cũng không thấy đau, ngược lại là cảm giác xấu hổ trào dâng thiêu đốt khiến gốc tai nóng ran. Đầu gối của Liễu Trình Tự chen vào giữa hai chân chị, lòng bàn tay “bốp” một tiếng chống lên bức tường ngay sát tai chị.
Quá gần. Gần đến mức có thể cảm nhận được nhiệt độ tỏa ra từ từng tấc da thịt của đối phương, gần đến mức hơi thở cũng quấn quýt lấy nhau.
“Em lùi ra sau đi.”
“Vâng.”
Liễu Trình Tự lùi lại, lồng ngực như có như không cọ qua lưng chị. Thấy chị dâu vẫn dán chặt vào tường không nhúc nhích, sợ chị bị va đập nghiêm trọng, bàn tay em liền trượt dọc theo vòng eo, kéo người lùi về sau.
Tô Chỉ Lạc giật mình vùng vẫy, Liễu Trình Tự “a” lên một tiếng:
“Đừng động đậy, để em xem có bị thương không.”
Đầu ngón tay em vén những sợi tóc lòa xòa trước trán chị.
Tô Chỉ Lạc gạt tay em ra:
“Không có, em không cần lo cho chị.”
Hoàn cảnh hiện tại rất không thích hợp, cùng em chồng trần truồng đứng trong phòng tắm, cầm chung một vòi hoa sen, quá mức cấm kỵ.
“Em buông ra đi.”
“Được.”
Liễu Trình Tự buông tay, đứng sang một bên.
Đợi Tô Chỉ Lạc quay người lại, Liễu Trình Tự nói:
“Chị dâu, chỗ đó của chị đỏ rồi kìa.”
Mặt Tô Chỉ Lạc nóng bừng, tay đưa xuống định che lại, Liễu Trình Tự chỉ chỉ xuống dưới, nói:
“Đầu gối.”
Trong chớp mắt, vành tai Tô Chỉ Lạc nóng ran vì xấu hổ, chị xoay người cúi gầm mặt xả sạch bọt xà phòng trên người. Liễu Trình Tự em ấy…
Liễu Trình Tự thoa sữa tắm sau lưng chị, Tô Chỉ Lạc đưa tay ra sau, Liễu Trình Tự ăn ý đổi vòi hoa sen, ngón tay khẽ chạm, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng nước chảy rào rào.
Trong lúc ngồi xổm xuống rửa chân, Tô Chỉ Lạc vô tình liếc thấy Liễu Trình Tự trong gương, những giọt nước đang uốn lượn chảy dọc theo cơ thể trẻ trung kia.
Cô gái 18 tuổi đã phát triển hoàn thiện, làn da trắng trẻo mịn màng, những vùng trọng yếu phô bày sự gợi cảm nguy hiểm mà một người phụ nữ trưởng thành nên có.
Tô Chỉ Lạc chỉ nhìn một cái đã thấy phần dưới eo của em, chị nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhận ra đứa trẻ vắt mũi chưa sạch ngày xưa nay đã lớn rồi.
“Tắm nhanh lên, sắp hết nước thật rồi…”
Liễu Trình Tự dùng vòi hoa sen xả qua người mình trước, sau đó trực tiếp giúp Tô Chỉ Lạc xả sạch lưng.
Tô Chỉ Lạc ôm lấy trước ngực, lòng bàn tay Liễu Trình Tự chạm vào tấm lưng mịn màng của chị… còn trơn láng hơn cả tưởng tượng.
Tô Chỉ Lạc bị em làm cho ngứa ngáy, đành tự mình lấy lại vòi hoa sen, chị ngồi xổm tự rửa chân mình, ngón tay vuốt từ trên xuống mắt cá chân, Liễu Trình Tự mặc quần áo xong, chị vẫn đang xả nước.
Mắt Liễu Trình Tự nóng rực, em nghiêng người, dứt khoát hứng thêm một chậu nước nóng để sẵn.
Tô Chỉ Lạc tắm xong liền đi thẳng ra ngoài, đứng nán lại một chút cho đỡ mệt, rồi ra tủ lạnh lấy dưa lưới, chuẩn bị cắt thì nhớ ra mỡ lợn mua về chưa thắng, để đến ngày mai sợ hỏng mất, hơn nữa nước vừa xả ra có màu vàng khè, thắng mỡ sẽ không ngon.
Mỡ lợn trong chảo xèo xèo tươm mỡ, khoảnh khắc gừng được thả vào, mùi thơm của thịt mỡ phả thẳng vào mặt.
Liễu Trình Tự cầm quần lót của mình treo lên dây phơi, sau đó lại lấy của chị dâu ra treo lên.
Tô Chỉ Lạc nhanh chóng múc mỡ lợn ra.
Năm 14 tuổi Liễu Trình Tự dọn đến ở cùng chị, trường tư thục yêu cầu khắt khe, mỗi ngày đều đi sớm về khuya, thời gian rất eo hẹp, ngày hôm sau Tô Chỉ Lạc sẽ giúp giặt quần áo cho em, đồ lót thì bảo em lúc tắm tiện tay giặt luôn.
Tháng mười đã không còn nóng bức như trước, giường của Liễu Trình Tự không còn hầm hập như dạo nọ, Tô Chỉ Lạc nói:
“Hôm nay em ngủ giường của mình đi, chị sờ thử rồi, không nóng đâu.”
Liễu Trình Tự cầm bật lửa quay đầu nhìn chị, lần đầu bật không lên lửa, em bật thêm lần nữa rồi châm nhang muỗi.
Giữa hai chiếc giường đặt một cái tủ, Liễu Trình Tự nghiêng người không nhìn rõ chị dâu lắm, cơ thể trượt xuống, Tô Chỉ Lạc đang nhắm mắt.
Liễu Trình Tự trở mình mấy lần, luôn cảm thấy trống trải.
Trái tim em, ánh mắt em trở nên mất kiểm soát mà nhìn về phía chị dâu ở giường bên cạnh.
“Chị dâu, sau này em sẽ mua một căn nhà.”
Tô Chỉ Lạc quay mặt vào tường, đáp lời em:
“Được.”
“Nhà lớn.”
“Có thể.”
“Có tivi, có điều hòa, mua thêm một chiếc xe hơi nữa.”
“Em thích là được.”
Thực ra, Liễu Trình Tự muốn nói, chị đợi em, em tốt nghiệp đại học là có tất cả rồi, chị dâu sẽ không phải chịu khổ, sẽ không bị bắt nạt nữa.
Sáng dậy, nước vẫn chưa có.
Trời còn chưa sáng hẳn, khu nhà tập thể đã ồn ào. Hàng xóm láng giềng vội vã dọn hàng đi làm, những người nắm trong tay đồng lương ít ỏi, đều phải thức khuya dậy sớm bán mạng mưu sinh.
Tô Chỉ Lạc cũng tỉnh rồi, phải đi làm, lễ Quốc khánh lương gấp đôi. Dì Trương hàng xóm tỉnh dậy, chào hỏi hai người, hỏi hôm qua họ có hứng nước không, nhắc lại chuyện hôm qua gọi nửa ngày mà không thấy thưa.
Tô Chỉ Lạc tìm bừa một lý do lấp liếm cho qua, Liễu Trình Tự từ trong phòng bước ra, đạp xe điện đưa chị đến xưởng.
Ban đầu Tô Chỉ Lạc nắm áo em, xóc nảy hai cái, chị vòng tay ôm lấy eo em, nói:
“Trong bếp có tóp mỡ, em trộn với bắp cải gói sủi cảo luộc mà ăn. Không cần mang cơm cho chị đâu, hai ngày nay đồ ăn ở nhà ăn tập thể cũng được lắm.”
Liễu Trình Tự khẽ “vâng”, đèn đỏ sắp qua rồi.
Đợi đến khi Tô Chỉ Lạc vào xưởng, Liễu Trình Tự chạy xe điện đến trạm tàu điện ngầm, nửa tiếng sau gặp bạn bè để đi làm thêm.
Mạnh Chẩm Nguyệt đeo máy ảnh trên vai, bên cạnh là một cô gái, Mạnh Chẩm Nguyệt giới thiệu:
“Bạn mình, Tra Bảo Muội.”
Liễu Trình Tự mỉm cười đáp:
“Chào cậu.”
Mạnh Chẩm Nguyệt nói:
“Không có việc gì làm đâu, có một việc là mặc đồ mascot. Nóng lắm, cậu làm không?”
“Không có gì là không được.”
Liễu Trình Tự nói.
Ba người đi tàu điện ngầm vào trong, Tra Bảo Muội và Mạnh Chẩm Nguyệt vào hội chợ anime chụp ảnh, Liễu Trình Tự mặc đồ mascot đứng ở một vị trí quảng cáo.
Buổi trưa, Liễu Trình Tự từ bên trong chui ra, mồ hôi nhễ nhại, tóc ướt sũng, Mạnh Chẩm Nguyệt sợ em say nắng, đi mua cho em chai nước, em còn tiếc tiền, bảo bên ngoài bán rẻ hơn, lần sau ra ngoài mua.
Mạnh Chẩm Nguyệt nói:
“Liều mạng vậy sao?”
Liễu Trình Tự nóng đến choáng váng, không nghe lọt tai, tu một hơi hết nửa chai nước.
Buổi chiều càng nóng hơn, đợi đến lúc kết thúc, cả người Liễu Trình Tự đỏ bừng, Mạnh Chẩm Nguyệt và Tra Bảo Muội dìu em đến ngồi ở chỗ có điều hòa gần đó.
Nghỉ ngơi khỏe lại, ba người tìm nhà vệ sinh rửa mặt, Liễu Trình Tự ngâm nước lâu hơn một chút, nói:
“Về nhà chị dâu mình sẽ hỏi, sẽ xót lắm.”
Mạnh Chẩm Nguyệt không lên tiếng.
Tra Bảo Muội nói:
“Ngày mai cậu… cậu làm nổi không?”
“Còn việc không?”
Mạnh Chẩm Nguyệt nói:
“Để mình xem lại đã.”
Ba người đi tàu điện ngầm về, trên xe Mạnh Chẩm Nguyệt nhắn tin cho Tra Bảo Muội: [Để mình xem có việc khác không, cậu ấy thế này liều mạng quá.]
Tra Bảo Muội: [Đúng vậy, nhưng mình còn mấy khách đặt lịch chụp nữa.]
Mạnh Chẩm Nguyệt: [Để mình xem việc khác, hỏi xem cậu ấy có đi không.]
Liễu Trình Tự đi tàu điện ngầm lâu hơn hai người họ một chút, về nhà gói sủi cảo cất vào tủ lạnh, rồi đi đón Tô Chỉ Lạc, tám giờ Tô Chỉ Lạc tan ca, Liễu Trình Tự đứng ở cửa nhìn vào trong, xem có ai bắt nạt Tô Chỉ Lạc không.
Tô Chỉ Lạc một mình cúi đầu đi tới, ngẩng đầu nhìn thấy em liền cười, đến trước mặt em thì nhíu mày, hỏi:
“Hôm nay đi đâu vậy, sao nóng thành thế này.”
Liễu Trình Tự giấu giếm:
“Đi chơi với bạn ạ.”
“Tìm chỗ nào có điều hòa mà chơi chứ.”
Tô Chỉ Lạc nắm lấy áo em nhìn mặt em, áp tay lên trán em:
“Nóng thế này, sốt rồi à?”
“Không sao đâu ạ.”
Liễu Trình Tự cười, bảo chị lên xe.
Gió đêm thổi qua mơn trớn khuôn mặt em, mát rượi.