Sau khi Kính Chi Dương tuyên truyền xong về căn cứ B, Lạc Đình Nghê bước vào phòng thiết bị.
Khi hắn vừa bước vào, hắn lập tức đè Hoa Tư Đồ xuống giường, sau đó hắn cởi quần của Hoa Tư Đồ ra.
Hoa Tư Đồ ngoan ngoãn kéo khóa quần của Lạc Đình Nghê xuống và móc dươиɠ ѵậŧ đang hơi cương cứng ra ngoài, lúc nãy Kính Chi Dương xuất hiện quá đột ngột, Lạc Đình Nghê đã đè cậu lên giường chuẩn bị cᏂị©Ꮒ, hắn cũng đã mang bao cao su, chỉ còn thiếu một bước.
Vốn dĩ Lạc Đình Nghê định không quan tâm và tiếp tục cᏂị©Ꮒ Hoa Tư Đồ, nhưng hắn nhanh chóng nhận ra đó là một người có dị cường đại, hắn chỉ có thể đen mặt nhét dươиɠ ѵậŧ trở lại đũng quần và đi ra ngoài đón khách.
“Anh muốn đến căn cứ thành phố B không?” Hoa Tư Đồ thử thăm dò hỏi Lạc Đình Nghê.
Lúc nãy Kính Chi Dương nói không ngừng nên Lạc Đình Nghê vẫn luôn cố nén du͙© vọиɠ, dươиɠ ѵậŧ của hắn cũng sắp nghẹn đến mức tím tái, hắn vội vàng cắm dươиɠ ѵậŧ vào trong thân thể của Hoa Tư Đồ, hắn khẽ nhíu mày: “Tôi không hiểu rõ tình huống của căn cứ thành phố B, đây không phải là một nơi tốt để đi.”
Hoa Tư Đồ chớp mắt: “Kính Chi Dương nói căn cứ thành phố B có một vài thế lực đang hỗn chiến, chẳng lẽ anh không muốn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp sau? Căn cứ thành phố B có vài vạn người, làm lãnh đạo ở đó sẽ có thể sung sướиɠ hơn ở đây?”
“Cậu muốn đến căn cứ thành phố B sao?” Lạc Đình Nghê nhướng mày, hắn vừa hung mãnh đâm vào rút ra vừa bình tĩnh phân tích, “Tôi đã phân tích tình huống ở thành phố B, đúng là nơi đó thích hợp thành lập căn cứ với quy mô nhỏ, núi vây quanh ba mặt, một mặt giáp hồ, dễ thủ khó công, bên kia hồ là tỉnh lớn…… Có thể đóng băng khi đến mùa đông.”
Ngay từ đầu Hoa Tư Đồ vẫn hơi mờ mịt, sao lại có thể đóng băng khi đến mùa đông? Nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, mùa đông ở thành phố B có độ ấm rất thấp, mặt hồ có khả năng kết băng, mùa hè có lẽ những con tang thi đó không thể bước vào, nhưng mùa đông mặt hồ sẽ đóng băng, tang thi có thể tiến vào, mà bên cạnh thành phố B lại là tỉnh lớn có rất nhiều người, chỉ sợ là sẽ có rất nhiều tang thi đến đó.
“Ông xã anh rất lợi hại…… Anh rất thông minh……” Hoa Tư Đồ đã có sự tính toán ở trong lòng, cậu ôm lấy cổ Lạc Đình Nghê, vừa chủ động thẳng lưng đón ý nói hùa, vừa ngọt ngào rêи ɾỉ, “Tôi rất thích…… dươиɠ ѵậŧ rất lớn……”
Lạc Đình Nghê thở hổn hển, hắn vội vàng cúi đầu hôn môi Hoa Tư Đồ, hắn nuốt tiếng rêи ɾỉ của Hoa Tư Đồ xuống, sợ là cấp bậc của một người có dị năng giống như Kính Chi Dương cũng giống như hắn, hắn không thể để cho người đàn ông khác không nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của bà xã.
Người đau khổ chỉ có thể là Hoa Tư Đồ, không dễ dàng gì cậu mới nhiệt tình chủ động một lúc để cho Lạc Đình Nghê ngoan ngoãn cᏂị©Ꮒ cậu, kết quả hắn lại không cho cậu kêu ra tiếng.
Buổi tối hôm nay, Kính Chi Dương loáng thoáng nghe được một số động tĩnh, nhưng không đợi hắn cẩn thận phân biệt, những động tĩnh đó đã lập tức biến mất.
Hắn bất giác cảm thấy khô nóng, nhưng hắn lại không thể giải thích được, hắn chỉ có thể bực bội mạnh mẽ cưỡng ép mình đi vào giấc ngủ.
Ngủ được một lúc, hắn lại mơ thấy một vài mộng xuân, tuy rằng ngày hôm sau tỉnh dậy hắn đều không thể nhớ rõ, nhưng sau khi hắn cúi đầu nhìn vào một đống tϊиɧ ɖϊ©h͙ được bắn lên đũng quần, hắn bất giác mặt đỏ tai hồng.
Cũng không phải là trước kia hắn chưa từng mộng tinh, nhưng hắn chưa từng thấy nhiều như thế này, suýt chút nữa hắn đã cho rằng mình đái trong quần, nhưng sau khi nhìn tϊиɧ ɖϊ©h͙ sền sệt khô cạn ở đó, hắn thật sự không thể tự mình dối mình.
Tài nguyên nước ở thời mạt thế quá quý giá, vốn dĩ quần áo của ŧıểυ đội người có dị năng chỉ có thể một tuần giặt một lần, tuy rằng nội y qυầи ɭóŧ được thay mỗi ngày nhưng cũng là tích cóp trong một tuần, sau đó thống nhất để người có dị năng hệ Thủy ở trong đội ngũ giặt sạch, Kính Chi Dương nào dám đưa qυầи ɭóŧ có tϊиɧ ɖϊ©h͙ cho người có dị năng hệ Thủy ở trong đội ngũ giặt giúp hắn, hắn chỉ có thể lén cởi qυầи ɭóŧ ra, sau đó nhân lúc đi ra ngoài tìm vật tư mà ném vào tang thi.
Kẻ đầu sỏ gây tội là Hoa Tư Đồ, nhưng cậu cũng không biết đội trưởng của ŧıểυ đội người có dị năng lại giả bởi vì cậu da^ʍ đãиɠ mà gặp phải phiền não, cậu đang nghĩ đến kế hoạch chạy trốn.
Lúc đầu Hoa Tư Đồ nghĩ là cậu sẽ nhân lúc đại bộ đội cùng nhau lên đường mà lặng lẽ trốn đi giữa chừng, chỉ là Lạc Đình Nghê quá bình tĩnh và lý trí, hắn cũng không có ý định đến thành phố B, vì vậy cậu thay đổi kế hoạch, cậu định đi theo Kính Chi Dương đến thành phố B.
Tuy rằng cậu không biết tình huống, không biết tiền đồ ở thành phố B, nhưng Hoa Tư Đồ cũng đã có tính toán riêng, theo như lời Kính Chi Dương đã nói, căn cứ thành phố B có vài người có dị năng cường đại, cậu có thể dùng dị năng của mình để câu dẫn một người, nhưng lúc này bởi vì cậu đã từng ngã một lần nên cậu bây giờ cậu đã khôn hơn một chút, nhất định cậu không thể tìm người có dị năng có năng lực siêu cường còn biết kéo dài giống như Lạc Đình Nghê, tốt nhất là cậu nên tìm người bắn tinh sớm, thậm chí là bị bệnh liệt dương.
Hoa Tư Đồ không muốn bị Lạc Đình Nghê làm chết ở trên giường khi tuổi còn quá trẻ, nhưng cậu cũng biết Lạc Đình Nghê là kiểu người có kích cỡ độ cứng và sức kéo dài vô cùng khoa trương thái quá, nhưng tuyệt đối hắn không phải là tiêu chuẩn bình quân của nam giới ở trong nước, thậm chí có khả năng hắn chính là kẻ ở trên đỉnh, sau một lúc tính toán, cậu nhắm mắt lại tùy tiện tìm kiếm, có lẽ cậu có thể thỏa mãn được tâm nguyện của mình.
Sau khi hạ quyết tâm muốn chạy trốn, Hoa Tư Đồ xuất phát từ sự chột dạ và áy náy, nên ở trên giường cậu càng thêm nhiệt tình, làm cho Lạc Đình Nghê càng ngày càng thêm hung ác, hắn cᏂị©Ꮒ Hoa Tư Đồ ngất đi rất nhiều lần.
Thậm chí Hoa Tư Đồ còn chủ động đánh vỡ hạn chế một ngày hai lần, cậu quấn lấy Lạc Đình Nghê khắp nơi, cuối cùng, trước một buổi tối Kính Chi Dương chuẩn bị rời đi, bao cao su size XXXL được Lạc Đình Nghê ra ngoài mang về của trước kia đã bị hắn dùng hết.
Không có bao cao su nên Hoa Tư Đồ không cho Lạc Đình Nghê cᏂị©Ꮒ, Lạc Đình Nghê chỉ có thể cố nén du͙© vọиɠ, dươиɠ ѵậŧ cứng rắn nghẹn cả một buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau hắn đã lập tức ra ngoài sưu tập vật tư, Hoa Tư Đồ nhân lúc Lạc Đình Nghê ra ngoài để lén lút lẻn ra khỏi sân vận động, đuổi kịp đội ngũ Kính Chi Dương.
Người nguyện ý đi theo Kính Chi Dương rời đi cũng không nhiều, đa số đều là những kẻ không cam lòng ở dưới Lạc Đình Nghê, bọn họ đều tự cho là mình siêu phàm vênh váo tự đắc, nhưng Kính Chi Dương cũng không tức giận, hắn vẫn luôn lộ ra vẻ mặt tươi cười.
Ngoài những người có dị năng, thì còn có một số người thường định đến thành phố B để tìm người thân, thái độ của Kính Chi Dương đối với bọn họ cũng giống như thái độ đối với những người có dị năng, hắn vẫn ấm áp như ánh mặt trời, ấm áp như mùa xuân.
Hoa Tư Đồ ngụy trang thành một người bình thường, Kính Chi Dương không nghi ngờ, chỉ là hắn hơi nghi hoặc: “Hình như mấy ngày nay tôi chưa từng gặp cậu.”
Ba ngày nay Kính Chi Dương đều cùng Lạc Đình Nghê ra ngoài thu thập vật tư, hắn đã từng gặp rất nhiều người sống sót ở sân vận động nhưng hắn chưa từng gặp Hoa Tư Đồ.
Hoa Tư Đồ chớp mắt: “Bởi vì tôi chưa từng đi ra ngoài.”
Cậu không ra khỏi phòng thiết bị, Kính Chi Dương không những không nhận ra cậu, mà những người sống sót ở sân vận động cũng không nhận ra cậu, có lẽ bọn họ đã nghe thấy tiếng rêи ɾỉ buổi tối của cậu, nhưng bọn họ không biết cậu trông như thế nào, những người đuổi theo cậu vào buổi tối ngày hôm đó cũng không thấy rõ mặt của cậu.
Tuy rằng Kính Chi Dương biết Lạc Đình Nghê có người tình, nhưng Kính Chi Dương cũng không biết hắn đã vô tình trộm người tình được Lạc Đình Nghê giấu đi.
Sau khi nghe xong, sắc mặt của Kính Chi Dương hơi trầm xuống, thời mạt thế đã giáng xuống rất lâu, nhưng người này lại không dám ra ngoài thu thập vật tư, người này đúng là vừa ngu xuẩn vừa yếu đuối, nhỏ nhắn yếu ớt hơn người thường thì phải nên cố gắng nỗ lực rèn luyện bản thân, như vậy mới có tư cách và có cơ hội sống sót.
Người có dị năng ở bên cạnh Kính Chi Dương trực tiếp hừ lạnh một tiếng: “Đồ nhát gan!”
Hoa Tư Đồ không có ý định giải thích, suy cho cùng vốn dĩ cậu chính là một thố ti hoa leo lên người có dị năng cường đại: “Chỉ là tôi sợ chết mà thôi, ai mà không sợ chết?”
Kính Chi Dương lại không để ý tới Hoa Tư Đồ, hắn trực tiếp xoay người rời đi.
Cuối cùng Hoa Tư Đồ vẫn thành công gia nhập đội ngũ của Kính Chi Dương, chỉ là cậu biết rõ đám người Kính Chi Dương chướng mắt cậu, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, có lẽ bọn họ sẽ mặc kệ cậu tự sinh tự diệt.
Quả nhiên, dọc theo đường đi ŧıểυ đội người có dị năng bị tang thi tập kích rất nhiều lần, nhưng gần như không ai vươn tay giúp đỡ Hoa Tư Đồ.
Đây là lần đầu tiên Hoa Tư Đồ chứng kiến sự tàn khốc của thời mạt thế, cậu nỗ lực giãy giụa mong được sống, nhưng suýt nữa cậu đã vào miệng của tang thi, may mà một khắc cuối cùng, Kính Chi Dương vẫn thả ra dị năng để cứu cậu.
Hoa Tư Đồ nhìn tang thi suýt bắt được cậu đã bị ngọn lửa đốt thành tro tàn, trái tim của cậu cũng sắp nhảy ra từ trong cổ họng …… Chỉ thiếu một chút nữa, cậu sẽ chết.
Bỗng nhiên cậu bắt đầu nhớ đến Lạc Đình Nghê.
Mãi đến lúc ăn cơm tối hôm nay, Hoa Tư Đồ ăn hết một bọc bánh quy ít đến mức đáng thương mà cậu đã được phân chia, sau đó cậu mới phục hồi tinh thần trở lại, cậu đã vô cùng đói bụng, ngay sau đó cậu bắt đầu nhớ đến Lạc Đình Nghê, cho dù suýt nữa Lạc Đình Nghê đã cᏂị©Ꮒ chết cậu.
Cậu không biết sau khi Lạc Đình Nghê phát hiện cậu không còn ở đó thì hắn sẽ trở nên như thế nào, hắn có tới tìm cậu không, nếu tìm được cậu thì hắn có cᏂị©Ꮒ chết cậu không, nhưng cậu biết sau khi mạt thế giáng xuống thì thông tin và giao thông đều trở nên tê liệt, cho dù Lạc Đình Nghê là một người có dị năng cường đại, nhưng muốn tìm được một người thì cũng sẽ giống như mò kim đáy bể.
Nhưng vào lúc này, Kính Chi Dương lại ngồi đối diện với Hoa Tư Đồ, hắn nghiêm túc nói: “Bây giờ cậu đã nhìn thấy được tình hình hiện tại? Khi thời mạt thế giáng xuống, tang thi hoành hành, tất cả mọi người đều ốc còn không mang nổi mình ốc, không có ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ cậu, cậu chỉ có thể dựa vào chính mình, cho dù là tôi, thì tôi cũng chỉ có thể cố gắng nỗ lực để được tồn tại, nếu cậu nhỏ nhắn yếu ớt mà cậu lại không cố gắng nỗ lực, thì chi bằng bây giờ cậu hãy đi tìm đường chết đi.”
Hoa Tư Đồ hơi kinh ngạc mà liếc nhìn Kính Chi Dương, cậu còn tưởng rằng Kính Chi Dương đã vứt bỏ cậu, nhưng cậu không nghĩ tới Kính Chi Dương còn có ý định cảm hóa cậu, chẳng lẽ tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đều là “Cách giáo dục” của Kính Chi Dương?
Lúc này hình như cậu đã nhìn thấy ánh sáng phía sau Kính Chi Dương, là thánh phụ sao? Chắc là thánh phụ! Còn là kiểu người chuyên môn truyền tâm linh cho người khác.
Kính Chi Dương rất đẹp trai, giống như ánh mặt trời, đơn thuần vô hại, cho dù hắn cao 1m9, dáng người cũng rất có tính áp bức, trông cũng không có bao nhiêu tính công kích, giống như cún con ven đường.
Trong nháy mắt, Hoa Tư Đồ động tâm muốn câu dẫn Kính Chi Dương, nhưng khi tầm mắt của cậu rơi xuống đũng quần của Kính Chi Dương, cậu lại đánh mất ý nghĩ này, cái tên này được xưng là người có dươиɠ ѵậŧ vô cùng thô to! Nếu giống với năng lực, thì kích cỡ của hắn cũng đủ làm cho cậu chết chìm!
Huống chi mỗi ngày Kính Chi Dương đều phải duy trì số lượng lớn vận động của vận động viên, nên đương nhiên cậu không cần nói nhiều về thể lực của hắn, hắn chính là một cái máy đóng cọc khác, nếu cậu câu dẫn một tên đàn ông như vậy, thì cậu cố ý trốn khỏi Lạc Đình Nghê làm gì? Đây chẳng phải là mới ra ổ sói lại nhập hang hổ hay sao?
Tuy rằng Hoa Tư Đồ nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nhưng Kính Chi Dương vẫn nhạy bén nhận ra, hắn kẹp chặt hai chân theo bản năng, sắc mặt căng cứng đến mức đỏ bừng: “Tôi đang nói chuyện với cậu, cậu đang nhìn cái gì thế?”
Nhìn sắc mặt chocolate Kính Chi Dương nổi lên một mảng đỏ ửng, Hoa Tư Đồ lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch, dáng vẻ của cậu giống như một người vừa nhìn thấy mèo con ven đường nên không nhịn được mà tiện tay vuốt ve, cậu liếʍ khóe môi: “Tôi đang suy nghĩ tôi nên nỗ lực như thế nào.”
Kính Chi Dương mặt đỏ tai hồng: “Không cần nghĩ đến chuyện kỳ quái!”
Hoa Tư Đồ lộ ra vẻ mặt vô tội: “Tôi chỉ đang suy nghĩ…… Tôi không có kỹ năng nào khác, tôi chỉ có thể giặt quần áo, chi bằng tôi giặt quần áo giúp mọi người nhé? Tôi còn có thể giặt qυầи ɭóŧ giúp anh.”
Kính Chi Dương lập tức cảm thấy chột dạ, mấy ngày nay mỗi đêm hắn đều mộng tinh, làm dơ vài cái qυầи ɭóŧ, những cái qυầи ɭóŧ đó đều bị hắn vứt bỏ, nhưng nếu mỗi ngày tiếp tục ném một cái qυầи ɭóŧ, thì hắn lập tức không còn qυầи ɭóŧ để mặc.
Hắn nỗ lực duy trì sự bình tĩnh: “Tài nguyên nước rất quý giá, không thể lãng phí.”
Hoa Tư Đồ chớp mắt với Kính Chi Dương, cậu đè thấp âm thanh, giống như đang thì thầm với hắn: “Suỵt, nói cho anh biết một bí mật, hôm nay tôi phát hiện được một cái hồ, tuy rằng tôi không biết có thể uống hay không, nhưng có lẽ có thể giặt quần áo.”
Vì vậy buổi sáng ngày hôm sau Kính Chi Dương lại mộng tinh làm dơ qυầи ɭóŧ một lần nữa, hắn đành phải đưa Hoa Tư Đồ đi thu thập quần áo dơ của mọi người tích góp và cầm ra bờ sông để giặt, tuy rằng những người khác không biết vì sao Kính Chi Dương bỗng nhiên muốn giặt quần áo, nhưng đội trưởng đã nói thì bọn họ đương nhiên phải nghe, bọn họ sôi nổi lấy quần áo ra.
Kính Chi Dương lén lút cởi qυầи ɭóŧ dơ nhét vào túi quần, hắn lén đi theo Hoa Tư Đồ đi tới bờ sông…… Sau đó hắn bắt đầu giặt qυầи ɭóŧ.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên Hoa Tư Đồ lại xuất hiện, cậu cúi đầu nhìn Kính Chi Dương ngồi xổm ở bờ sông, cậu cười khanh khách: “ Ây da đội trưởng, hình như tôi phát hiện ra một~ bí ~ mật ~”