Một nàng tiên cá mang vẻ đẹp hoàn mỹ, thoát tục như thần linh hiện hữu giữa không trung. Đôi mắt màu vàng kim lấp lánh đầy quyền uy, chiếc đuôi cá trong suốt khẽ lay động, những gợn sóng màu xanh nhạt lan tỏa, bao phủ lấy trăn cây và báo đen, gột rửa sạch sẽ những sợi tơ đỏ đang bám riết.
Con dị chủng đầu đàn gào lên đầy phấn khích, nó bất chấp tất cả, điên cuồng lao về phía Giang Chanh!
Dù thân thể nó đã chằng chịt những vết chém sâu hoắm từ những nhát đao sắc bén, nhưng dường như nó chẳng hề cảm thấy đau đớn. Thuyền trưởng bị hất văng ra xa, con dị chủng đầu đàn vươn móng vuốt sắc nhọn, nhắm thẳng vào Giang Chanh!
Giang Chanh vô thức lùi lại một bước, nhìn móng vuốt tử thần đang lao tới, lòng cô chợt trống rỗng… Chẳng lẽ mình sắp chết rồi sao?
Ngay khoảnh khắc móng vuốt sắp chạm vào đôi mắt cô, một tiếng súng nổ vang dội bên tai, chân trước của con dị chủng đầu đàn lập tức lìa khỏi cơ thể!
"Hú~ Đến đúng lúc thật."
Giang Chanh bị tiếng nổ đinh tai nhức óc làm cho ù đặc, hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
Con dị chủng đầu đàn há miệng gầm lên, nó vung vẩy cái chân cụt, tiếp tục lao tới.
Giang Chanh vừa định né tránh thì một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cô. Khoảnh khắc sau, cơ thể cô được nhấc bổng lên không trung, đáp gọn gàng trên bức tường đổ nát.
"Xin chào~ Lại gặp nhau rồi." Phó Văn Thanh đưa tay vén những sợi tóc đang che khuất tầm nhìn của cô.
Giang Chanh loạng choạng, vội nắm chặt vạt áo trước ngực người kia để giữ thăng bằng: "Cái gì cơ?"
Xin lỗi, tai cô vẫn đang ù đặc, chẳng nghe thấy gì cả.
Phó Văn Thanh cong môi, ánh mắt vẫn vương nét cười cợt nhả, miệng anh mấp máy không ngừng.
Giang Chanh nheo mắt, cố gắng đọc khẩu hình nhưng vô vọng. Phó Văn Thanh lại ôm cô nhảy vọt sang một vị trí khác.
Trong lúc di chuyển, anh tiện tay nã đạn liên tiếp về phía sau, mỗi phát súng đều găm thẳng vào đầu con dị chủng đầu đàn. Sau loạt đòn chí mạng, ánh sáng đỏ trên người con quái vật đã mờ đi trông thấy.
"Tôi có thể giúp cô..."
Giang Chanh giãy giụa, muốn quay lại quan sát tình trạng của con dị chủng: "Ánh sáng đỏ trên người nó giống như sợi tinh thần của dẫn đạo vậy, chúng ta phải cùng nhau phong tỏa nó. Không được để nó quay về bầy đàn, nó sẽ hấp thụ năng lượng của những con dị chủng khác để hồi phục..."
Giang Chanh cố gắng diễn đạt bằng ngôn từ giản lược nhất, nhưng Phó Văn Thanh vừa mới tới, nhất thời không thể hiểu hết ý cô.
"Sợi tinh thần gì chứ? Tóm lại là không cho nó quay về bầy đàn là được... Cô ngoan ngoãn bám chặt lấy tôi, đừng có gây rối."
Phó Văn Thanh sợ cô ngã nên lại siết chặt cánh tay hơn.
Giang Chanh: "..." Quả nhiên, cô vẫn cực kỳ ghét người nhà họ Phó!
Phó Văn Thanh ôm cô di chuyển linh hoạt, giơ súng chặn đứng mọi đường lui của con dị chủng đầu đàn.
Ánh sáng đỏ trên làn da xám xanh của nó chớp nháy liên hồi, trông như sắp kiệt sức.
Giang Chanh không dám lơ là, nàng tiên cá bay lượn bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ Phó Văn Thanh tấn công bất cứ lúc nào.
Đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, Phó Văn Thanh vô tình quay đầu, tâm trí anh trong nháy mắt bị nàng tiên cá lơ lửng giữa không trung mê hoặc.
Trước đây, nàng tiên cá phiên bản Q chỉ nhỏ xíu, nhìn vào giống như một món đồ chơi cho trẻ nhỏ, chỉ thấy mới lạ. Nhưng nàng tiên cá trước mắt lại là một thực thể rung động lòng người: mái tóc vàng óng bay bổng trong gió, đôi tay có màng trắng trong suốt, đuôi cá màu xanh nhạt với vây đuôi bồng bềnh như dải lụa. Ngũ quan của nó rất giống Giang Chanh, nhưng vì đôi mắt rực ánh vàng kim nên trông thoát tục lạ thường.
Anh chỉ đứng cạnh cô, dư âm năng lực tinh thần trong trẻo như nước biển đã xoa dịu những dây thần kinh đang đau nhói của anh.
Phó Văn Thanh cúi đầu nhìn người đã vùng khỏi vòng tay mình, lại nhìn nàng tiên cá đang lơ lửng phía sau, đột nhiên nhận ra: đây là một dẫn đạo mạnh mẽ, xinh đẹp và đầy sức hút, nhưng lại chính là vị hôn thê bị Phó Văn Vũ phản bội...