Là Dẫn Đường Cấp S, Đổi Một Người Đàn Ông Có Làm Sao?

Chương 12

Trước Sau

break

Bất thình lình, hơi ấm bao phủ lấy đôi vai cô, cắt đứt chuỗi hình ảnh trong tâm trí.

Giang Chanh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Phó Văn Thanh – người vừa kề vai sát cánh cùng cô trong trận chiến.

Nhìn đôi cánh tay trần của anh, cô định đưa tay tháo chiếc áo khoác trên vai xuống: "Tôi không cần."

"Mặc vào đi." Phó Văn Thanh giữ lấy tay cô, trầm giọng: "Ít nhất nó cũng giúp cô chắn gió. Áo đã bẩn rồi, cô cứ mặc về rồi vứt đi cũng chẳng sao."

Giang Chanh rút tay lại. Đến tận lúc này, cô vẫn không tài nào thấu hiểu được ý đồ của Phó Văn Thanh. Ngay tại hiện trường, chính anh là người vạch trần hành vi quay lén của cô, chẳng phải mục đích là để cô và Phó Văn Vũ xé rách mặt nhau sao?

Vậy mà sau đó, chính anh lại ra tay giúp đỡ? Một màn kịch bắt gian đầy mùi máu chó, lại bị anh biến tấu thành thước phim bi kịch gia đình anh em bất hòa.

Thật khó đoán.

Càng nghĩ càng bế tắc.

Người nhà họ Phó chẳng có ai bình thường cả.

"Cảm ơn."

"Không có gì, coi như là đáp lễ vì cô đã chữa trị cho tôi lúc trước." Phó Văn Thanh liếc nhìn gáy cô, hỏi khẽ: "Tôi có thể chào hỏi con tiên cá kia một chút không?"

Giang Chanh khựng lại: "..." Lời đề nghị này thật sự quá đường đột.

"Nếu không được thì thôi. Đây là lần đầu tiên tôi được tinh thần thể của một dẫn đạo an ủi kể từ khi thức tỉnh... Không nhìn rõ được quả thật có chút tiếc nuối." Phó Văn Thanh bày ra vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối.

"Cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy những điều tiếc nuối." Giang Chanh mỉm cười lịch sự. Người nhà họ Phó, quả nhiên ai cũng có bệnh.

Một chiếc xe lơ lửng hình thoi màu bạc xám dừng lại trước mặt nhóm dẫn đạo. Cố vấn thò đầu ra từ ghế lái, cất tiếng hỏi: "Hai lớp AB khóa 09 đã có mặt đầy đủ chưa?"

Mọi người đưa mắt nhìn quanh, đồng thanh đáp: "Đủ rồi ạ..."

"Lên xe đi."

Giang Chanh không thèm nhìn Phó Văn Thanh thêm lần nào nữa, ném trả chiếc áo khoác rồi bước lên xe. Vừa về đến nơi, cô sẽ lập tức nộp đơn xin hủy hôn lên Bạch Tháp. Người nhà họ Phó, bất kể là ai, cô cũng không muốn dây dưa thêm một giây phút nào nữa.

Chiếc xe lơ lửng lao vút đi. Về những sự kiện diễn ra tại buổi tiệc tối nay, cố vấn đã được Công tước Victor tường thuật lại toàn bộ.

Ông ta liếc nhìn Giang Chanh qua gương chiếu hậu. Cô vẫn giữ vẻ lặng lẽ như thường lệ, không để lộ bất kỳ cảm xúc khác thường nào.

Thấy vậy, vị cố vấn thở phào nhẹ nhõm. Cô dẫn đạo nhỏ này từ lúc nhập học đã luôn ngoan ngoãn.

Cái tuổi mười ba, mười bốn vốn là giai đoạn nổi loạn nhất, khi người ta thường phản đối sự phân công, tranh giành thắng thua hay bắt nạt lẫn nhau. Những học viên khác ít nhiều đều gây ra không ít rắc rối.

Chỉ có mình cô chưa bao giờ biểu hiện sự chống đối. Bảo ghép đôi thì ghép đôi, bảo trích xuất tinh thần thể thì trích xuất, người khác có gây khó dễ cô cũng làm ngơ. May mắn thay, nhờ cấp bậc cao nên cô chưa bao giờ bị bắt nạt.

Lần này cũng do người nhà họ Phó làm quá mức khó coi. Con giun xéo lắm cũng quằn, đợi về đến nơi, ông sẽ xin thêm một khoản trợ cấp cho cô nhi viện đã nuôi dưỡng cô...

Cố vấn càng nghĩ càng thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, chuẩn bị viết báo cáo xin trợ cấp để khép lại những chuyện bẩn thỉu hôm nay.

Thế nhưng, ông không ngờ rằng, Giang Chanh không nói thì thôi, đã nói là làm một việc kinh thiên động địa.

Trên đường về, cô đã soạn thảo xong đơn xin hủy hôn, đồng thời đính kèm đoạn video quay được, đăng tải lên kênh hỗ trợ dẫn đạo của trang web chính thức Bạch Tháp...

[Cầu cứu, vị hôn phu ngoại tình với dẫn đạo cùng cấp, đơn xin hủy hôn viết như thế này có ổn không?]

Đêm khuya, những kẻ bận rộn cả ngày đã nằm yên trong chăn ấm, buồn chán lướt web.

Một bài đăng thoạt nhìn bình thường nhưng nội dung lại bùng nổ đột ngột xuất hiện trên kênh trợ giúp dẫn đạo.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương