Anh Vũ, xin anh dừng lại… Đây là nơi công cộng, anh đừng hành xử như vậy…
Thanh âm vải vóc cọ xát khe khẽ đan xen cùng tiếng thở dốc đầy đứt quãng, từng dư âm truyền thẳng vào thính giác Giang Chanh một cách rõ mồn một.
Trăn Trăn, nhìn anh đây này.
Giọng người đàn ông trầm thấp, khàn đặc, ẩn chứa vẻ mê hoặc khiến bất cứ ai lắng nghe cũng phải rùng mình, Em chủ động hẹn anh ra đây, chẳng phải vì khao khát điều này sao? Hửm?
Nhưng mà… Chị Chanh vẫn còn ở gần đây… Ưm…
Lời nói mềm mại bị đôi môi đối phương chặn đứng, kế đó là những âm thanh ám muội vang lên, lẫn trong đó là tiếng rên rỉ yếu ớt như một sinh vật nhỏ bé đang bị vờn đuổi đến kiệt cùng…
Những thanh âm lả lơi, hơi thở nóng rực cùng sự cự tuyệt nửa vời ấy khiến người nghe cũng phải đỏ mặt, nhịp tim đập loạn xạ. Giang Chanh ngồi thu mình trong góc phòng tiệc, lắng nghe đôi nam nữ kia quấn quýt lấy nhau mà cảm giác như có cả vạn mã đang gào thét trong tâm trí.
Cô chẳng cần ngoái đầu cũng thừa hiểu, chủ nhân của chất giọng khàn đặc kia chính là vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, Phó Văn Vũ!
Thật là một bậc thầy quản lý thời gian!
Chỉ một khoảnh khắc trước còn cùng cô khiêu vũ mở màn, chớp mắt đã ôm ấp nhân tình ngay sau lưng. Ngay phía sau vị trí cô ngồi là một ban công được che chắn bởi rèm nhung cùng những tấm kính hoa văn, mà bên ngoài lại là khu vườn thênh thang không hề có chướng ngại vật. Hai kẻ này đúng là coi thường tất cả, đến việc vụng trộm cũng chẳng buồn chọn lấy một nơi kín đáo!
Đây vốn là buổi tiệc xem mắt công khai do Học viện Dẫn Đạo tổ chức. Một nhóm thanh thiếu niên độ tuổi mười bảy, mười tám bị mang ra trưng bày như những con cừu non chờ đợi sự chọn lựa. Họ bị đánh giá, phân loại dựa trên cấp bậc và ngoại hình, rồi được điều phối đến những vị trí "tương xứng" nhất. Những cá nhân chưa được chọn phải phô diễn hết mức có thể, tựa như đang tham gia một phiên đấu giá nhan sắc và năng lực.
Là một Dẫn Đạo đã được phân phối, Giang Chanh luôn biết thân biết phận, cố gắng thu mình để giảm bớt sự hiện diện. Sau màn khiêu vũ mở màn cùng hôn phu, cô lập tức lặng lẽ rút lui vào góc khuất để tìm kiếm chút bình yên. Ai ngờ chỉ mới mười phút trôi qua, cô đã vô tình chứng kiến một màn "nóng bỏng mắt" đến nhường này!
Giang Chanh khó chịu vò nhẹ đầu ngón tay, đắn đo xem nên mặc kệ hay bước tới phá đám một phen. Dù chẳng hề có chút tình cảm nào với Phó Văn Vũ, nhưng việc thay đổi hôn ước do Tháp Trắng sắp đặt lại là điều không hề dễ dàng… Cô chần chừ không tiến lên, vừa không muốn vì hai kẻ cặn bã mà tự làm mình mất mặt, lại không cam tâm cứ thế bỏ qua.
A a… Anh Vũ… A! Đừng mà~ Anh sắp cưới chị Chanh rồi, làm thế này không tốt đâu…
Giang Chanh: “…”
Cứ như thể cô không hề tồn tại vậy? Đến nước này mà vẫn còn nhớ đến cô, chẳng lẽ cô phải nói lời "cảm ơn" hay sao? Ngón tay đang xoa nhẹ của cô khựng lại.
Bây giờ mà lao ra làm gián đoạn thì thật chẳng hay ho gì, nhỡ đâu lại phải chứng kiến cảnh "bỏng mắt" thì sao? Cảm thấy nếu còn nán lại nghe thêm chắc sẽ buồn nôn mất, Giang Chanh đứng dậy, phủi nhẹ tà váy, định rời đi trong im lặng.
Về chuyện vị hôn phu qua lại với bạn đồng cấp, cô vốn đã lường trước nên cũng chẳng cảm thấy sốc hay đau lòng. Lý do cô chấp nhận đính hôn với Phó Văn Vũ chỉ đơn thuần là muốn hoàn thành lời hứa với vị viện trưởng – người mẹ nuôi của mình. Cô đã quá quen với bản tính trăng hoa của hắn, thế nên chưa bao giờ đặt kỳ vọng. Thậm chí, cô còn cảm thấy ghê tởm. Dù biết khả năng rất thấp, cô vẫn mong Nguyễn Trăn đủ sức quyến rũ để lôi kéo kẻ kia đi, đừng để cô phải chạm mặt thêm lần nào nữa. Nghĩ đến cảnh Phó Văn Vũ bị "nẫng tay trên", khóe môi cô không nhịn được mà cong lên.