Cố Tuế An ngái ngủ thức dậy, dùng bữa sáng và trang điểm xong, liền dẫn Xuân Lan vào cung.
Vừa đến cổng Hoàng cung, nàng đã bị vài người chặn đường.
Những người chặn đường là Nhị Hoàng tử Lý Trọng Ngọc và Tứ Hoàng tử Lý Trọng Hy của Đại Ung, phía sau còn có các thị vệ đi theo.
Đại Ung hiện có năm vị Hoàng tử, hai vị Công chúa. Nam chính Lý Trọng Yến là Đích trưởng tử do Hoàng hậu sinh ra, cũng là Thái tử. Hoàng hậu còn sinh ra Nhị Công chúa Lý Triều Dương nữa.
Mẹ ruột của Nhị Hoàng tử là Quý phi đang được sủng ái, Tam Hoàng tử do Đức phi sinh ra nhưng đã chết yểu từ nhỏ. Đức phi còn sinh ra Đại Công chúa Lý Dao Thư.
Tứ Hoàng tử Lý Trọng Hy do Liễu Chiêu Nghi sinh ra. Ngũ Hoàng tử là nhỏ nhất hiện mới ba tuổi, mẹ ruột là Hiền phi nương nương.
Trong truyện, kẻ thù lớn nhất của nam chính giai đoạn đầu chính là Nhị Hoàng tử Lý Trọng Ngự do Quý phi nương nương sinh ra. Quý phi xuất thân từ Thôi gia, là một trong Tứ đại gia tộc, lại được Hoàng đế sủng ái, nên đương nhiên có tham vọng tranh giành ngôi vị.
Bề ngoài Nhị Hoàng tử trông ôn nhuận như ngọc, nhưng thực chất lại có nhiều âm mưu và tính toán, thủ đoạn chẳng khác gì nam chính.
Nàng ghét phải giao tiếp với những người lắm mưu kế, vì như vậy sẽ khiến nàng trông rất ngốc.
“Tuế An muội muội, lâu rồi không gặp.” Cố Tuế An nhìn theo tiếng gọi, Lý Trọng Hy mặc một thân triều phục màu đỏ, đang mỉm cười rạng rỡ chào hỏi nàng.
“Nhị điện hạ, Tứ điện hạ.” Cố Tuế An hành lễ với hai người.
Lý Trọng Ngự cũng mặc triều phục màu đỏ, dáng người cao ráo tuấn tú cùng vẻ ngoài ôn hòa đoan trang. Hắn cười hiền lành: “Tuế An muội muội không cần đa lễ.”
“Tuế An muội muội định đi thăm Mẫu hậu sao? Tỳ nữ của muội còn xách một cái giỏ, trong đó đựng gì vậy?” Lý Trọng Hy tiến lên một bước, nhìn về phía chiếc giỏ rồi hỏi.
Cố Tuế An nhìn người nam nhân đang tiến lại gần, nàng nhíu mày rồi lùi lại một bước: “Chỉ là một ít nho thôi ạ.”
“Nho ư? Trong cung này còn thiếu nho sao?” Lý Trọng Hy nhìn Cố Tuế An đang lùi lại, trong mắt thoáng qua một tia không vui, hắn nheo mắt lại rồi nở một nụ cười lạnh lùng.
“Chỉ là cảm thấy loại nho này ngọt hơn, nên mang đến cho di mẫu nếm thử thôi ạ.” Cố Tuế An mỉm cười nói.
“Thật sao? Vậy để bản điện hạ nếm thử xem.” Nói xong Lý Trọng Hy liền tiến đến gần Xuân Lan định vén nắp giỏ lên xem, Xuân Lan sợ hãi lùi lại, còn chưa kịp đưa tay ra thì đã bị Lý Trọng Ngự lên tiếng ngăn lại: “Tứ đệ, không được vô lễ.”
Lý Trọng Hy bĩu môi rồi lùi về bên cạnh Lý Trọng Ngự.
“Tuế An muội muội, muội không phải phải đi Phượng Nghi Cung sao, đừng để Mẫu hậu đợi lâu, mau đi đi.” Lý Trọng Ngự cụp mắt nhìn Cố Tuế An rồi cười nói.
Cố Tuế An nhìn Lý Trọng Ngự dịu dàng như vậy, có lẽ vì nàng biết nội dung của kịch bản gốc nên nàng chỉ cảm thấy đối phương rất đáng sợ.
Nàng gật đầu chào tạm biệt hai người, rồi dẫn Xuân Lan vòng qua họ đi về phía Phượng Nghi Cung.
Lý Trọng Hy nhìn bóng dáng ngày càng đi xa, khóe miệng cong lên một nụ cười kỳ quái: “Nhị ca, Tuế An muội muội ngày càng xinh đẹp nhỉ.”
“Đừng có ý đồ với nàng.” Lý Trọng Ngự nói xong câu đó liền đi về phía ngoài cung, lúc này đôi mắt dịu dàng kia như bị phủ một lớp tro bụi, khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ thật sự trong lòng hắn.
Lý Trọng Hy sa sầm mặt, hắn ta nào dám có ý đồ với tiểu cô nương kia.
Vị Đại ca kia của hắn từ nhỏ đã để mắt đến Cố Tuế An hơn bất kỳ ai, nghĩ đến đây, trong mắt hắn lại thoáng qua một tia hung ác.
Lúc này, trước cổng Phượng Nghi Cung
Nhầu thân cận của Hoàng hậu là Liễu ma ma đã đợi sẵn ở đó. Từ xa đã nhìn thấy cô nương mặc chiếc váy màu nước biển chậm rãi bước tới, bà cảm thán rằng cô nương nhà họ Cố này càng lớn càng đẹp, tròn đầy lại tươi tắn, ai nhìn thấy cũng sẽ yêu thích.