Cố Tuế An và Mộ Hành Tắc mỗi người cầm một chiếc cần câu và ngồi bên mạn thuyền.
Nói thật là Cố Tuế An thực sự chưa từng câu cá nhiều, dù là ở hiện đại hay về thời cổ đại.
Nhưng mà ông nội của nàng – cái ông lão cứng đầu ấy lại rất thích câu cá, từ khi về hưu cứ không có việc gì là lại rủ những người bạn câu cùng nhau đi câu cả ngày trời.
Bất kể gió mưa cản trở, nhưng chẳng câu được con nào.
Thế mà ông nội lại cố chấp vô cùng, nói rằng câu cá chủ yếu là để thư giãn tinh thần.
Nghĩ đến ông nội, rồi lại nghĩ đến những người thân khác ở thời hiện đại, trong lòng Cố Tuế An cảm thấy trống rỗng, liệu nàng còn cơ hội gặp lại họ không.
Bất chợt, Cố Tuế An cảm thấy cần câu trong tay rung nhẹ một cái, nàng mở to hai mắt: “Động… động rồi.”
Mộ Hành Tắc đứng bên cạnh nghe thấy thế, vội vàng nhìn xuống hồ, đôi mắt hoa đào ánh lên sự hưng phấn: “Có cá cắn câu rồi.”
“Thật ư? Để ta xem thử.” Cố Tuế An nhìn dọc theo dây câu xuống hồ, quả nhiên thấy có một con cá thoắt ẩn thoắt hiện đang vùng vẫy dưới nước.
Thật không ngờ, nàng cũng lợi hại đấy chứ!
Ông nội nàng – cái ông già cứng đầu ấy – trước kia câu cả ngày trời cũng không câu được con nào, lẽ nào đây chính là cái gọi là “sóng sau xô sóng trước sao”?
Cố Tuế An lập tức kéo cần câu lên.
Ơ…
Không kéo lên được.
Chắc là do nàng chưa dùng sức.
Cố Tuế An đứng thẳng dậy, bàn tay trắng nõn xinh đẹp siết chặt cần câu, chuẩn bị dùng hết sức và kéo thật mạnh một lần nữa—
“…”
Thật là xấu hổ, vẫn không kéo lên được.
Chẳng lẽ nàng sống cuộc đời nhàn rỗi quá lâu rồi, nên mới trở nên yếu ớt như vậy sao.
Đột nhiên, con cá dưới nước quẫy mạnh một cái khiến nước bắn tung tóe lên.
Một ít nước bắn lên mặt Cố Tuế An.
!!!!
Cố Tuế An nhắm mắt lại.
Khốn kiếp!
Cái con cá chết tiệt này! Hôm nay nàng nhất định phải xẻ nó ra thành tám mảnh mà hầm canh mới được!
Nàng nghiến răng, đang định gọi Tứ Hỷ và Xuân Lan đến giúp đỡ.
Đột nhiên, một đôi bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng, thon dài và mạnh mẽ nắm lấy đôi bàn tay nhỏ đang siết chặt cần câu của nàng, rồi dùng sức kéo lên một cái.
Một con cá đen lớn bị kéo ra khỏi mặt nước, nhìn có vẻ nặng khoảng hơn mười cân.
Cố Tuế An sững sờ khi tay mình bị nắm lấy, nhưng sau đó sự chú ý của nàng hoàn toàn bị thu hút bởi con cá lớn kia.
Đôi mắt trong veo của nàng mở tròn xoe, tràn đầy vẻ hưng phấn: “Con cá này to quá đi mất!”
Ngay lúc này nàng chợt hiểu ra vì sao những người nghiện câu cá lại ám ảnh với việc câu cá đến thế, câu được một con cá lớn quả thật là một việc rất phấn khích.
Mộ Hành Tắc nhìn thấy con cá lớn cũng vui mừng ra mặt. Vừa rồi thấy Cố Tuế An không kéo nổi, chàng ta đã đứng dậy giúp nàng kéo cá lên mà không hề suy nghĩ.
Lúc này, cảm nhận được hơi ấm trong tay, chàng ta mới sực tỉnh rằng mình vẫn còn đang nắm tay nàng ấy.
Trong phút chốc, cơ thể của Mộ Hành Tắc cứng đờ lại. Cảm giác mềm mại trong tay khiến tâm trí của chàng ta xao động: Thật nhỏ và mềm, ước gì có thể nắm mãi như thế này.
Nhưng không được.
Lúc này chàng ta không thể lợi dụng Cố cô nương.
Nếu không Cố cô nương sẽ nghĩ chàng ta là kẻ phù phiếm thì sao.
Nghĩ đến đây, chàng ta tuy chẳng đành lòng nhưng vẫn buông tay.
Cố Tuế An đợi con cá được quăng xuống sàn thuyền rồi mới sực tỉnh ra, tay nàng vẫn đang bị Mộ Hành Tắc nắm lấy.
Mặc dù nàng là người hiện đại, việc nắm tay cũng chẳng có gì to tát. Nhưng đây là thời phong kiến cổ đại mà.
Cố Tuế An đang định rụt tay lại, thì đôi bàn tay to lớn kia đã chủ động buông ra trước một bước.
“Cố cô nương, ta đi tìm một cái thùng gỗ để đựng con cá này.” Mộ Hành Tắc giả vờ bình tĩnh nói.