Kim Ốc Tỏa Ngọc

Chương 42

Trước Sau

break

“Cha, đã điều tra ra là ai muốn hại con chưa ạ?”

“Ngày hôm đó trước cổng Cống Viện có quá nhiều người, nên hiện tại vẫn chưa tra ra. Tuế Tuế, bình thường con có xích mích gì với ai không?”

Cố Tuế An nghe vậy liền lắc đầu. Nàng thật sự không biết, từ khi nàng đến đây thì luôn sống kín đáo, rất ít qua lại với những tiểu thư quý tộc ở Kinh đô, thậm chí còn chưa nói được mấy câu nữa.

Nghĩ đến việc có một người không rõ danh tính âm thầm hoặc lén lút muốn hãm hại nàng, nàng liền cảm thấy toàn thân lạnh toát. Là người sống trong thời bình từ nhỏ, nàng thực sự cảm thấy rất đáng sợ đấy nha.

“Tuế Tuế yên tâm, chuyện này cha nhất định sẽ điều tra triệt để. Vì sự an nguy của con, cha đã sắp xếp một người để bảo vệ con, phòng khi chuyện lần trước lại xảy ra.” Cố thừa tướng nói xong liền ra hiệu cho Chiêu Hạ bước lên.

Chiêu Hạ mang theo vẻ mặt vô cảm hành lễ với Cố Tuế An: “Cô nương, từ nay về sau sẽ do nô tỳ bảo vệ cô nương.”

Cố Tuế An theo tiếng động nhìn sang. Ôi chao, là một mỹ nhân rất ngầu.

Thích quá đi! Khiến nàng mê muội rồi đó nha.

Cố Tuế An cười tủm tỉm đáp: “Không cần đa lễ, không cần đa lễ.”

Cố thừa tướng thấy Tuế Tuế vui vẻ như vậy, cũng mỉm cười hài lòng: “Tuế Tuế, tuy Chiêu Hạ lạnh lùng, võ công cũng không phải là tốt nhất trong số các ám vệ, nhưng khinh công của con bé rất xuất sắc. Khi gặp nguy hiểm, con bé có thể dẫn con chạy thoát thân. Có nó ở bên cạnh con thì cha cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.”

Nụ cười trên mặt của Cố Tuế An đông cứng lại. Cha, người có thể tự nghe lại những lời mình đang nói không, nói như vậy trước mặt người ta có ổn không chứ.

Nàng lại liếc nhìn sắc mặt của mỹ nhân băng giá kia, ồ, không thể nhìn ra được có biểu cảm gì, vẫn là một vẻ mặt vô cảm.

Chiêu Hạ vô cảm: “…”

Lúc này nàng ấy cũng đang âm thầm cắn răng thề ở trong lòng, nhất định có ngày nàng ấy phải trở thành người đứng đầu Bảng Ám Vệ!

Sau đó Cố thừa tướng trò chuyện thêm một lúc với nhi nữ của mình, rồi đi dạo một vòng qua vườn rau của nàng, sau đó mới rời khỏi Thanh Phong Các để đi lo công việc.

Sau khi Cố thừa tướng rời đi, Cố Tuế An giới thiệu Chiêu Hạ với Tứ Hỷ, Xuân Lan và Vương ma ma.

“Các ngươi hãy làm quen với nhau đi, từ nay về sau tất cả là đồng nghiệp rồi.”

Tứ Hỷ tò mò hỏi: “Cô nương, “đồng nghiệp” là gì ạ?”

“Là ý nghĩa của từ đồng liêu đấy.”

Tứ Hỷ ngơ ngác gật đầu.

Cố Tuế An nhìn sang Chiêu Hạ: “Chiêu Hạ, bình thường ta cũng không thích ra ngoài lắm, ở trong phủ thừa tướng cũng khá an toàn, nên bình thường khi ta không ra khỏi cửa thì người không cần phải kè kè theo sát ta đâu.”

Mỹ nhân tuy đẹp nhưng quá lạnh lùng, nếu nàng ấy cứ ở bên cạnh thì nàng chắc sẽ cảm thấy hơi lạnh cũng nên.

“Vâng, thưa cô nương.” Chiêu Hạ vẫn vô cảm đáp lời, rồi thầm nghĩ trong lòng: Vừa đúng lúc có thời gian để luyện công, cô nương quả là một người tốt bụng!

Buổi trưa, Cố Tuế An đến Lãm Vân Các dùng bữa trưa với Cố thừa và Vương thị, sau đó trở về Thanh Phong Các thay quần áo, rồi dẫn Tứ Hỷ, Xuân Lan và Chiêu Hạ ra khỏi cửa.

Hôm qua đã hẹn với Mộ Hành Tắc rằng chiều nay sẽ dẫn chàng ta đi hồ Minh Nguyệt nổi tiếng ở Kinh đô để chèo thuyền ngắm cảnh.

Cố Tuế An còn bảo Xuân Lan mang theo một cái lò nhỏ, nàng đã chuẩn bị một ít hồng, quýt, táo tàu, khoai lang, hạt dẻ, khoai tây và các thứ khác.

Trước đây Cố Tuế An ở trong Cố phủ lâu ngày, khi muốn ra ngoài hít thở không khí thì đều chọn đến hồ Minh Nguyệt rồi ngồi quanh lò lửa để nấu trà.

Vừa đúng lúc nàng cũng đã lâu không đi, nên hơi nhớ cảm giác đó.

Trên xe ngựa, vì được ra ngoài du ngoạn nên Tứ Hỷ luôn luôn vui vẻ líu lo trò chuyện với Xuân Lan, thỉnh thoảng Cố Tuế An cũng chen vào vài câu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc