Kim Ốc Tỏa Ngọc

Chương 35

Trước Sau

break

Hai huynh muội trò chuyện phiếm một lát, rất nhanh bên ngoài bao phòng liền vang lên tiếng bước chân.

“Xin mời hai vị công tử vào trong, cô nương và công tử nhà ta đã đợi ở bên trong rồi ạ.” Tiểu đồng thân cận của Cố Nguyên Triều là Phú Quý khẽ cúi người hành lễ, bên cạnh là Xuân Lan và Tứ Hỷ. Xuân Lan nhẹ nhàng đẩy cửa ra, sau đó đứng sang một bên rồi đưa tay làm một cử chỉ mời.

Cố Tuế An và Cố Nguyên Triều đứng dậy đón tiếp.

Cố Tuế An nhìn thấy đầu tiên là Tạ Vân Đình trong bộ bạch y thanh lãnh thoát tục, sau đó lại thấy Mộ Hành Tắc với vẻ mặt cười lười biếng bước vào. Đối diện với nụ cười ấy, nàng không tự chủ được cũng mỉm cười chào hỏi đối phương.

“Tạ đại nhân, Mộ công tử, hôm nay Cố mỗ đã cho Gia Bảo Lâu chuẩn bị nhiều món đặc trưng rồi, hai vị đừng khách khí, cứ tự nhiên thưởng thức.” Cố Nguyên Triều ôn hòa cười nói.

Sau khi Tạ Vân Đình bước vào phòng, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Cố Tuế An, chỉ là thoáng qua một cái rồi chàng ấy lại dời tầm mắt đi. Nghe thấy lời của Cố Nguyên Triều, chàng ấy đáp lại một cách đứng đắn và lễ phép: “Đa tạ thịnh tình khoản đãi của Cố công tử và Cố cô nương, Tạ mỗ nhất định sẽ thưởng thức thật kỹ.”

Kể từ khi bước chân vào cửa, ánh mắt của Mộ Hành Tắc đã không tự chủ được mà bị Cố Tuế An thu hút. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài thêu thùa, tay áo rộng màu xanh lục, ngang eo thắt một chiếc đai màu vàng nhạt, làm tôn lên vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay ôm.

Lúc này, nàng đang đứng yên lặng bên cạnh huynh trưởng và mỉm cười nhẹ nhàng với chàng ta, lông mày như trăng khuyết, đôi mắt tựa vì sao sáng, mỗi cái nhìn đều mê hoặc lòng người.

Trái tim của Mộ Hành Tắc lại không thể kiểm soát được mà bắt đầu đập loạn xạ.

Thật sự là muốn lấy mạng người ta mà, sao lại có người mỗi một chi tiết đều hoàn toàn khớp với gu thẩm mỹ của chàng ta như vậy chứ.

Thật ra khi còn ở Giang Nam, chàng ta đã từng nghe nói phủ của Cố thừa tường có một thiên kim tiểu thư với dung mạo tuyệt thế, nói là đệ nhất mỹ nhân của Đại Ung cũng không hề quá lời. Nhưng lúc đó chàng ta không hề có hứng thú gì, đó chỉ là một danh xưng thôi, đa số đều là do những người có tâm cố ý truyền ra.

Hơn nữa chàng ta cũng không hề ham mê nữ sắc, trong lòng chỉ muốn chuyên tâm luyện công, sau đó tiêu dao tự tại sống một cuộc đời phiêu bạt trên giang hồ.

Nhưng kể từ lần gặp nàng trước, chàng ta mới vỡ lẽ ra rằng không phải mình không ham mê nữ sắc, mà là vì chưa gặp được nàng mà thôi.

Cứ cho là chàng ta nhất kiến chung tình cũng được, hay là thấy sắc nảy lòng tham cũng chẳng sao, chàng ta chỉ biết rằng, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy nàng, chàng ta thậm chí đã nghĩ xong tên cho đứa con tương lai của hai người rồi.

Cho dù hiện giờ nàng là Thái tử phi đã được định trước thì có sao chứ? Chỉ cần chưa thành thân thì chàng ta vẫn còn cơ hội. Chẳng phải có câu nói rất hay sao, chỉ cần cuốc xới tốt, thì không có góc tường nào là không đào được.

Suy nghĩ thoáng qua, chàng ta nghe Tạ Vân Đình nói xong thì liền chuyển ánh mắt không nỡ rời sang Cố Nguyên Triều.

Ngay sau đó, trên mặt chàng ta nở một nụ cười rạng rỡ: “Cố công tử khách khí quá rồi, ta sớm đã nghe nói món ngon ở Gia Bảo Lâu tại kinh thành vang danh thiên hạ, hôm nay nhất định phải nếm thử xem có đúng như danh tiếng không.”

Cố Nguyên Triều cười gật đầu tán đồng, rồi mời mấy người ngồi xuống, sau đó quay nhìn ra cửa: “Phú Quý, đi gọi tiểu nhị dọn món lên.”

“Vâng ạ.” Phú Quý nhanh chân chạy đi.

“Vừa rồi nghe lời của Mộ công tử, dường như không phải là người ở kinh đô. Không biết Mộ công tử đến từ đâu?” Sau khi dặn dò việc dọn món, Cố Nguyên Triều liền không hề lộ vẻ gì mà hỏi Mộ Hành Tắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc