“A tỷ, cuối cùng tỷ cũng trở về rồi, đệ tưởng là không còn được gặp tỷ nữa mất rồi, hu hu hu…” Cố Nguyên An khóc òa lên, nước mắt nước mũi đầy đặn lau hết lên tà váy của Cố Tuế An.
“Cô nương, người không sao thật là may quá.” Tứ Hỷ và Xuân Lan mang theo đôi mắt đỏ hoe, cũng tiến lại gần.
Hôm nay cơ thể của Xuân Lan không khỏe, nên cô nương đã bảo nàng ta nghỉ ngơi ở nhà, không cho theo hầu. Có trời mới biết, khi nghe tin cô nương gặp nạn, nàng ta suýt nữa thì hoảng loạn đến phát điên, may mà cô nương nhà bọn họ vẫn bình an vô sự.
Ban đầu Cố Tuế An còn khá xót xa khi thấy Cố Nguyên An khóc thảm thiết như vậy, đang định an ủi thì chợt nhận ra thằng nhỏ ấy đã lau hết nước mắt nước mũi lên người mình rồi.
Nàng nghiến răng nghiến lợi thật mạnh, trong lòng suýt nữa thì muốn sai người đem đứa nhỏ bẩn thỉu này đuổi ra ngoài.
“Tuế Tuế, bảo bối của mẹ, mẹ suýt nữa thì bị hù chết rồi, mau để mẹ xem có sao không.” Vương thị mắt đỏ hoe, khuôn mặt tái nhợt bước tới, một tay nắm chặt cổ áo của Cố Nguyên An, kéo cậu nhóc ra rồi vội vàng vây quanh Cố Tuế An, lục tục soi xét từ trên xuống dưới một lượt.
Hôm nay vốn dĩ bà ấy và lão gia đang ở nhà chờ ba đứa nhỏ trở về mang theo tin vui, không ngờ lại thấy người đánh xe trong nhà cùng Tứ Hỷ hoảng hốt dẫn theo tiểu công tử mặt mũi đầy nước mắt chạy vào. Người đánh xe vừa thấy hai người liền quỳ xuống.
Đợi biết được chuyện gì đã xảy ra, hai mắt của bà hoa lên, suýt nữa thì ngất đi.
Cố thừa tướng còn chưa kịp an ủi phu nhân, đã lập tức sai mấy người có thân thủ giỏi ra ngoài tìm kiếm trước.
Một lúc sau, thấy vẫn chưa có ai trở về bẩm báo, ông liền định đích thân ra ngoài tìm kiếm.
Vừa đi tới tiền viện, ông liền thấy Nguyên Triều dắt theo Tuế Tuế bước vào.
Cố thừa tướng nhìn thấy Tuế Tuế với mái tóc và y phục rối bời, liền cau mày, trong mắt đầy lo lắng: “Phu nhân, đại phu đã đợi sẵn trong phủ rồi, nàng mau để đại phu xem qua cho Tuế Tuế trước đi.”
“Đúng rồi, mau, Tuế Tuế con nhanh để đại phu xem qua đi.” Nói xong bà liền đỡ Tuế Tuế vào sảnh đường, rồi dìu nàng ngồi xuống ghế.
“Mẹ, cha, con không sao cả, hai người xem con đây chẳng phải đang khỏe mạnh hay sao, còn có thể tự mình đi về nữa mà.” Cố Tuế An nhìn thấy vẻ lo lắng của hai người, liền vội vàng an ủi.
“Vẫn nên để đại phu xem qua trước, thì cha mới yên tâm được.”
Vương thị cũng đứng bên cạnh gật đầu đồng tình.
Cố Tuế An ngồi trên ghế, sau khi đại phu kiểm tra một lượt thì cung kính nói với Cố thừa tướng và Vương thị: “Cô nương không có gì nghiêm trọng, chỉ bị một chút vết thương ngoài da, lão phu sẽ kê cho cô nương ít thuốc mỡ, bôi vào vài ngày là sẽ khỏi. Ngoài ra, tim cô nương đập hơi nhanh, e là có chút bị kinh sợ, có thể đốt thêm hương an thần trong phòng.”
Cố thừa tướng và Vương thị nghe vậy liền vội vàng gật đầu, đợi sau khi đại phu kê thuốc xong thì bảo quản gia tiễn đại phu rời đi.
Vương thị ngồi cạnh Cố Tuế An, và bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay cho nàng.
“Tuế Tuế, con có biết vì sao con ngựa đó lại bị kinh động không?” Cố thừa tướng ngồi bên cạnh hỏi.
Cố Tuế An bị thuốc mỡ kích thích nên cảm thấy đau từng cơn, mặt nhăn lại như quả khổ qua nhỏ.
Nghe Cố thừa tướng hỏi như vậy, nàng cố chịu đau hồi tưởng lại. Lúc đó nàng đang rất vui vì nghe Cố Nguyên An nói đại ca thi đỗ Trạng nguyên, đang định vén rèm xe lên xem thì xe ngựa đột nhiên xóc nảy lên. Lại thêm việc phu xe không có ở đó, nàng cũng không biết con ngựa đã bị kinh động như thế nào.
“Cha, lúc đó phu xe đi giải quyết việc riêng, bên ngoài xe ngựa có khá đông người đứng, có lẽ là do người quá đông khiến ngựa bị kinh động chăng?” Cố Tuế An tạm thời chỉ nghĩ ra được nguyên nhân này.