Hiện giờ, dù chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã là Đại lý tự Thiếu khanh Chính tứ phẩm, tiền đồ vô cùng xán lạn.
“Tạ đại nhân, thật không ngờ lại là ngài đã cứu muội muội ta, còn vị công tử bên cạnh đây là…”
“Ta họ Mộ, cứ gọi ta là Hành Tắc là được rồi.” Không đợi người khác giới thiệu, Mộ Hành Tắc liền cười tủm tỉm báo tên mình, nói xong chàng ta hơi nghiêng đầu, khóe mắt liếc nhìn Cố Tuế An một cái không để lại dấu vết.
Tạ Vận Đình ở bên cạnh chú ý đến hành động nhỏ này của đối phương, giữa hàng lông mày chợt lạnh đi vài phần.
“… Tại hạ họ Cố, tên Nguyên Triều, muội muội ta tên Tuế An. Hôm nay đa tạ Mộ công tử và Tạ đại nhân đã cứu muội muội của ta. Ngày khác Cố phủ nhất định sẽ chuẩn bị lễ vật lớn để bày tỏ lòng cảm tạ.” Cố Nguyên Triều đầu tiên là cười bày tỏ sự cảm kích, sau đó ôn tồn nhã nhặn cúi đầu hành lễ cảm ơn.
Cố Tuế An không ngờ rằng người cứu nàng hôm nay lại chính là Đại công tử Tạ gia, Tạ Vân Đình.
Trước đây từng nghe Nhị công chúa Triều Dương nhắc đến chàng ấy.
Rực rỡ như ánh trăng, nhưng lại lạnh lùng khiến người ta khó lòng tiếp cận.
Trong cuốn sách này cũng nhắc đến chàng ấy, nói rằng chàng ấy tài trí hơn người, mưu lược vô song, sau này là cánh tay đắc lực của nam chính Lý Trọng Yến, cũng là trụ cột của triều đình.
Trước đây nàng còn từng nhìn thấy chàng ấy vài lần từ đằng xa.
Mỗi lần chàng ấy đều đứng không xa Thái tử Lý Trọng Yến, nhưng còn chưa kịp để nàng nhìn rõ thì đã bị Lý Trọng Yến gọi đi mất.
Vì vậy cho đến tận hôm nay, thì ấn tượng của nàng về Tạ Vân Đình vẫn mơ hồ và không rõ ràng.
Chỉ nhớ đối phương lúc nào cũng khoác trên người bộ cẩm y màu nguyệt sắc, khí chất lạnh lùng như sương thu.
Nam chính đang ở ngay trước mặt, nàng đương nhiên phải toàn tâm toàn ý đối phó với nam chính, nên cũng chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến người khác nữa.
Tạ Vân Đình đứng thẳng tắp, dáng vẻ đoan chính tựa như ngọc bích. Chàng thản nhiên gật đầu: “Cố công tử không cần đa lễ, ngựa điên chạy loạn trên phố làm kinh động đến dân chúng, Tạ mỗ thân là mệnh quan của triều đình nên không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Mộ Hành Tắc nghe xong lời ấy, trong lòng suýt nữa thì trợn trắng cả mắt, vừa nãy chẳng biết là tên khốn nào còn nói “đừng xen vào chuyện bao đồng” kia chứ!
“Chuyện này… tuy đúng là trong phận sự của Tạ đại nhân, nhưng dù sao hai vị cũng đã cứu tiểu muội nhà ta.” Cố Nguyên Triều ngẫm nghĩ vài giây rồi nói: “Hay là thế này đi, hôm khác ta cùng tiểu muội xin được mở một bàn tiệc tại Gia Bảo Lâu, kính mời hai vị đến dự, chẳng hay ý của hai vị thế nào?”
Nghe vậy, ánh mắt của Tạ Vân Đình khẽ lay động vài cái, trầm mặc trong chốc lát rồi không từ chối mà chỉ nói: “Vậy Tạ mỗ cung kính không bằng tuân mệnh.”
Cố Nguyên Triều thấy Tạ Vân Đình đã gật đầu đáp ứng thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhìn sang vị công tử đứng cạnh chàng ấy: “Còn Mộ công tử…”
“Nếu Tạ Vân Đình đã đi thì bổn công tử dĩ nhiên cũng sẽ đi.” Cặp mắt của Mộ Hành Tắc đào hoa rực sáng, mang theo ý cười nhìn hai huynh muội nhà họ Cố.
Cố Tuế An bị nụ cười ấy làm chói mắt, không kìm được mà liếc Mộ Hành Tắc thêm mấy lần, người này cười lên lại càng tuấn tú đến rung động lòng người!
Vì y phục của Cố Nguyên Triều và Cố Tuế An lúc này đều lộn xộn, hơn nữa sau vụ ngựa điên hôm nay thì vẫn còn nhiều việc cần xử lý, nên sau khi hẹn xong thời gian dùng bữa với Tạ Vân Đình và Mộ Hành Tắc, thì hai huynh muội liền cáo từ rời đi.
Tạ Vân Đình nhìn theo bóng lưng hai huynh muội dần khuất xa, lúc thu hồi ánh mắt liền phát hiện người bên cạnh vẫn còn đang dõi nhìn, chính xác mà nói là đang nhìn theo bóng dáng yểu điệu trong bộ váy hồng kia.