Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 49

Trước Sau

break

Thanh Lam chần chừ nhìn chằm chằm sườn mặt Lâm Tranh Độ, chỉ thấy sắc mặt nàng vẫn như thường, chăm chú xem tỷ võ. Đúng lúc này, trên lôi đài vang lên tiếng hoan hô, âm thanh ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của Thanh Lam. Hai mắt nàng ấy lập tức sáng rực lên, quay sang xem kiếm tu giao đấu, chẳng còn hồ nghi nhìn chằm chằm Lâm Tranh Độ nữa.

Nhận ra tiểu sư muội đã dời tầm mắt, Lâm Tranh Độ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Còn về những trận đao quang kiếm ảnh trên màn thủy mạc kia… sự hiểu biết của Lâm Tranh Độ về kiếm tu chỉ dừng lại ở mức "tu sĩ giỏi dùng kiếm", hơn nữa nàng cũng chẳng có hứng thú gì, quả thực không nhìn ra được huyền cơ trong đó.

Gượng ép xem hết nửa ngày, Lâm Tranh Độ lấy cớ ngồi lâu mỏi gối, chào Thanh Lam một tiếng rồi lủi thủi bước ra khỏi trường đấu để giãn gân giãn cốt.

Bên trong trường đấu tiếng người ồn ào náo động, càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch khác thường ở bên ngoài. Khác với Dược Tông khắp chốn tựa núi kề sông, kỳ trân dị thảo u tĩnh quanh co, phong cách của Kiếm Tông lại vô cùng trực diện và cổ phác.

Một đại đạo thẳng tắp, rộng thênh thang vắt ngang linh sơn, điểm tận cùng là đại điện nghị sự mang đường nét cổ kính. Hai bên đại đạo trồng những hàng tùng bách cao vút xanh tươi, phía sau rặng cây là các phân tông nhỏ do từng vị trưởng lão cai quản.

Ranh giới giữa các địa bàn được phân chia bằng bia đá, rành rọt dứt khoát, liếc mắt một cái là thấu tỏ, thậm chí chẳng cần đến pháp trận truyền tống. Trận pháp duy nhất của toàn bộ tông môn chính là đại trận hộ sơn ở vòng ngoài, mà trận này còn là dùng chung với bên Dược Tông.

Lâm Tranh Độ đứng bên rìa đại đạo, trông thấy mấy kiếm tu trẻ tuổi… có nam có nữ, sau lưng cõng kiếm, ống tay áo được nẹp chặt bằng bao cổ tay, gấu quần nhét gọn vào trong ủng. Bọn họ bước đi oai phong lẫm liệt, ánh mắt ai nấy đều sáng ngời rực rỡ.

Bọn họ đại khái là đệ tử cùng chung một sư phụ, kết thành từng tốp đi ngang qua, mắt không liếc ngang liếc dọc, mang theo dáng vẻ vô cùng chính phái và đầy khí thế lướt qua bên cạnh Lâm Tranh Độ.

Lâm Tranh Độ đăm đăm nhìn theo bóng lưng bọn họ ngẫm nghĩ một lát, rồi cũng cất bước, không nhanh không chậm men theo rìa đại đạo tiến về phía trước. Tận đáy lòng nàng ôm ấp một ý niệm chẳng mấy kỳ vọng, thầm nghĩ nếu đã có thể chạm mặt các kiếm tu trên con đường này, vậy thì biết đâu cũng có thể tình cờ gặp được Tạ Quan Kỳ.

Bởi vì vốn dĩ chẳng ôm hy vọng gì vào loại trùng hợp đòi hỏi duyên phận này, cho nên về sau khi quả thực không gặp được Tạ Quan Kỳ thì Lâm Tranh Độ cũng chẳng cảm thấy thất vọng là bao, cùng lắm chỉ thoáng qua cảm giác "quả nhiên là vậy".

Lúc về vẫn ngồi linh thuyền Phi Vân, Lâm Tranh Độ lại tiếp tục nôn đến chết đi sống lại. Sau khi nôn xong, nàng cảm thấy có chút bùi ngùi… Rõ ràng thức ăn lúc nuốt vào bụng đều rất ngon miệng, vì sao khi từ dạ dày trào ra lại biến thành thứ chua loét, đắng ngắt và buồn nôn đến thế?

Đại hội Xuân Phân kéo dài ròng rã năm ngày mới kết thúc, nhưng bốn ngày sau đó Lâm Tranh Độ đều không đến xem nữa.

Thanh Lam xem xong tỷ võ liền hưng phấn chạy tới báo cho Lâm Tranh Độ hay, người đoạt vị trí đứng đầu là đệ tử Tử Trúc Lâm của Kiếm Tông.

"Sư tỷ, ngày cuối cùng tỷ không đến xem, quả thực quá đáng tiếc!" Thanh Lam hai mắt sáng rực, hớn hở chia sẻ chuyện phiếm với nàng: "Người đứng đầu là một kiếm tu vô cùng tuấn lãng!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương