Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 47

Trước Sau

break

Trên tầng mây, ráng chiều tỏa ánh thất thải, thỉnh thoảng lại có vài con tiên hạc nuôi thả bay ngang qua.

Có con tiên hạc mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, lại có con mỏ ngậm trái cây chẳng rõ hái trộm từ phương nào, vừa bay vừa nhóp nhép nhai, ăn xong còn nhả hạt bừa bãi xuống tầng mây, "hạc đức" thật khiến người ta phải quan ngại.

Ngoại trừ những con tiên hạc đam mê lượn lờ khắp chốn trên mây, còn có những chiếc phi vân độ thuyền được khắc đầy phù văn.

Độ thuyền ở đây cứ hai canh giờ lại có một chuyến, qua lại giữa Kiếm Tông và Dược Tông, mỗi chuyến chỉ tốn hai khối linh thạch. Ở hai tông môn có lệnh cấm ngự kiếm và ngự khí trên không trung này, độ thuyền chính là phương tiện di chuyển được những đệ tử không có tiền nuôi tiên hạc ưa chuộng nhất.

"Oẹ… cái… oẹ… thuyền này… oẹ oẹ…"

Lâm Tranh Độ bám chặt lấy vách phi vân độ thuyền nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức cả người suýt chút nữa gục hẳn lên thùng gỗ đựng uế vật.

Thanh Lam một tay đỡ lấy nàng, một tay vỗ lưng thở dài: "Phải hai khắc nữa mới tới Kiếm Tông cơ. Trước khi lên thuyền tỷ chẳng phải đã uống thuốc chống say rồi sao? Vì sao vẫn nôn ra nông nỗi này?"

Lâm Tranh Độ: "Muội không… oẹ… say sóng… oẹ…"

Thanh Lam: "… Thôi tỷ đừng nói nữa, chuyên tâm nôn đi."

Khó khăn lắm mới đợi được độ thuyền hạ cánh, Lâm Tranh Độ bước chân lảo đảo được Thanh Lam dìu xuống. Khoảnh khắc hai chân chạm lại mặt đất, Lâm Tranh Độ cảm động đến mức hốc mắt rưng rưng, nhịn không được mà đưa tay dụi mắt.

Thanh Lam nhìn mà thấy buồn cười: "Thật không hiểu nổi, sư tỷ rõ ràng say sóng nghiêm trọng như vậy, vì sao cứ nằng nặc đòi tới góp vui cơ chứ? Đại hội Xuân Phân đâu phải mới tổ chức lần đầu, mấy năm trước mời tỷ, tỷ có thèm tới đâu."

Lâm Tranh Độ vốn không thích ra ngoài, ngay cả một số hoạt động nội bộ của Dược Tông thì nàng cũng chẳng buồn tham gia, càng đừng nói tới đại hội Xuân Phân của Kiếm Tông. Thế nên, cho dù Kiếm Tông và Dược Tông có mối quan hệ tốt đến mấy, trước khi gặp Tạ Quan Kỳ, Lâm Tranh Độ cũng chẳng quen biết bất kỳ đệ tử Kiếm Tông nào.

Việc nàng đột nhiên đòi đến đại hội Xuân Phân quả thực đã khiến Thanh Lam kinh ngạc không thôi.

Lâm Tranh Độ sờ sờ chóp mũi: "Chính vì mấy năm trước chưa từng tới, nên năm nay tỷ mới thấy tò mò mà."

Hai người hòa vào dòng người tiến vào đại môn Kiếm Tông. Sau khi xuất trình yêu bài cho đệ tử gác cổng, liền có một đệ tử Kiếm Tông tuổi đời còn rất nhỏ đến dẫn đường, đưa các nàng đi thẳng tới lối vào trường đấu.

Sàn đấu được thiết lập bên trong một huyễn cảnh, bên ngoài huyễn cảnh là vô số hàng ghế khán giả xếp tầng tầng lớp lớp từ cao xuống thấp.

Đệ tử dẫn đường cõng trên lưng một thanh mộc kiếm dùng để luyện tập, khuôn mặt vẫn còn nét phúng phính trẻ con nở nụ cười, chắp tay hành lễ với hai người, giọng nói lanh lảnh: "Hai vị tỷ tỷ Dược Tông cứ tự tìm chỗ trống ngồi xuống là được. Trong lúc quan chiến, tuyệt đối ghi nhớ không được công kích thủy mạc của huyễn cảnh, không được lớn tiếng nhục mạ đệ tử dự thi, không được phóng uế bừa bãi…"

Đệ tử dẫn đường một hơi tuôn ra hai ba mươi quy định quan chiến, cuối cùng còn vô cùng nghiêm túc bổ sung thêm một câu: "Nếu ai vi phạm quy tắc, sẽ bị trận pháp đánh bật khỏi khán đài đấy nhé!"

Thanh Lam vốn chẳng phải lần đầu tới đây, nàng ấy kéo Lâm Tranh Độ tự đi tìm hai chỗ trống rồi ngồi xuống.

Chẳng mấy chốc, những chỗ trống xung quanh các nàng đã dần được lấp đầy. Lâm Tranh Độ còn nhìn thấy vài đệ tử Dược Tông trông khá quen mắt. Cùng lúc đó, thủy mạc của huyễn cảnh Chưởng Châu ở bãi đất trống trung tâm chợt phát ra một luồng sáng nhạt… Sau một hồi gợn sóng lấp lánh, những dòng chữ khổng lồ bắt đầu lơ lửng hiện lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương