Vào tiết Lập Xuân, lớp băng trên con suối dưới chân núi vừa mới tan, những tảng băng vụn trôi nổi giữa dòng nước, chồi non vừa nhú, tiếng chim hót râm ran vang vọng trong làn sương lạnh lẽo. Nơi đây là một ngọn núi chuyên trồng thảo dược thuộc địa phận Bắc Sơn Dược Tông, có trận pháp giam cầm, chẳng thể thi triển các thuật phi thiên độn địa.
Lâm Tranh Độ đeo giỏ thuốc sau lưng, tay phải xách một thanh liềm, tay trái chống cây gậy phát sáng xanh biếc, len lỏi giữa chốn rừng núi.
Sườn núi dốc đứng, cỏ dại mọc um tùm, trong màn sương mỏng thi thoảng lại có bóng đen của linh thú cấp thấp vụt qua. Lâm Tranh Độ đã sớm quen với cảnh này, gặp dốc leo dốc, gặp nước lội nước, tựa như một con hươu linh hoạt sinh ra từ chốn núi rừng.
Về đến cửa nhà, Lâm Tranh Độ trông thấy một đệ tử truyền tin đang có vẻ rất do dự, đi đi lại lại trước cửa phòng nàng… Lâm Tranh Độ có chút nghi hoặc, sau đó vẫn bước lên chào hỏi đối phương.
Vị sư đệ trẻ tuổi giật nảy mình, trừng mắt nhìn Lâm Tranh Độ đột ngột xuất hiện trước mặt.
Lâm Tranh Độ vừa từ trên núi xuống, trên chiếc khăn trùm mái tóc đen còn dính vài chiếc lá, đôi ủng ngắn bọc lấy ống quần lại càng lấm lem bùn đất.
Vẻ ngoài quá đỗi mộc mạc, thoạt nhìn chẳng nhận ra được đây lại là sư tỷ trong tông môn, còn tưởng là thôn nữ hái thuốc bình thường.
Lâm Tranh Độ dựng liềm ở chân tường, tháo khăn trùm đầu, phủi sạch lá xanh bên trên.
Đệ tử truyền tin hoàn hồn, vội vàng mở miệng: "Sư tỷ, trưởng lão Bội Lan bảo tỷ lập tức đến Hàm Đạm quán một chuyến."
Lâm Tranh Độ: "Ngay bây giờ sao?"
Đệ tử truyền tin gật đầu, lại bổ sung một câu: "Bên phía Kiếm Tông khiêng một người tới, đoán chừng muốn để tỷ xem thử."
Lâm Tranh Độ cảm thấy kỳ quái… Chuyện Kiếm Tông khiêng người tới thì không có gì lạ, Bắc Sơn Kiếm Tông và Bắc Sơn Dược Tông vốn là hai nhánh được tách ra từ một môn phái, nhưng đặc biệt gọi nàng qua thì lại có chút kỳ quái.
Bởi vì tu vi của Lâm Tranh Độ chỉ mới tới nhị cảnh, còn sư phụ nàng là tiên tử Bội Lan đã là y tu lục cảnh, huống hồ Lâm Tranh Độ thích học tạp nham, cũng chẳng tinh thông thuật pháp y tu, nếu thật sự cần chữa trị cũng không tới lượt nàng ra tay.
Lâm Tranh Độ cuộn khăn trùm đầu lại, nhét vào trong ngực: "Được rồi, đợi ta cất giỏ thuốc, thay đồ rồi đi."
Đệ tử truyền tin nghe vậy cũng không dám đi trước. Hắn ta vừa nghĩ đến việc nếu đi trước sẽ phải tự đối mặt với mấy tên Kiếm Tông hung thần ác sát kia, thà rằng đứng ở cửa sân, đợi sư tỷ thay xong y phục rồi cùng đi.
Một lát sau, Lâm Tranh Độ thay váy áo sạch sẽ rồi bước ra… Mái tóc đen dài của nàng được búi hờ, chỉ dùng một nhánh kim anh tử đã nở hoa để cài tóc, ngoài ra trên người chẳng còn bất kỳ trang sức nào khác, sạch sẽ tựa như một tờ giấy tuyên thành trắng.
Hai người thông qua trận pháp truyền tống, chỉ chớp mắt đã đến Hàm Đạm quán.
Lấy trận pháp truyền tống làm điểm khởi đầu, hành lang đá uốn lượn kéo dài ra xa, hai bên đều là đầm nước mênh mông bát ngát. Trên mặt nước phủ đầy hoa sen và lá sen cao lớn lạ thường, những chiếc lá sen dựng đứng hai bên còn to gấp mấy lần thân hình của Lâm Tranh Độ, bóng râm của chúng đổ xuống che khuất hoàn toàn hành lang, chỉ còn lại một mảng không gian tĩnh lặng âm u.
Đi qua hành lang, đệ tử truyền tin dừng bước ngoài cửa, không quên nhỏ giọng dặn dò Lâm Tranh Độ: "Đệ thấy mấy tên kiếm tu kia trông có vẻ không tốt lành gì, sư tỷ nhớ cẩn thận kẻo bọn họ lại gây rối."