Lan Hà từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất, anh thừa hiểu nếu không tìm được hồn của Trình Hải Đông về ngay, e rằng cậu ta sẽ cứ thế mà trở thành kẻ ngớ ngẩn.
Dẫu biết quy tắc xưa nay vẫn là "người quỷ khác đường", nếu không thực sự cần thiết thì tốt nhất không nên can thiệp vào chuyện cõi âm. Nhưng Lan Hà chẳng thể giương mắt nhìn huynh đệ mình bị mất hồn, anh vội vàng lục lọi khắp phòng tìm kiếm món gì đó có thể dùng được.
Sắp tới tiết Thanh minh, nên không ít nhà dân trong thôn đã dự trữ sẵn hương nến, tiền giấy. Lan Hà tìm thấy một xấp giấy vàng trong phòng kho, chỉ tiếc là trên đó vẫn chưa được đóng dấu tiền tệ. Ngón tay anh thoăn thoắt tung bay, trực tiếp gấp xấp giấy vàng lại vài lần, rồi khẽ bung ra, một thỏi nguyên bảo căng đầy đã hiện hình.
Ngày trước Lan Hà ở cùng ông nội thường xuyên phụ giúp việc đại sự, tay nghề của anh vô cùng điêu luyện, một ngày có thể gấp đến vài ngàn cái nguyên bảo giấy. Tuy đã lâu không đụng tay vào, nhưng chỉ một loáng sau, anh đã gấp được một đống nhỏ.
Gấp xong nguyên bảo, Lan Hà lại tìm thêm giấy trắng để cắt thành áo giấy. Thường thì cũng có giấy màu, nhưng với người mới khuất, áo giấy phải dùng sắc trắng tinh khôi; tân quỷ vốn không dám mặc đồ màu sắc rực rỡ. Anh là đang làm cho lão gia tử họ Tống vừa mới nằm xuống, tự nhiên phải dùng màu trắng.
Tiếp đó, anh gấp một hình nhân giấy nhỏ, dựa theo căn cước công dân của Trình Hải Đông mà viết lên tên tuổi cùng ngày tháng năm sinh.
Anh lại lấy một chiếc phong bì, viết đầy đủ họ tên và ngày giờ mất của ông cụ lên đó — những thông tin này anh đã kịp ghi nhớ khi nhìn bảng cáo thị dán trên quan tài lúc vào thắp nhang. Phải đề rõ danh tính thì mới bảo đảm người chết nhận được "hàng".
Lan Hà ôm đống đồ ra ngoài sân, chất nguyên bảo thành đống, đặt áo giấy và người giấy lên trên cùng, tay cầm chiếc bật lửa của Trình Hải Đông.
Đốt người giấy là để làm thế thân cho Trình Hải Đông, giúp cậu ta có cơ hội thoát thân mà quay về. Còn nguyên bảo và quần áo là vì Lan Hà nghĩ đến cảnh con cháu ông cụ chẳng đốt được thứ gì tử tế, coi như chút tấm lòng của anh.
Có được những thứ này, ông cụ dưới kia chắc cũng sẽ dễ chịu hơn đôi chút.
Lan Hà ấn bật lửa, ngọn lửa nhỏ nhoi lay động, phản chiếu trong con ngươi anh đen thẫm.
Điệp vàng bạc sơn trăm tòa, hóa u minh bạch vạn trương, vì người chết thông cửu tuyền chi đạo. (Gấp núi vàng núi bạc cao trăm tầng, hóa vạn tờ giấy trắng nẻo u minh, vì người đã khuất khai thông đường xuống chín suối.)
Lan Hà chợt thấy cánh tay đau nhói, bàn tay như bị một thế lực vô hình điều khiển, mất kiểm soát mà vươn về phía trước. Ngọn lửa từ bật lửa lập tức chạm vào đống nguyên bảo, chỉ trong tích tắc, lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ!
Nguyên bảo cháy cực nhanh, không biết từ đâu có một luồng gió quái dị thổi tới, cuốn đám tro giấy bay tán loạn. Những mảnh tro xám đen như những con bướm ma mị dập dờn bay vút lên cao, vượt qua cả nóc nhà.
Con ngươi Lan Hà co rụt lại. Đống nguyên bảo bốc cháy quá nhanh, nhanh đến mức anh còn chưa kịp bỏ phong bì có ghi tên tuổi vào. Nếu không có "địa chỉ" rõ ràng, làm sao bảo đảm số tiền này sẽ đến được tay lão Tống?
Hơn nữa, theo quy tắc của giới Y thợ, tro giấy phải bay ngang mới là dấu hiệu người chết đã nhận được đồ. Nếu gió thổi hất thẳng lên trời như thế này thì...
Hù...
Một luồng gió lạnh buốt sống lưng thình lình thổi thẳng vào gáy anh.
Cảm giác đau nhức, căng tức từ sâu trong xương cốt lại ập đến, giống như có luồng âm phong lạnh lẽo đang luồn lách qua từng kẽ xương của anh vậy.
Trong đêm khuya thanh vắng giữa sân căn nhà cổ, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo đổ xuống, không gian gần như không một tiếng động, cũng chẳng còn chút sắc màu nào. Ngoại trừ những "con bướm" tro giấy đang bay lượn, chỉ còn lại tiếng thở khẽ khàng, tựa như ngay sát gang tấc, tựa như ngay ở... ngay ở...
Lan Hà chậm rãi thở ra một hơi, da đầu tê dại, anh cứng người xoay lại. Đối diện trực tiếp với anh là một khuôn mặt xám trắng, đôi con ngươi đen kịt thâm sâu không chút ánh sáng. Luồng hơi thở băng giá phả ra từ đó đánh thẳng vào mặt Lan Hà.
Trái tim Lan Hà đột ngột thắt lại, anh phải bấm mạnh đầu ngón tay vào lòng bàn tay mới giữ nổi sự trấn định!
Khoảng cách giữa hai bên chưa đầy một mét. Lan Hà nhìn vào đôi mắt ấy, chỉ cảm thấy khí tức u ám đang bao vây toàn thân mình.
Sau hai giây đối mặt, đối phương thế nhưng lại ghé sát mặt tới gần thêm chút nữa, chăm chú đánh giá Lan Hà - người dường như không có phản ứng gì. Trong đôi mắt đen ngóm kia tràn đầy vẻ xem xét, dò hỏi.
“... Ừm.” Lan Hà chậm rãi nhấc phong thư lên, quạt quạt nhẹ như để tản khói, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước một cách trống rỗng: “Bụng đói quá đi mất.”
Đối phương hồ nghi nhìn Lan Hà, duy trì khoảng cách cực gần, đôi mắt tử khí cứ thế nhìn chằm chằm không rời.
Người bình thường nếu bị nhìn ở cự ly gần như thế này, e là tinh thần đã sớm sụp đổ.
Nhưng nhờ thế, Lan Hà lại càng nhìn rõ hơn: Hắn mặc một thân đồ trắng, đội chiếc mũ cao ngất, trên mũ viết bốn chữ: "Nhất Kiến Sinh Tài" (Thấy ta phát tài). Tay hắn cầm một chiếc lồng đèn đỏ, trên lồng đèn đề bốn chữ: "Đông Nhạc Âm Ty".
Đây là... Bạch Vô Thường?
Vị "nhân viên công vụ" có mức độ nổi tiếng tuyệt đối nằm trong top đầu của Địa phủ, sứ giả câu hồn trong truyền thuyết. Hình tượng Vô Thường quỷ ở đất Hoa Hạ này vốn dĩ đã là chuyện người người đều biết.
Người ta thường bảo ác quỷ là đáng sợ nhất, nhưng hiển nhiên, đội ngũ âm sai phụ trách bắt giữ ác quỷ cũng chẳng kém cạnh gì. Vô Thường quỷ bản chất cũng là quỷ, cho dù bản tính có lương thiện đi chăng nữa, thì sau bao nhiêu năm chinh chiến ở tiền tuyến "trực ca", trên người cũng phải luyện ra một thân sát khí ngút trời.