Kiếm Chúc Đại Hoang

Chương 7: Đêm nói chuyện qua bức rèm (1)

Trước Sau

break

Mất tròn hai khắc đồng hồ, ba người Lưu Ngọc Tảo mới đến được Chân phủ nằm trên phố Bắc Thủy.

Dọc đường đi, Đinh Tùng Ngôn từ đầu tới cuối vẫn luôn duy trì sự trầm mặc, chăm chú quan sát cảnh đường phố xung quanh, tựa như nắng hạn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thu mọi chi tiết hữu ích.

Là trung tâm hành chính của phủ Định Giang, đường phố ở huyện Lâm Giang đều được lát đá xám trắng. Hai bên hoặc một bên đường có dòng nước kênh mở chảy róc rách, bên dưới lại có hệ thống cống ngầm, nhờ vậy mà không hề bị mùi hôi thối của phân tiểu nồng nặc bốc lên.

Người đi đường tấp nập nhộn nhịp, nào là kẻ rao bán châu ngọc, trâm cài, lược vòng, gấm vóc, kẻ lại mời chào đao kiếm, phi thạch, nào là tranh vẽ, sách vở, quạt hoa, mứt quả, nước uống quen thuộc vô cùng đông đảo. Thế nhưng tất cả đều bị hàng rào gỗ ngăn cách, không hề gây trở ngại cho xe ngựa đi lại.

Những người ăn mặc theo kiểu hiệp khách, võ giả nhan nhản khắp nơi, có nam có nữ, có già có trẻ. Song Đinh Tùng Ngôn không hề nhìn thấy ai mang dị trạng trên người như lời muội muội nói, xem ra cũng không phải là chuyện phổ biến.

Trong số đó, có mấy nam nữ gánh đồ đạc lượn lờ khắp các hang cùng ngõ hẻm. Phía trước treo lò than, xoong nồi, phía sau móc từng hộp nguyên liệu nấu ăn. Hễ gặp người có nhu cầu, họ liền dừng chân, xào nấu nhanh thoăn thoắt, mùi thơm bay khắp không gian.

Ở tầng hai hay tầng ba của những căn nhà mặt phố, thỉnh thoảng lại có cánh cửa sổ mở ra. Các phu nhân gọi món ăn, mứt quả hay nước uống, rồi thả sợi dây thừng buộc giỏ tre có đặt sẵn bạc vụn bên trong xuống.

Ban đầu Đinh Tùng Ngôn còn tưởng tình cảnh này là do lễ giáo nghiêm ngặt, đại môn không ra, nhị môn không bước. Thế nhưng khi nhìn lại những nữ lang tranh kỳ đấu diễm trên đường, cùng với đám nam tử cũng thả giỏ mua đồ y hệt, hắn lập tức hiểu ra, nguyên nhân chỉ có một:

Lười!

Lười xuống lầu, lười ra khỏi cửa!

"Con đứng ngoài chờ đi." Sau khi được người gác cổng chấp thuận, Lưu Ngọc Tảo dặn dò Đinh Đại Ngưu một câu, rồi dẫn Đinh Tùng Ngôn đi vào phủ qua cánh cửa phụ. Bà vòng qua bức tường cản tầm nhìn bên trong, thành thạo men theo hành lang đi sâu vào trong.

Vừa thưởng thức hòn non bộ, dòng nước trong veo, những khối đá kỳ lạ cùng đình đài lầu các, Đinh Tùng Ngôn vừa nổi lên chút lo lắng:

Lát nữa có thể sẽ được thần y chẩn trị, liệu ông ta có phát hiện ra vấn đề "mượn xác hoàn hồn" của mình không?

Đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc và phải hết sức cẩn trọng. Thế nhưng so với họa sát thân có thể ập đến bất cứ lúc nào, Đinh Tùng Ngôn đành phải chọn cái nhẹ hơn trong hai cái hại, âm thầm tự nhủ may mà chỉ tìm đại phu chứ không phải tăng đạo.

"Noãn Sanh biểu tỷ của con tuy chỉ là thiếp thất của Chân gia nhị gia, song lại rất được sủng ái. Chân gia nhị gia lại là đích trưởng tử, bởi vậy con bé vẫn có chút thể diện trong phủ." Nhìn thấy tiểu viện biệt lập của Tần Noãn Sanh đã ở ngay trước mắt, Lưu Ngọc Tảo vẫn đội mũ duy mạo đen, lưng ưỡn thẳng, hạ giọng giới thiệu cho Đinh Tùng Ngôn vài câu.

Chỉ là thiếp thất? Hơn nữa, thế giới này cũng coi trọng đích thứ (vợ cả - vợ lẽ) sao? Đinh Tùng Ngôn buồn cười ghi nhớ điểm mấu chốt này. Dưới sự dẫn đường của tỳ nữ ra đón, hắn cùng nương Lưu Ngọc Tảo bước vào khoảng sân phía trước.

Nơi này có dòng nước róc rách chảy vào, đẩy guồng nước bên cạnh ao chuyển động, kéo theo trục xoay bằng gỗ nối vào trong phòng cũng thụt ra thụt vào, đu đưa qua lại.

Bị nước chảy xiết tác động, hơi nước bốc lên từ hồ sen xanh mướt, mang đến vài phần mát mẻ cho sân viện, xua tan cái nóng bức ngột ngạt.

Từng luồng hương thơm lan tỏa khắp xung quanh, chẳng thấy một bóng dáng muỗi bọ nhặng nào quấy phá.

Vừa bước vào phòng, Đinh Tùng Ngôn liếc mắt đã thấy ngay một cơ quan tinh xảo trông giống như chiếc quạt điện. Những cánh quạt bằng gỗ dưới sự điều khiển của thanh truyền động quay tít mù, thổi ra từng đợt gió mát rượi.

Cộng thêm bốn chậu băng đặt ở góc tường, khiến trong phòng chẳng mảy may có cảm giác mùa hè nóng nực.

Cũng tiên tiến phết đấy... Hắn kinh ngạc lẩm bẩm.

"Thủy Khích Phiến Xa (Quạt sức nước), Ngôn ca nhi không nhớ nữa sao?" Một giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt và vài phần biếng nháp vọng ra từ sau tấm bình phong.

Đinh Tùng Ngôn nghiêng người nhìn sang, chỉ thấy một thân ảnh yểu điệu thướt tha vòng qua bình phong đi ra.

Bóng hình ấy búi tóc rủ, trán điểm hoa điền, mặc chiếc váy xếp ly Tề Hung màu đỏ thắm, khoác ngoài một chiếc áo lửng tay lụa mỏng tang. Làn da trắng nõn nà như ngọc, thân hình lồi lõm tinh xảo, dung mạo kiều diễm, khí chất quyến rũ, tay đang cầm một chiếc gương làm bằng thủy tinh.

Những nữ tử của nhà họ Lưu này quả thực có thể nghèo, có thể giàu, có thể sa sút, có thể đắc chí, nhưng tuyệt đối không thể xấu xí... Thảo nào lại được sủng ái nhất... Thế giới này đã có các chế phẩm bằng thủy tinh có tính ứng dụng rồi sao, ừm, xem ra vẫn thuộc loại hàng xa xỉ... Đinh Tùng Ngôn không trả lời câu hỏi của Tần Noãn Sanh, bởi vì tự có "Đại nho" biện kinh thay hắn.

Lưu Ngọc Tảo đã tháo chiếc mũ lụa đen xuống, trầm giọng nói:

"Noãn Sanh, Nhị Lang bị kẻ gian hãm hại, đã không còn nhớ những chuyện quá khứ nữa."

"Bị kẻ gian hãm hại?" Sắc mặt Tần Noãn Sanh chùng xuống, đưa chiếc gương trong tay cho tỳ nữ, đi vòng quanh Đinh Tùng Ngôn nửa vòng, "Dì, lời này giải thích thế nào?"

Lưu Ngọc Tảo liếc nhìn tỳ nữ thân cận bên cạnh Tần Noãn Sanh một cái. Thấy cháu gái không bảo đối phương lui ra, bà liền bình tĩnh kể lại ngọn ngành chi tiết chuyện xảy ra hôm nay, không bỏ sót một điểm nào.

Tần Noãn Sanh khẽ cau mày lắng nghe, sau đó quay sang Đinh Tùng Ngôn:

"Ngôn ca nhi, đệ thật sự không nhớ gì cả sao?"

"Vâng." Đinh Tùng Ngôn không nói nhiều lời.

Tần Noãn Sanh nhíu mày đi đi lại lại hai bước, rồi nói với tỳ nữ thân cận:

"Thúy Hà, đi xem Thiệu thần y đang ở y quán hay trong phủ. Nếu ở trong phủ, mời ông ấy qua đây, còn cả Dư tiên sinh nữa, mời cả đến luôn."

Tỳ nữ Thúy Hà vâng dạ một tiếng, bước ra ngoài cửa.

"Từ từ đã." Tần Noãn Sanh gọi nàng lại, cân nhắc một lúc rồi nói, "Mời Thiệu thần y trước, cách một khắc sau hãy mời Dư tiên sinh."

"Vâng." Thúy Hà không hỏi lý do.

Chưa đến thời gian một tuần trà, một vị thần y mang họ Thiệu đã đến tiểu viện này.

Ông ta trạc ngũ tuần, để râu dài năm chòm, tướng mạo bình thường, dáng người cao gầy. Nghe xong lời của Tần Noãn Sanh, ông ta lập tức bắt mạch cho Đinh Tùng Ngôn.

Đinh Tùng Ngôn liếc nhìn sắc mặt Thiệu thần y bằng khóe mắt, lo lắng đối phương sẽ đưa ra kết luận bất lợi nào đó.

Một lúc sau, Thiệu thần y thu tay lại, bảo Đinh Tùng Ngôn nằm lên chiếc giường mây để hóng mát. Ông bắt đầu kiểm tra các bộ phận khác trên cơ thể hắn, lúc thì ấn, lúc thì nắn, lúc thì gõ.

Trong cơn hoảng hốt, Đinh Tùng Ngôn có cảm giác như quay về quá khứ, đang kiểm tra sức khỏe tổng quát ở bệnh viện.

"Không phải chỉ cần vọng văn vấn thiết (nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch) là đủ rồi sao? Thế giới này võ đạo hưng thịnh, ngoại thương nội thương chắc chắn không ít, y thuật cũng có sự phát triển tương ứng chăng?" Trong lúc suy nghĩ của Đinh Tùng Ngôn miên man, Thiệu thần y đã hoàn thành việc kiểm tra.

Ông ta chắp tay nói với Tần Noãn Sanh:

"Không bị thương, không có bệnh."

"Vậy tại sao lại quên mất chuyện xưa cũ?" Vẻ mặt Tần Noãn Sanh trở nên ngưng trọng.

Lưu Ngọc Tảo vốn đã tránh ra sau bình phong không nhịn được mà bước ra ngoài hai bước.

Đinh Tùng Ngôn cũng hoang mang không kém:

Trên người sao lại chẳng có lấy một vết thương nào?

Vậy Đinh Tùng Ngôn trước kia chết như thế nào?

Hoặc là, việc mượn xác hoàn hồn đã chữa lành vết thương? Hay là, thế giới này có loại công pháp chuyên tấn công thần hồn, không làm tổn thương thân thể?

Đinh Tùng Ngôn tiền nhiệm đã hồn phi phách tán rồi sao?

Thiệu thần y cười khổ nói:

"Lão phu hành y mấy chục năm nay, lúc học nghệ ở Dược Vương Phái còn từng chứng kiến biết bao ca bệnh nan y. Thế nhưng chưa từng gặp qua chứng ly hồn nào không hề có dấu hiệu bộc phát bên ngoài như thế này."

Ông ta cân nhắc một lúc rồi nói tiếp:

"Có lẽ, Ngôn ca nhi mắc tâm bệnh, do kinh hãi quá độ mà thành. Chờ qua một thời gian sẽ dần dần hồi phục thôi."

Nói đến đây, Thiệu thần y chuyển sang nói với Đinh Tùng Ngôn:

"Những ngày tới nếu có gì khó chịu, hoặc nhớ lại được chút chuyện gì đó, hãy đến y quán Diên Niên ở phố Long Hưng tìm ta."

Thấy Đinh Tùng Ngôn có vẻ khó xử, ông ta mỉm cười nói:

"Lão phu không lấy một đồng nào đâu. Chủ yếu là muốn tìm hiểu xem chứng ly hồn kỳ lạ này xuất hiện vì lý do gì. Nếu từ đó mà rút ra được chút tâm đắc, lúc trở về môn phái thăm viếng bằng hữu, chắc chắn sẽ có không ít kẻ phải ghen tị."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương