Từ năm ba tuổi, Cung Hạo và Kỳ Duệ đã bộc lộ thiên phú Linh Thực Sư và được mọi phía săn đón, đây là lần đầu tiên họ chịu cú sốc như vậy.
Quan trọng nhất là họ không bị Linh Thực Sư hoặc Tôi Thể Sư cao cấp đánh bại, mà lại bị người được học viện đồn đại là bán phế vật dễ dàng đánh bại. Trong thời gian ngắn, họ thực sự khó chấp nhận sự thật này.
“Đều này lại khiến các ngươi cảm thấy thất vọng, chán nản à?” Ngu Thanh Thiển khoanh tay lười biếng nhìn hai người đang sa sút tinh thần, đôi mắt trong veo đầy vẻ không hài lòng.
Nếu hai người này chìm đắm trong thất bại mà khó lòng thoát ra, vậy thì không đủ tư cách làm tiểu đệ của nàng.
Cung Hạo nghiến răng ngồi dậy từ dưới đất. Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Ngu Thanh Thiển hỏi: “Ngươi làm thế nào vậy?”
Tố chất thể chất của Ngu Thanh Thiển chỉ vừa đủ tiêu chuẩn, nhưng thân thủ hiện tại hoàn toàn không phù hợp.
Điều này chỉ có hai khả năng: một là đánh giá sai, hai là nàng dùng phương pháp nào đó che giấu thiên phú.
Nhưng khả năng nào cũng không lớn, nên hắn không hiểu tại sao lực chiến đấu của nàng lại mạnh hơn những người đã được huấn luyện từ nhỏ như họ.
Họ không chỉ là Linh Thực Sư, mà còn được huấn luyện Tôi Thể Sư từ nhỏ, tố chất thể chất thuộc cấp Thượng cơ mà.
Ánh mắt Kỳ Duệ cũng chuyển sang Ngu Thanh Thiển, trong mắt đầy sự nghi hoặc và khao khát học hỏi.
“Đánh giá thiên phú không đại diện cho điều gì cả, các ngươi quá mù quáng tin tưởng vào sự phán đoán cấp bậc thiên phú.” Ngu Thanh Thiển khẽ thở dài một tiếng: “Tiềm năng của con người là vô hạn, không thể phủ nhận thiên phú khá quan trọng, nhưng sức bùng nổ cực hạn sau khi kiên trì mới là quan trọng nhất.”
Ở tận thế, rất ít người bình thường kiên trì sống sót sau những trận chiến với zombie và động thực vật biến dị, cuối cùng không kích phát dị năng nhưng lại trở thành võ giả mạnh hơn cả dị năng giả. Đó chính là tiềm năng và sức bộc phá.
Vì vậy, không có chuyện gì là tuyệt đối.
Tiềm năng của con người là vô hạn. Quan niệm về cấp độ thiên phú của Ngu Thanh Thiển có sự sai lệch rất lớn so với phần lớn học viên của Học viện Hoàng gia. Nàng chưa bao giờ mù quáng tin tưởng rằng kết quả đánh giá thiên phú sẽ tương đương với lực chiến đấu và tiềm năng.
Ví dụ như cơ thể nàng, nếu không có sự rèn luyện chăm chỉ, bền bỉ suốt hơn mười năm nay, bây giờ có lẽ còn chưa đạt tiêu chuẩn. Nhưng nàng đã kiên trì, nên trình độ thực tế của cơ thể phải là cấp Thượng.
“Những thứ bẩm sinh không thể thay đổi, nhưng thực lực lại có thể nỗ lực thay đổi thông qua rèn luyện hậu thiên.” Ngu Thanh Thiển coi hai người là tiểu đệ nên mới chỉ dẫn vài câu: “Nguyên nhân chính khiến hôm nay các ngươi thất bại nhanh chóng là do coi thường đối thủ là ta.”
Nghe lời Ngu Thanh Thiển nói, Cung Hạo và Kỳ Duệ rơi vào trầm tư, thần sắc không ngừng biến đổi.
Trước đây, dù ở đế quốc hay Học viện Hoàng gia, mọi người đều nhấn mạnh sự tốt xấu của thiên phú quyết định tu vi và thực lực tương lai. Đây là lần đầu tiên họ nghe thấy quan điểm rằng tiềm năng hậu thiên quan trọng hơn.
“Ý ngươi là nếu chúng ta không coi thường ngươi thì có thể thắng sao?” Kỳ Duệ hỏi với vẻ suy ngẫm.
“Không thể.” Ngu Thanh Thiển nhướng mày, chuyển giọng: “Nhưng nếu các ngươi có thể kích phát năng lượng phòng ngự của linh thực trước, kết hợp với linh thực hệ Chiến đấu và võ nghệ để đối chiến với ta, các ngươi sẽ không thảm hại như bây giờ, cũng sẽ không thua nhanh như vậy.”
Hai người gật đầu đồng tình. Nếu họ kích hoạt năng lượng phòng ngự ngay từ đầu, đúng là trận chiến không thể kết thúc nhanh như vậy.
“Không ngờ thực lực của ngươi lại mạnh đến thế.” Cung Hạo cười khổ một tiếng: “Ngươi giấu kỹ thật!”
Bây giờ, nếu họ ra ngoài nói với người khác rằng mình bị Ngu Thanh Thiển đánh bại chỉ trong vài chiêu, các học viên trong học viện sẽ coi đây là một chuyện cười.
Không chỉ họ, mà ước chừng hơn chín mươi phần trăm mọi người đều tin tưởng vào lý thuyết cấp bậc đánh giá thiên phú tương ứng với tiềm năng thực lực cách mù quáng.