Ngu Thanh Thiển nhìn chằm chằm vào nam tử áo trắng, nam tử áo trắng cũng cảm nhận được điều gì đó, chợt quay đầu lại.
Y chỉ tùy ý lướt qua Ngu Thanh Thiển một cái rồi thu hồi ánh mắt, lạnh lùng lười biếng tựa vào lưng ghế nhấp một ngụm rượu.
Mặt y đẹp như tranh vẽ, dáng người cao quý như lan, tựa như một vị công tử bước ra từ bức tranh thủy mặc, không vướng bụi trần, mang đầy vẻ thần tiên khiến người ta nhìn một cái là có thể chìm đắm, khó lòng rời mắt.
Đây là mỹ nam khiến Ngu Thanh Thiển chấn động nhất từ trước đến nay trong hai kiếp của nàng. Đẹp hơn cả nữ nhân nhưng lại không hề có chút nữ tính nào.
Khí chất không thể xúc phạm toát ra từ người y, khiến trái tim nàng dấy lên sự rung động không tên, vừa muốn hủy hoại lại vừa muốn chiếm hữu.
Ngu Thanh Thiển khẽ nheo mắt, ánh mắt của nam nhân này rất hững hờ và lạnh lùng, còn ẩn chứa sự sắc bén, tuyệt đối không phải nhân vật dễ trêu chọc.
Dung mạo và khí chất của y thay đổi rất nhiều so với hơn mười năm trước, nhưng nàng vẫn nhận ra ngay lập tức, y chính là cậu bé mà nàng thương nhớ bao năm.
“Các tỷ muội, cạn ly cho cuộc gặp gỡ của chúng ta.” Cơ Linh Song giơ ly rượu lên hướng về ba người nói.
Ngu Thanh Thiển đã thu hồi ánh mắt dừng trên người nam tử áo trắng từ lâu, nàng nâng ly rượu chạm vào ly của họ: “Cạn ly!”
Nàng mỉm cười nói chuyện phiếm với ba người, nhưng tâm tư vẫn luôn quanh quẩn bên nam tử áo trắng. Nàng phải làm sao mới có thể tiếp cận hấp thu độc tố trên người y đây?
Chẳng lẽ qua nhận người quen? Nhớ lại thời thơ ấu, nàng đã từng mặt dày làm đủ trò dễ thương quấn lấy, còn cậu bé thì mặt lạnh bụng đen, nàng có một loại cảm giác muốn nghiến răng nghiến lợi đánh y một trận. Nàng tin rằng dù tên này có nhớ nàng thì cũng sẽ giả vờ không biết nàng.
“À đúng rồi, Linh Song, ngươi vừa nói có thêm hai người có thiên phú Linh Thực Sư được đánh giá cấp Cực Giai, là hai người nào vậy?” Hạ Oanh tò mò hỏi.
Cơ Linh Song cười đáp: “Một người tên là Phong Thần, không chỉ là thiếu niên thiên tài khóa trước, mà còn là nhân vật phong vân của toàn Học viện Hoàng gia. Hắn không chỉ được đánh giá thiên phú Linh Thực Sư là Cực Giai, mà tố chất thể chất và tinh thần lực cũng là cấp Thượng Thượng. Nghe nói có thể vượt trội hơn các thiên kiêu ở lục địa Trung Ương một bậc.”
“Lợi hại quá!” Ánh mắt Hạ Oanh lộ ra vẻ sùng bái: “Vậy còn người kia?”
“Người kia tên là Hỏa Ly Nhã, là học viên mới khóa này của chúng ta. Thiên phú Linh Thực Sư cũng được đánh giá là Cực Giai, tinh thần lực và tố chất thể chất cũng thuộc cấp Thượng Thượng. Nghe nói hắn là thiên tài duy nhất trong vòng trăm năm trở lại đây của Học viện Hoàng gia có thể sánh ngang với Phong Thần về mặt thiên phú.” Cơ Linh Song có chút hâm mộ nói.
Thiên phú như vậy, ngay cả ở lục địa Trung Ương cũng hiếm thấy, một người nào đó xuất hiện chắc hẳn là đối tượng được gia tộc lớn bồi dưỡng.
Ngu Thanh Thiển nghe lời nàng ấy nói, khẽ nhướng mày. Nàng không ngờ hai thiên tài xuất sắc nhất Học viện Hoàng gia trong vòng trăm năm lại đều là người quen biết nàng.
Hỏa Ly Nhã là thiếu niên nàng cứu trên đường đi, còn Phong Thần chính là công tử áo trắng mà nàng đang nhớ nhung kia.
“Thiên phú như vậy quả thật quá dọa người.” Hạ Oanh gật đầu, thầm thấy tiếc nuối cho Ngu Thanh Thiển.
Nếu tố chất thể chất và tinh thần lực của Ngu Thanh Thiển có thể đạt đến cấp Thượng, thì chắc chắn nàng cũng trở thành một trong những thiên tài rực rỡ nhất của Học viện Hoàng gia. Thật đáng tiếc.
Hai người kia cũng có cùng suy nghĩ, họ đều cảm thấy tiếc cho Ngu Thanh Thiển.
Sự chênh lệch quá lớn giữa thiên phú của Ngu Thanh Thiển khiến thiên phú Linh Thực Sư Cực Giai của nàng trở nên vô dụng, hơn nữa hệ Linh Thực Sư mà nàng có thể lựa chọn cũng rất hạn chế.
Cơ Linh Song lơ đãng nhìn quanh những người ngồi ở lầu ba, khi nhìn thấy bàn bên cạnh, mắt nàng ấy bỗng sáng lên, đầy vẻ kinh ngạc.