Cơ thể alpha trẻ tuổi luôn rất bồn chồn, nhưng sau khi Tần Thắng Tuyết rời đi, đã vài ngày rồi không có chuyện đó.
Nghĩ đến anh, khuôn mặt vốn đang nóng ran của Tiêu Lân, dường như cả trái tim cũng dần dần lạnh đi.
Vẫn có chút hụt hẫng và hoang mang. Cậu nhớ lại khoảng thời gian hai người ở bên nhau, nhớ đến Tần Thắng Tuyết đã chủ động “dẫn dắt” cậu vào cuối kỳ động dục.
Tiêu Lân đã nghĩ, ít nhiều anh cũng có chút thích mình, thậm chí không chỉ là một chút.
Thế nhưng anh lại biến mất như vậy, không một lời từ biệt.
Tiêu Lân nghĩ đến số tiền được chuyển vào tài khoản, lại thấy đau lòng.
Tại sao lại phải cho tiền chứ…
Lần đầu tiên trong đời thích một người, vậy mà mối quan hệ lại bị định nghĩa như thế.
Tiêu Lân đang buồn bã, nhân viên bên cạnh đi tới hỏi: “Xin hỏi là Tiêu Lân, anh Tiêu phải không ạ?”
Tiêu Lân gật đầu, đối phương cười nói: “Ang Tiêu, xin phiền anh đến đây điền thông tin nhận tiền hỗ trợ.”
“Tiền hỗ trợ ạ?”
“Đúng vậy, lấy mẫu có tiền hỗ trợ. Học viện Quân sự số 1 là cao nhất đấy ạ.”
Tiêu Lân nghe thấy từ “lấy mẫu”, lại thấy ngượng ngùng. Khi được đưa đi điền thông tin, cậu vẫn rất không tự nhiên.
Không lâu sau khi tiền hỗ trợ của Tiêu Lân đến tài khoản, đội trưởng Tần đã dựa vào sức mạnh của đồng tiền, được chen hàng để có được chai nước hoa pheromone được các chuyên gia nước hoa phục chế một cách tinh xảo.
Tần Thắng Tuyết xem hướng dẫn sử dụng nước hoa, trên đó sẽ liệt kê một vài thành phần hương liệu được sử dụng nhiều nhất. Pheromone là một loại hương tổng hợp, cấu thành rất phức tạp, không phải một loại hương thơm đơn thuần. Nhưng trong thời đại loài mới bùng nổ, về cơ bản đều có thể tìm thấy nốt hương chủ đạo.
Nốt hương chủ đạo trong pheromone của Tiêu Lân là húng chanh, vừa có hương bạc hà vừa có hương chanh, nốt hương phụ là mật ong.
À, thảo nào lại có chút ngọt ngọt!
Tần Thắng Tuyết vừa nhìn vừa không nhịn được cười. Cún con chua chua ngọt ngọt à…
Anh mở chai nước hoa, nhẹ nhàng xịt một ít lên không trung, làn hương mơ hồ cứ thế lan tỏa.
Tần Thắng Tuyết ngửa mặt lên, hít hà trong làn sương thơm.
Kỹ thuật của bậc thầy quả nhiên không phải là nói suông. Mùi pheromone phức tạp, ngay cả khi đã có thiết bị phân tích tương đối hoàn chỉnh, cũng rất khó để tìm ra tỷ lệ cụ thể. Cùng một thứ, chỉ cần chênh lệch một chút trọng lượng, mùi hương tỏa ra cũng sẽ khác.
Mùi này thật sự rất giống, nhưng nước hoa vẫn chỉ là nước hoa, không phải pheromone thật. Cho dù có thêm thành phần động vật để mô phỏng, thì vẫn khác.
Nhưng để chơi thì cũng tạm ổn.
Tần Thắng Tuyết sử dụng nó cho con robot, bật máy lên nhưng không để con robot phỏng sinh học mở mắt.
Mắt là cửa sổ tâm hồn. Đôi mắt xanh lá được đặt làm với giá cao quả thật rất đẹp và rất phỏng sinh học.
Nhưng có lẽ vì nghề nghiệp, Tần Thắng Tuyết đã quen với việc phân tích mọi người từ những chi tiết nhỏ. Dù con robot có làm thật đến đâu, chương trình mô phỏng cảm xúc có sống động đến mấy, cũng không thể thoát khỏi đôi mắt của anh.
Nhắm mắt thì giống chín phần, mở mắt ra nhìn qua thì tám phần, nhìn kỹ thì chỉ còn sáu, bảy phần.
Thật sự ảnh hưởng đến trải nghiệm.
Nhưng giờ thêm mùi hương vào, sự giống nhau chín phần lại được nâng lên một chút.
Đội trưởng Tần bắt đầu vui vẻ chơi đùa.
Hai ngày đầu quả thật rất vui, thậm chí còn khá phóng túng. Nhưng sau khi qua cơn “thèm”, cảm giác ăn đồ thay thế lại càng rõ ràng.
Chất dinh dưỡng dù sao cũng có thể khiến no bụng, hương vị cũng có loại không tệ, nhưng một khi đã thật sự tận hưởng đồ ăn ngon, thì sẽ biết có khoảng cách lớn đến mức nào. Cảm giác khi nhai, mùi hương của các loại thức ăn khác nhau, và khoảnh khắc cuối cùng khi nuốt xuống, thức ăn rơi vào dạ dày tạo ra cảm giác thỏa mãn.
Tần Thắng Tuyết ngửi mùi nước hoa đã xịt đầy khắp phòng, không còn cảm giác vui vẻ như lúc đầu, chỉ thấy đói.
Cơ thể có thể đã no tạm thời, nhưng tâm lý và tinh thần đều cảm thấy đói.
Sự tham lam và khao khát được hưởng thụ đến cùng cực đã khắc sâu trong gen của anh.
Tần Thắng Tuyết suy nghĩ, tại sao phải tự làm khó mình như vậy chứ?
Chủ yếu là sợ phụ thuộc pheromone, thật sự không thể rời đi thì rất phiền phức, cũng như một chút vấn đề về đạo đức.
Muốn chơi cún con, nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm.
Lương tâm của Tần Thắng Tuyết dù không quá đau, nhưng đối với một đứa trẻ ngây thơ, anh vẫn giữ lại một chút lương tri.
Đội trưởng Tần chuẩn bị thử kế hoạch dự phòng, thử với một alpha khác. Rồi anh đã tóm được Lorenzo, người vẫn kiên trì làm vệ sĩ trưởng cho anh.
Mắt Tần Thắng Tuyết lấp lánh ánh vàng. Lorenzo không hề đề phòng, bị "đóng băng" tại chỗ như thể bị ấn nút tạm dừng.
Đối với cún con thì có chút gánh nặng đạo đức, còn đối với Lorenzo, đội trưởng Tần chẳng có chút gánh nặng nào.
Tần Thắng Tuyết tiến lại gần, ngẩng đầu lên, ghé vào cổ anh ta hít hà.
Là mùi gỗ, nhưng không phải gỗ ấm áp. Mùi hương mang theo sự lạnh lẽo, giống như một cái cây bị rêu phong bao phủ trong vùng lạnh giá. Nói sao nhỉ, không khó ngửi, chỉ là, giống hệt Lorenzo, mùi hương cũ kỹ và nhàm chán.
Tần Thắng Tuyết nhăn mày, không thích lắm. Lại giơ tay sờ má Lorenzo.
Khỉ, nhìn sạch sẽ thế, hóa ra là râu quai nón à? Sờ vào thấy cạo chưa sạch!
Tần Thắng Tuyết chê bai rụt tay lại, nghĩ một lúc rồi lại chỉ huy Lorenzo dùng tay sờ má mình. Nói thật, trong quá trình này, đội trưởng Tần đã phải cố gắng hết sức để không bẻ gãy tay Lorenzo.
Ôi, thật sự là không thể gượng ép nổi.
Muốn dùng tạm một chút cũng không xong, thật mất hứng.
Tần Thắng Tuyết nổi cả da gà, chê bai bỏ đi.
Lorenzo đứng tại chỗ, một lát sau mới hoàn hồn, không hiểu tại sao mình lại đứng đờ người ra, cau mày khó hiểu.
Thời gian này Thư Nhan đều ở nhà với Tần Thắng Tuyết, gần như là nghỉ phép, sống sung sướng như tiên. Anh ta lười nhác nằm trên sofa xem phim truyền hình, xúc động sụt sùi.
Tần Thắng Tuyết chê bai muốn chết, không hiểu sao loại phim dở hơi này Thư Nhan cũng xem được.
Lại nghe Thư Nhan nấc lên một tiếng, đội trưởng Tần không nhịn được: “Này, thay thận phỏng sinh học không được à? Bản thân cậu cũng là quân y mà. Nam chính lại chẳng thiếu tiền, nữ chính hiến thận của mình thì có gì cảm động?”
Điều khiến Tần Thắng Tuyết không thể hiểu nổi nhất là: “Biên kịch nào viết thế? Thận không tốt mà còn làm nam chính? Có hợp lý không?”
Thư Nhan: “…”
Thư Nhan lấy khăn giấy ném anh: “Cậu câm miệng đi!”
Nói thế thì quả thật mức độ cảm động giảm đi đáng kể. Thư Nhan bị anh làm cho lạc lối, nhìn nam chính alpha đẹp trai, không còn là sự thương hại nữa, trong đầu toàn là “thận không tốt”…
Ngay cả khuôn mặt cũng không còn đẹp trai đến thế.
Thư Nhan bị mất hứng hoàn toàn, tức giận không thôi: “Cậu không ở trong phòng chơi, ra đây làm gì?”
Tần Thắng Tuyết: “Tôi cũng không thể cứ chơi mãi được chứ? Chẳng có gì thú vị cả.”
Thư Nhan nhìn ra rồi. Anh đã hết yêu thích con robot phỏng sinh học rồi. Ôi trời, đắt thế mà mới hai ngày đã hết “thèm” rồi!
Vậy cũng phải quan tâm một chút. Thư Nhan không còn rơi lệ vì tình yêu hiến thận nữa, ngay lập tức chuyển sang chế độ chuyên nghiệp, bảo vệ sức khỏe cho bạn mình.
Cuối cùng, bác sĩ Thư kết luận: “…Cậu, mẹ kiếp, bây giờ chỉ muốn chơi hàng thật, lại sợ phiền phức.”
Tần Thắng Tuyết: “Bác sĩ, cho lời khuyên chẩn đoán đi. Cái này tôi chẳng lẽ không tự biết?”
Thư Nhan lén lút, có chút tinh quái: “Thế thì chơi thôi, chỉ cần cẩn thận một chút, đừng để bị đánh dấu, ai có thể ép cậu chịu trách nhiệm?”
“Wow! Tôi cứ tưởng đạo đức của một người làm bác sĩ sẽ cao hơn một chút chứ!”
Thư Nhan ngay lập tức nghiêm túc: “Tất nhiên rồi, tôi vẫn hy vọng cậu có thể đối xử nghiêm túc.”
Tần Thắng Tuyết hừ hừ, thấy cũng không phải là không thể chịu đựng được.
Và khi anh đang chịu đựng sự bực bội gần như mọi lúc, công việc mới của anh đã được quân đội sắp xếp.
Tần Thắng Tuyết tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì cơ?”
Anh đi làm giáo quan ở học viện quân sự?
Tướng quân Emerson ở đầu dây bên kia rụt rè: “Thắng Tuyết à, cậu cũng biết đấy, lần này vì có cậu mà bên hải tặc tinh không đã chịu tổn thất lớn, nên chúng ta cũng phải đề phòng!”
Sức phá hoại của một omega có năng lực chiến đấu trong thời điểm mấu chốt là rất chết người.
Liên bang đã chơi chiêu này, cũng sợ bên hải tặc sẽ chơi chiêu hiểm hơn. Omega như Tần Thắng Tuyết đương nhiên là trường hợp đặc biệt, nhưng dù thực lực không bằng Tần Thắng Tuyết, chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, đối phó với những alpha thiếu kinh nghiệm cũng đủ khó khăn rồi.
Nói chung là, vì chính bản thân đã chơi chiêu bẩn, Liên bang cũng rất sợ hải tặc sẽ chơi chiêu bẩn hơn.
Mặc dù quân nhân Liên bang phải trải qua huấn luyện kháng cự pheromone, nhưng những huấn luyện này chỉ nhắm vào pheromone, chứ không phải cái khác.
Tóm lại là, vì tương lai của Liên bang, họ hy vọng đội trưởng Tần sẽ vất vả hướng dẫn một chút.
Tần Thắng Tuyết thấy có vẻ có lý, nhưng lại cảm thấy không đúng lắm…
Tướng quân Emerson thấy anh có vẻ không muốn đồng ý, lập tức bổ sung: “Đều là những đứa trẻ ngoan! Thể chất xuất sắc, tôi đã gửi tài liệu cho cậu rồi!”
Tần Thắng Tuyết còn chưa đồng ý, sao đã gửi tài liệu rồi? Ai mà chẳng biết Học viện Quân sự số 1 chỉ tuyển những người tốt nhất, thể chất không xuất sắc thì cũng không thể trúng tuyển!
Rồi đội trưởng Tần mở ra, thấy tài liệu của Tiêu Lân được đặt ở trang đầu tiên.
Tần Thắng Tuyết: “…”
Thế thì xem!
Bức ảnh này của Tiêu Lân lại là ảnh mới chụp, khác với ảnh trong tài liệu trước đó. Tóc cũng được cắt gọn gàng, trông có vẻ tinh thần hơn. Đồng phục của học viện quân sự Liên bang được làm theo kiểu dáng quân phục, chỉ giảm bớt các chi tiết trang trí, nhưng vẫn rất đẹp trai. Rất nhiều học viên chính vì thấy nó đẹp trai mà muốn vào học viện quân sự.
Đội trưởng Tần tỉ mỉ thưởng thức. Cún con xinh đẹp, thấy rất vừa lòng.
Lật sang trang tiếp theo, ừm, là người đứng thứ hai, cũng tạm ổn. Nhưng sao khám sức khỏe năm nay lại kiểm tra chi tiết thế nhỉ…
Hửm?
Đúng lúc này, Chu Cẩm trở về. Người đàn ông luôn mặt lạnh như băng, lúc này nhìn Tần Thắng Tuyết với ánh mắt phức tạp.
Thư Nhan thấy vẻ mặt anh ta không đúng, liền hỏi: “Sao thế?”
Chu Cẩm: “… Em xem điều lệnh mới của mình đi.”
Lúc nãy Thư Nhan không để ý, chỉ lo xem tài liệu của học viên với Tần Thắng Tuyết. Khóa này đúng là không tồi, mấy gã alpha trẻ tuổi đứa nào đứa nấy cũng tươi rói!
Thư Nhan: “Hả? Điều em đi làm y sĩ trường à?”
Chu Cẩm khó nói: “…Họ nghiên cứu một hồi, thấy lão Tần hình như thích người nhỏ tuổi.”
Lorenzo được coi là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ, Tần Thắng Tuyết lại không thèm nhìn. Điều này khiến mấy ông già trong quân đội sốt ruột lắm.
Khi Mạc Khuê giúp Tần Thắng Tuyết làm việc, cần phải sử dụng một số quyền hạn nội bộ. Các lãnh đạo cấp cao luôn theo dõi động thái của anh đã biết được một vài bí mật.
Sắp xếp, phải sắp xếp cho bằng được!
Ánh mắt Thư Nhan nhìn sang có chút nghi ngờ.
Tần Thắng Tuyết: “…Làm gì! Bôi nhọ tôi à! Nhất quyết muốn gán ghép tôi vào con đường súc sinh già cả à! Tôi tuy lớn tuổi nhưng trông trẻ mà!”
Tần Thắng Tuyết hỏi: “Bảo tôi đi làm giáo quan để “lừa” học trò, cái này có vấn đề đạo đức lớn lắm không?”
“Đúng vậy, nên quy trình thăng chức của cậu cũng bị đình chỉ rồi.”
Kế hoạch này vẫn bị phe bảo thủ phản đối, nhưng phản đối thì phản đối, mọi người đều thấy thử cũng được.
Tần Thắng Tuyết: “…”
Đều đang kìm nén phải không! Liên bang còn tương lai gì nữa!
Thư Nhan vỗ vai anh: “Vượt lên đạo đức, làm chính mình đi.”
“Cút!”