Giọng nói nhẹ bẫng, gần như là tiếng nức nở, hòa vào giữa những hơi thở hổn hển, nghe rất khẽ.
Tiêu Lân nghe thấy, nhưng hoàn toàn không thể làm theo. Người trong vòng tay cậu thật thơm, giọng nói cũng thật hay, cơ thể thì càng thêm nóng bỏng. Tất cả chỉ khiến cậu muốn ngửi thêm mùi hương của anh, nghe thêm giọng nói của anh.
Căn hộ độc thân có diện tích khiêm tốn, trong không gian chật hẹp, mùi hương tin tức tố nồng nặc đến mức gần như hóa thành thực chất.
Hương thơm của Omega giống như bước vào buổi sớm đầu đông đầy tuyết rơi từ một căn phòng oi bức, ngột ngạt. Hơi thở như bị không khí lạnh buốt làm nhói nhẹ. Nhưng cảm giác này kỳ lạ thay không hề đáng ghét. Nó khiến người ta thấy sảng khoái, mọi bực bội dường như đều tan biến. Sau đó, hương hoa thoang thoảng, không rõ tên bắt đầu quấn lấy, đưa người ta vào trạng thái đắm chìm.
Muốn ôm anh, muốn chiếm hữu anh.
Khát khao anh càn quét tất cả.
Alpha trẻ tuổi không thể kiểm soát bản năng của mình. Cậu siết chặt vòng eo thon của người trong lòng, vội vàng muốn chiếm lấy nhiều hơn nữa.
Tiêu Lân chưa từng làm chuyện này, nhưng ký ức có sẵn trong gen khiến răng nanh của cậu ngứa ran. Cậu theo bản năng muốn cắn vào cổ Omega của mình.
Nhưng khi đến gần, cậu lại ngửi thấy một mùi tin tức tố không thuộc về mình, đầy tính công kích.
Não bộ bỗng chốc lạnh đi. Cậu cúi mắt nhìn sang bên cổ người trong vòng tay. Làn da trắng nõn có một chỗ hơi gồ lên, đó là tuyến thể của Omega.
Đáng lẽ nơi đó phải hoàn hảo, chờ cậu cắn để đánh dấu, nhưng bây giờ lại có một dấu răng đánh dấu từ người khác.
Răng nanh của tân loài Alpha nhô ra hơn hẳn so với người cũ, mục đích là để bơm tin tức tố dễ dàng hơn khi đánh dấu Omega của mình.
Sau khi con người trải qua quá trình phân hóa, khứu giác đã tiến hóa vượt bậc, những thông tin nhận được từ mùi hương phong phú hơn nhiều so với người cũ.
Đây là dấu ấn của một Alpha vô cùng mạnh mẽ để lại. Trực giác trong kỳ phát tình gần với bản năng của dã thú, khiến Tiêu Lân cảm nhận được sự nguy hiểm.
Cậu cũng hiểu, nếu không phải một Alpha đủ mạnh, sao có thể được người đẹp trong vòng tay cậu đây yêu mến?
Tiêu Lân gần như ngay lập tức bị sự ghen tuông lấp đầy. Cậu nâng cằm Omega lên, nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp mà chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ để khiến cậu say mê.
Bộ gen của Omega gần như hoàn hảo, từng chi tiết trên gương mặt đều được tạo hóa điêu khắc một cách tinh xảo. Đôi mắt hổ phách mờ hơi sương, hàng mi khẽ rung khi nhìn cậu, khiến Tiêu Lân không khỏi nín thở.
Mái tóc bạc dài buông xõa, che nửa kín nửa hở cơ thể trắng sứ. Khí chất của anh nhẹ nhàng, thanh thoát như tuyết đầu mùa.
Khi một mỹ nhân băng giá như thế này tan chảy vì cậu, sự quyến rũ đó càng trở nên đặc biệt.
Không ai có thể cưỡng lại anh.
Tiêu Lân cúi đầu hôn lên đôi môi hơi sưng đỏ, cảm giác mềm mại hơn cả cánh hoa.
Cậu chưa từng hôn Omega nào khác nên không thể phân biệt được vị ngọt mà mình cảm nhận có phải là ảo giác hay không. Cậu chỉ biết mình thật sự muốn nuốt chửng anh, một tay giữ lấy gáy anh, không cho anh chạy thoát.
Mặc dù Omega đang ngoan ngoãn, dịu dàng, không hề có dấu hiệu muốn trốn thoát.
Nhưng bản năng chiếm hữu của Alpha vẫn khiến cậu làm như vậy. Nụ hôn vụng về mà dữ dội.
Tần Thắng Tuyết không kìm được rên lên một tiếng. Răng nanh của Alpha đã cắn rách đầu lưỡi anh, tin tức tố theo vết thương xâm nhập, mang đến cảm giác đau đớn rõ rệt.
Chàng trai trẻ thiếu kinh nghiệm, giống như một chú cún con đang bảo vệ thức ăn, chỉ muốn để lại trên người anh nhiều dấu vết thuộc về mình hơn.
Tiêu Lân không cố ý. Khi nếm được mùi máu, nụ hôn lập tức trở nên dịu dàng, thậm chí cậu còn liếm nhẹ, tỏ vẻ lấy lòng, nhưng chỉ dịu dàng mỗi chỗ đó.
Tần Thắng Tuyết không thể kêu thành tiếng. Sự tiến hóa đã khiến tân loài Alpha ai nấy đều "vốn liếng" đầy đủ, Tiêu Lân thì lại quá đáng. Ban đầu anh còn nghi ngờ liệu mình có chịu nổi không.
Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh Omega trời sinh giỏi chuyện này, lo lắng của anh là thừa thãi.
Tin tức tố của Tiêu Lân không ngừng xâm nhập. Trong lúc đang tận hưởng, Tần Thắng Tuyết cũng cảm thấy tuyến thể truyền đến từng cơn đau nhói. Nơi này gần với não bộ, thần kinh phản ứng nhanh, cảm giác đau đớn đặc biệt mạnh mẽ.
Sau khi tân loài hoàn thành quá trình phân hóa, một khi đánh dấu hoàn toàn, bạn đời sẽ tuyệt đối trung thành.
Họ sẽ lưu giữ và ghi nhớ tin tức tố của bạn đời trong cơ thể. Sau đó, gen thậm chí sẽ điều chỉnh cơ thể họ để hai người càng hòa hợp hơn.
Gen tạo ra sự tiến hóa này là để truyền lại nòi giống một cách hiệu quả hơn. Mối quan hệ chung thủy, ổn định sẽ tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho việc sinh sản.
Tuy nhiên, mọi thứ đều có ngoại lệ. Ý chí của con người luôn đi trước một bước. Không phải ai cũng sẵn sàng bị gen chi phối, thậm chí họ còn không muốn bước vào kỳ phát tình.
Mặc dù mối quan hệ bạn đời vẫn mang tính độc quyền, nhưng vẫn có cách để chấm dứt.
Giống như bây giờ, Tần Thắng Tuyết, người đã bị tuyến thể đánh dấu, chỉ cần nhận thêm nhiều tin tức tố từ Tiêu Lân, anh có thể xóa đi dấu ấn của người tiền nhiệm.
Chỉ là trong quá trình này, hai luồng tin tức tố sẽ chống lại nhau trong máu anh. Alpha càng mạnh, dấu ấn để lại càng sâu, nỗi đau khi xóa bỏ đánh dấu càng lớn.
Tiêu Lân cảm thấy người trong lòng đang run rẩy, căng cứng đến mức gần như co giật. Cậu biết hiện giờ anh nhất định không dễ chịu.
Nhưng không có cách nào khác. Alpha trước đây của anh đã chết. Omega bị đánh dấu và bước vào kỳ phát tình, sau đó lại thất bại khi cố gắng dùng thuốc ức chế. Nếu không thể liên tục nhận được tin tức tố của bạn đời, họ cũng sẽ rơi vào số phận tàn lụi.
Cắt bỏ tuyến thể cũng là một lựa chọn, nhưng công nghệ hiện tại chưa đủ để tổng hợp tất cả các hormone cần thiết sau khi cắt bỏ. Một khi tuyến thể bị loại bỏ, ngoài việc tuổi thọ sẽ giảm đáng kể, còn nhiều rủi ro không lường trước được.
Alpha trẻ tuổi vụng về hôn Omega của mình, cố gắng dỗ dành bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể: "Xóa đi sẽ không đau nữa, xóa đi là ổn thôi."
Nhưng rõ ràng cậu nói một đằng làm một nẻo, nửa câu sau đã bị nghiến ra từ kẽ răng.
Sự ghen tuông gần như nuốt chửng Tiêu Lân. Không một Alpha nào có thể chấp nhận người khác từng ôm Omega của mình, cho dù cậu mới là người đến sau.
Tiêu Lân không thể ngừng tưởng tượng. Khi người tiền nhiệm ôm Tần Thắng Tuyết, liệu anh có phản ứng như vậy không? Có tỏa ra hương thơm ngọt ngào này để đón tiếp người khác không?
Alpha đã chết kia cắn để đánh dấu mạnh đến mức với khả năng phục hồi mạnh mẽ của tân loài mà đến giờ vẫn còn lại dấu răng sâu như vậy, có thể thấy khi đó đối phương đã vội vàng muốn đánh dấu anh đến mức nào.
Biết đâu, khi cắn tuyến thể của anh, Alpha đó cũng đâm anh dữ dội như vậy.
Tiêu Lân nghĩ đến đó, thực sự muốn phát điên.
Khoang sinh sản của Tần Thắng Tuyết vẫn chưa được mở, nhưng điều đó không có nghĩa là họ chưa từng đi đến bước này.
Vị trí khoang sinh sản của Omega nam rất đặc biệt, không dễ dàng bị mở ra. Ngay cả sau khi bị đánh dấu, Alpha cũng phải nỗ lực ngày đêm mới có thể mở hoàn toàn.
Lần đầu thử mở khoang sinh sản rất dễ thất bại. Trong kỳ phát tình bình thường kéo dài một tuần, Alpha sẽ liên tục cố gắng, thậm chí có người phải đến kỳ phát tình thứ hai, thứ ba mới có thể chính thức tiến vào.
Hắn ta đã thử mấy lần rồi?
Tiêu Lân càng nghĩ càng điên cuồng. Điều may mắn duy nhất là Omega chưa bị đánh dấu hoàn toàn. Người tiền nhiệm chưa kịp tác động đến gen trên cơ thể anh. Nếu không, Tiêu Lân không biết ngọn lửa ghen tuông có thiêu rụi mình hay không.
Cậu vừa nghĩ, cuối cùng cũng bơm tin tức tố vào sâu nhất. Tần Thắng Tuyết gần như hét lên trong câm lặng. Cảm giác trực tiếp từ cơ thể, sự va chạm của tin tức tố, sự kết hợp giữa khoái cảm và đau đớn ào đến, khiến anh giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của Tiêu Lân.
Nhưng Alpha sẽ không cho phép Omega làm như vậy. Cậu không dừng lại, mà vẫn siết chặt eo Tần Thắng Tuyết, không cho anh giãy thoát, đồng thời tiếp tục tấn công vào điểm yếu đang đóng kín.
Đây là bản năng của Alpha. Dù ai cũng biết, khi đánh dấu chưa hoàn thành, các biện pháp thông thường sẽ không thể mở khoang sinh sản.
Bị đối xử như vậy, Omega lúc đầu còn giãy giụa cũng dần dần dịu lại, trở nên mềm mại và ngoan ngoãn.
Cùng lúc đó, vết răng sâu trên tuyến thể của Tần Thắng Tuyết bắt đầu rỉ máu. Đây là dấu hiệu cho thấy tin tức tố đang bị đẩy ra ngoài. Nếu người tiền nhiệm có thể hoàn thành việc đánh dấu, vết răng sẽ nhanh chóng lành lại, tin tức tố của bạn đời sẽ được khắc vào DNA của anh.
Đáng tiếc, điều đó là không thể.
Tiêu Lân chờ đợi giây phút này, cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn.
Omega của cậu sẽ không bao giờ khao khát người khác nữa, chỉ quấn quýt bên cậu suốt đời.
Mọi nỗ lực của người tiền nhiệm đều sẽ tan thành mây khói.
Tiêu Lân nhìn đôi mắt xinh đẹp đang ngẩn ngơ của Omega, bế anh vào phòng tắm chật hẹp. Cậu mở vòi sen, rửa sạch máu trên cổ anh. Một chút máu cũng dính vào mái tóc bạc dài, nhưng không sao, rửa đi là được.
Tất cả những gì người kia để lại, cuối cùng đều sẽ bị rửa trôi.
Dưới dòng nước ấm, Tiêu Lân gần như tận mắt chứng kiến vết răng trên cổ Tần Thắng Tuyết mờ dần. Cậu bị sự thay đổi này mê hoặc, ghì anh vào tường, không thể kiềm chế được mà muốn thế chỗ vết cắn kia.
Hãy nhớ lấy cậu, chỉ nhớ lấy cậu. Sau này, nơi đây, cũng chỉ có thể là cậu tiến vào.
Tần Thắng Tuyết cảm nhận được sự vội vàng của Tiêu Lân. Cậu không thể đợi thêm một giây phút nào, đã muốn cắn vào cổ anh.
Trong màn hơi nước mờ ảo, mùi hương của Alpha đang phát tình cũng trở nên rõ ràng hơn, giống như bạc hà nhưng lại không mát lạnh, thậm chí còn có chút vị ngọt.
Tần Thắng Tuyết bị mùi hương của Tiêu Lân làm cho có chút đắm say. Tác dụng phụ của việc sử dụng thuốc ức chế lâu ngày khiến anh giờ đây đặc biệt nhạy cảm. Mùi Alpha từng đáng ghét giờ đây lại chẳng còn chút khó chịu nào. Tâm trạng bồn chồn trong kỳ phát tình được mùi hương này xoa dịu rất tốt.
Thậm chí trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy bị Tiêu Lân đánh dấu cũng không sao.
Đáng tiếc, việc đánh dấu của Tiêu Lân đã không thành công.
Tần Thắng Tuyết khẽ chớp mắt, không hề ngạc nhiên trước kết quả này.
Nhưng Alpha rõ ràng có chút suy sụp. Vừa nãy còn mạnh mẽ như thế, gần như đâm anh đến chết, vậy mà giờ lại giống như một chú cún con bị ướt sũng, còn bị bỏ rơi.
Tiêu Lân có chút vỡ lẽ. Rõ ràng tin tức tố đã bị rửa trôi, nhưng cậu vẫn không thể đánh dấu thành công. Tin tức tố bị tuyến thể bài xích và thấm ra trước mắt cậu, điều này có nghĩa là người tiền nhiệm mạnh hơn cậu tưởng rất nhiều.
Dù đã rửa trôi phần lớn, nhưng phần còn sót lại vẫn đủ để ngăn cản cậu đánh dấu bạn đời.
Lý trí mách bảo cậu chỉ cần có thêm thời gian, nhưng khoảng cách lớn về thực lực vẫn gây ra một đòn giáng mạnh vào cậu.
Đúng lúc đó, Tần Thắng Tuyết, người vẫn luôn yên lặng, khẽ cọ má vào má Tiêu Lân, dịu dàng và cưng chiều nói: "Em còn nhỏ lắm, lớn thêm chút nữa là được."
Sức mạnh tin tức tố của một Alpha vừa trưởng thành vốn yếu hơn một chút, việc không thể sánh bằng người kia cũng là chuyện đã được dự đoán trước.
Tiêu Lân biết anh nói đúng, nhưng sự tủi thân trong lồng ngực không hề vơi đi.
Tại sao?
Tại sao họ không gặp nhau sớm hơn?
Nếu người đó đã định phải chết, tại sao không để họ gặp nhau trước?
Vết đánh dấu dở dang mà đối phương để lại còn khó xóa đến vậy, vậy dấu ấn trong tim anh thì sao?
Anh có sẽ nhớ người đó suốt đời không?
Tiêu Lân nghiến răng, không dám hỏi, sợ Tần Thắng Tuyết sẽ buồn. Cậu im lặng giúp anh rửa sạch cơ thể, lấy khăn tắm quấn anh lại và đưa anh về giường.
Bản năng Omega khiến Tần Thắng Tuyết cảm thấy buồn ngủ sau khi quan hệ. Tư thế nằm và giấc ngủ sâu sẽ tăng tỷ lệ thụ thai của Omega. Dù có tinh trùng hay không, gen vẫn được thiết kế như vậy.
Ngược lại, tinh thần của Alpha thì tốt hơn nhiều. Tiêu Lân chọn cách chậm nhất nhưng cũng ít gây tiếng động nhất, tỉ mỉ sấy khô tóc cho Tần Thắng Tuyết.
Trước đây cậu không thấy dùng máy sấy cầm tay kiểu cũ có gì không ổn, nhưng vợ cậu có mái tóc dài, Tiêu Lân thấy mình nên mua một cái máy sấy hiệu quả hơn. Cậu đã thấy một mẫu mới trên quảng cáo, vừa sấy khô vừa dưỡng tóc.
Ngón tay Tiêu Lân không kìm được mà lướt nhẹ qua mái tóc bạc mượt mà của Tần Thắng Tuyết, cảm thấy ngay cả sợi tóc của anh cũng đẹp đến nao lòng.
Sau đó cậu nhìn gương mặt đang say ngủ của Tần Thắng Tuyết, nhìn anh nằm trên chiếc giường đơn nhỏ của mình.
Thật đẹp. Cứ như thể anh đã bao phủ căn phòng tồi tàn này bằng một vầng hào quang.
Tiêu Lân vừa mãn nguyện, vừa nghĩ, khi họ kết hôn, họ có thể đăng ký một căn hộ lớn hơn. Cậu còn có trợ cấp từ trường quân đội, đủ để nuôi Omega của mình.
A Tuyết muốn đi làm thì đi, không thì ở nhà.
Tất nhiên, chỉ đủ sống là chưa đủ. Cậu phải cố gắng hơn nữa, nuôi vợ cậu thật cưng chiều, không để anh chịu khổ một chút nào.
Tiêu Lân không hề nghĩ suông. Cậu đã trúng tuyển vào Học viện Quân sự Liên bang. Quân nhân Liên bang có chế độ đãi ngộ rất tốt. Thu nhập của một người lính bình thường đủ để nuôi sống một gia đình ba người, sống một cuộc sống khá giả. Chế độ y tế, an sinh xã hội cho người thân của quân nhân cũng được hưởng nhiều ưu đãi hơn người dân bình thường.
Tiêu Lân không nghĩ mình sẽ mãi là một người lính bình thường. Vì Tần Thắng Tuyết, cậu sẽ cố gắng hết sức.
Vì vậy, cuộc sống của họ chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn.
Chưa kể bây giờ chỉ có hai người, ngay cả sau này có con, họ vẫn sẽ sống tốt.
Nghĩ vậy, mặt Tiêu Lân không khỏi ửng đỏ. Khuôn mặt trẻ trung, điển trai vốn có chút ngạo nghễ, giờ đây lại lộ ra vẻ ngây ngô đúng với lứa tuổi.
Cậu không kìm được đưa tay khẽ chạm vào gương mặt đang ngủ của Tần Thắng Tuyết. Cảm giác mềm mại đó ngay lập tức khiến tim cậu mềm nhũn.
Dù biết đối phương lớn tuổi hơn mình, nhưng cậu vẫn muốn cưng chiều anh.
Tiêu Lân không biết Tần Thắng Tuyết sẽ ngủ bao lâu, mọi hành động của cậu đều theo bản năng mà trở nên nhẹ nhàng. Nhìn qua tủ lạnh, số lượng ống dinh dưỡng còn lại không nhiều. Cậu mở thiết bị cá nhân ra, mua loại đắt nhất trên thị trường, hương vị cũng được chọn lọc kỹ càng, chọn loại có đánh giá cao nhất.
Bản thân Tiêu Lân không kén chọn, chỉ cần no là được, dù sao cũng ngửa cổ uống hết. Nhưng cậu thấy Tần Thắng Tuyết không quen uống.
Omega trong kỳ phát tình chỉ hấp thụ chất lỏng. Tiêu Lân không muốn vợ mình phải chịu thiệt thòi trong việc ăn uống.
Nghĩ vậy, cậu không khỏi nhìn qua các loại thực phẩm tươi sống. Sau khi loài người tiến vào thời đại vũ trụ, giá các loại thực phẩm tươi tự nhiên tăng vọt. Người bình thường ăn thực phẩm tổng hợp hoặc thực phẩm nuôi cấy. Dinh dưỡng thì đủ, nhưng hương vị thì kém hơn nhiều.
Tiêu Lân tính toán, kỳ phát tình của Tần Thắng Tuyết có lẽ còn khoảng hai ngày nữa là kết thúc. Khi đó, Omega sẽ lấy lại khẩu vị, có thể ăn uống bình thường. Thế là cậu đặt trước một miếng thịt bò tự nhiên khá đắt tiền.
Ăn cái này, chắc sẽ vui hơn?
Không lâu sau khi đặt mua thịt bò, các ống dinh dưỡng đã được giao đến. Tiêu Lân chọn giao hàng yên tĩnh nên chỉ có thông báo trên thiết bị cá nhân báo rằng đồ đã đến.
Cậu nhẹ nhàng mở cửa lấy đồ vào, đặt một ống bên cạnh giường, số còn lại cất vào tủ lạnh.
Sau khi làm xong, cậu lại cẩn thận ngồi xuống bên giường, canh chừng người vợ đang ngủ.
Khi Tần Thắng Tuyết mở mắt, anh thấy Tiêu Lân đang nhìn mình chằm chằm, giống như một chú chó Golden đang chờ chủ. Đôi mắt xanh của cậu lập tức sáng lên.
Thực ra, Tần Thắng Tuyết không ngủ say. Có người bên cạnh khiến anh khó có thể đi vào giấc ngủ hoàn toàn. Nhưng chỉ ngủ nông thôi cũng đã đủ với anh.
Omega trong kỳ phát tình không cảm thấy đói, nhưng vẫn cần bổ sung năng lượng, nếu không sẽ không đủ để đối phó với những cuộc yêu cường độ cao.
Nhận lấy ống dinh dưỡng mà Tiêu Lân đưa, Tần Thắng Tuyết cảm thấy thể trạng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Anh ngậm ống hút, thả tay xuống và ngửa đầu từ từ nuốt.
Trước đó anh đã thấy thứ này rất dở. Lần này anh đã chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ hương vị lại khá ổn.
Khi ống dinh dưỡng đã vào miệng, Tần Thắng Tuyết cũng nhìn rõ nhãn hiệu. Anh không kìm được quay đầu nhìn Tiêu Lân bên cạnh.
Để anh chọn, ngoại hình của Tiêu Lân chính là kiểu anh thích. Một chú cún con xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, lại còn rất chu đáo.
Thật đáng yêu.
Gần như ngay lập tức, cơ thể anh bắt đầu nóng lên. Tần Thắng Tuyết vứt ống dinh dưỡng rỗng, chui ra khỏi chăn, nghiêng người hôn Tiêu Lân.
Cái chăn trên người anh trượt xuống, để lộ cơ thể trần trụi bên dưới. Mùi hương của Omega trong kỳ phát tình lại một lần nữa nồng nặc.
Tiêu Lân vừa thấy anh ngậm ống dinh dưỡng đã không kìm được mà nuốt nước bọt. Khi Tần Thắng Tuyết hôn lên, cậu lập tức vào trạng thái.
Thơm quá.
Đối phó với một Omega có nhu cầu cao trong kỳ phát tình không phải là chuyện dễ dàng. Người vợ xinh đẹp, thơm ngát này mỗi lần đều phải vắt kiệt tin tức tố của cậu đến không còn một chút nào.
Mỗi lần Tiêu Lân đều cố gắng bơm vào nhiều nhất có thể, nỗ lực thử đánh dấu.
Đáng tiếc, tất cả đều thất bại.
Lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ trong mùi hương lạnh lẽo như tuyết, Tiêu Lân thậm chí còn không nỡ rời xa Tần Thắng Tuyết. Cậu ôm chặt anh vào lòng, lồng vào cơ thể anh, ôm thật chặt, như thể chỉ có thế mới có thể bù đắp sự bất lực khi đánh dấu thất bại.
Tần Thắng Tuyết mở mắt sau khi cậu đã ngủ say. Cảm giác đói bụng rõ rệt, có nghĩa là kỳ phát tình đã kết thúc.
Anh cau mày, chống tay, phải mất một lúc mới có thể miễn cưỡng tách khỏi Tiêu Lân.
Tỷ lệ lưu giữ tinh trùng của Omega rất cao, trong tình huống bình thường, "thứ" của Alpha sẽ được giữ lại. Nhưng hôm nay, chú cún con có chút quá đáng, khiến "nước" tràn cả xuống chân.
Tần Thắng Tuyết dùng vòng tay gửi một tin nhắn, sau đó tiện tay lấy giấy lau sạch thứ dính trên chân. Anh mặc một bộ quần áo của Tiêu Lân. Bộ đồ lúc đến đã không thể mặc được nữa. Anh rút sợi dây trên quần thể thao của Tiêu Lân, buộc mái tóc dài đang xõa thành một búi cao. Vị mỹ nhân xinh đẹp, yếu đuối ban nãy dường như chưa từng tồn tại. Giờ đây anh trông giống như một khối băng lạnh giá. Anh mở cửa và rời đi mà không ngoái đầu lại.
Trong con hẻm yên tĩnh vào đêm khuya, đèn đường đã tắt để tiết kiệm năng lượng, cách xa khu phố sầm uất. Đây là khu dân cư của công dân tầng lớp thấp. Các căn hộ độc thân chật hẹp, chen chúc như những cái chuồng bồ câu.
Ở một nơi như thế này, một Omega tỏa ra hương thơm lại đi một mình. Mặc dù trên người anh vẫn còn lưu lại mùi tin tức tố nồng nặc của một Alpha mạnh mẽ, nhưng anh chưa bị đánh dấu!
Trong bóng tối, một bàn tay bất ngờ vươn ra về phía anh!
Tần Thắng Tuyết nghiêng người, nắm lấy bàn tay đó. Ngay sau đó, đầu gối anh thúc thẳng vào bụng người kia. Cùng lúc tiếng hét thảm thiết vang lên, bàn tay còn lại của anh đã nắm lại thành nắm đấm, giáng thẳng vào thái dương của kẻ đó.
"Rắc —"
Dù giữa tiếng la hét, âm thanh xương sọ vỡ vụn vẫn rất rõ ràng.
Dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng nhân tạo, khuôn mặt méo mó của người đàn ông trừng mắt nhìn. Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn vẫn không thể tin được một Omega lại có sức mạnh như vậy.
Tần Thắng Tuyết khẽ cau mày, cảm thấy giữa hai chân lại có thứ gì đó chảy xuống. Sao lại nhiều thế này? Nếu cú thúc bằng đầu gối ban nãy đủ mạnh, anh đã không cần ra đòn thứ hai rồi.
Kẻ đầu tiên dám vươn tay đã ngã xuống. Tất cả mọi thứ ẩn mình trong bóng tối lại trở về trạng thái yên lặng.
Tần Thắng Tuyết không dừng lại, vẫn bước tiếp. Dần dần, lại có những kẻ không sợ chết bám theo.
Anh không kìm được cười khẽ: "Alpha..."
Kỳ phát tình đang lùi dần. Cảm giác đói bụng trở nên rõ rệt hơn. Tần Thắng Tuyết lúc này đặc biệt thiếu kiên nhẫn.
Nồng độ tin tức tố của anh lúc này hoàn toàn không đủ để khiến Alpha mất lý trí, vậy mà họ vẫn không sợ chết bám theo. Thật là...
Đột nhiên, một chùm sáng chiếu xuống từ trên cao, tiếng động cơ của phi cơ dần trở nên rõ ràng. Tần Thắng Tuyết không khỏi đảo mắt, tay áo đã được xắn lên lại được thả xuống.
Biểu tượng của quân đội Liên bang đặc biệt nổi bật. Không còn kẻ nào thiếu khôn ngoan dám tiến lên nữa.
Tần Thắng Tuyết dựa vào tường, nhìn phó quan Beta của mình mở cửa khoang, chào anh một cách chuẩn mực: "Thượng tá, ngài cảm thấy thế nào?"
Tần Thắng Tuyết không chút biểu cảm nói: "Bị đâm đến mềm cả chân rồi. Lại đây đỡ tôi một tay."
Phó quan: "..."