Tài “dê” bỗng đứng dậy và tiến đến, mỗi bước chân của hắn làm nhịp tim Linh Chi tăng nhanh hơn.
“Uh… đừng lại đây… dừng lại! ”
Tài “dê” chẳng có lý gì phải nghe theo lời của Linh Chi, nơi đây do hắn làm chủ mà, mọi thứ đều do hắn quyết định. Số phận của Linh Chi lúc này cũng hoàn toàn nằm trong bàn tay hắn.
“Hehe… mỹ nữ! ”
Tài “dê” sà vào người của Linh Chi, đẩy nàng ta xuống giường, một tay chống trên giường giữ khoảng cách vừa đủ để hắn ngắm nhìn nàng rõ hơn.
“Quả nhiên… thật xinh đẹp! ”
Một lần nữa, hắn lại khen nàng.
Đồng thời, tay hắn đưa mái tóc nàng lên sát mũi và ngửi.
“Thơm thật! Mùi hương này của nàng làm ta xao xuyến quá. ”
“Thả ta ra! ”
Linh Chi dùng hết lòng can đảm để hét lên.
Nàng không thể chấp nhận chuyện này.
“Hể? Dám phản kháng ta à? ”
Tài “dê” đưa môi đến sát môi của Linh Chi, tựa hồ như muốn hôn nàng.
Chính xác là vậy.
Hắn đang muốn chiếm lấy bờ môi của mỹ nhân.
“Không… ”
Linh Chi nhắm chặt mắt lại để không thấy khuôn mặt ghê tởm của Tài “dê”, từ khóe mặt nàng, lệ lại tuôn tràn.
“Không… ”
Cứ nghĩ nụ hôn đầu của mình đã phải trao cho tên cướp ác độc này, nào ngờ, sau vài giây vẫn chưa có động tĩnh gì từ hắn cả.
Linh Chi mở mắt ra thì thấy Tài “dê” đã đứng dậy, ánh mắt có vẻ khó chịu.
“Hừ, quả nhiên nàng sẽ chống cự mà! ”
Hắn nói gì vậy?
Làm sao Linh Chi có thể chấp nhận để một người như hắn chiếm lấy thân xác mình.
“Hừ, ta thật sự muốn chúng ta cùng vui vẻ, không muốn cưỡng bức tí nào! ”
Đúng là vậy.
Đối với một mỹ nữ như Linh Chi, hắn không muốn ra sức ép nàng làʍ t̠ìиɦ, thay vào đó, hắn muốn nàng tự nguyện quỳ gối phục thị hắn.
Nhưng điều đó liệu có thể?
Tất nhiên là có rồi.
Tài “dê” lấy ở đầu giường một lọ thuốc nhỏ, sau đó ép Linh Chi uống.