Khóa Xuân Sơn

Chương 4

Trước Sau

break

Thích Bạch Thương cố ý trì hoãn hai ngày để nhờ Liên Kiều dò la chuyện trong Kinh thành, quả nhiên, sự thật đã chứng minh những suy đoán của nàng hoàn toàn đúng.

“… Lăng Vĩnh An là kẻ ăn chơi khét tiếng nhất trong số các công tử bột ở Kinh thành. Hắn ta cả ngày la cà ở chốn thanh lâu tửu quán, danh tiếng xấu xa, hỏi xem nhà nào ở Kinh thành nỡ lòng để con gái mình nhảy vào cái hố lửa đó chứ?”

Nhắc đến mối hôn sự này, Liên Kiều liền tức không chịu nổi.

“Trong phủ đã quẳng cô nương ở cái trang viên thôn quê, không hỏi han, không đoái hoài, quẳng đi gần mười năm rồi! Bây giờ phủ Bình Dương Vương vì tên thứ tử ăn chơi khét tiếng mà đến cầu hôn con gái nhà họ Thích, bọn họ mới sực nhớ ra cô nương ư? Sao không sớm đến tìm người đi!”

Thấy Liên Kiều tức giận đến mức suýt nữa nhảy lên đạp bay nóc xe ngựa, Thích Bạch Thương không khỏi nở nụ cười.

Liên Kiều liếc nhìn thấy, càng thêm bực bội: “Cô nương, người còn cười được nữa à?”

“Ta chỉ nghĩ, ngày xưa ta đặt cho ngươi cái tên ấy quả thật không sai. Liên Kiều – thanh nhiệt giải độc, rất hợp với ngươi đấy.”

Liên Kiều: “… Đã đến nước này rồi, lửa đã cháy đến tận mái nhà rồi mà cô nương còn có tâm trạng đùa cợt nữa à? Chậm nhất là ngày kia sẽ đến kinh đô, đợi đến khi vào kinh thì cô nương muốn trốn cũng không trốn được đâu!”

“Vì sao phải trốn.”

“Phía trước là hố lửa mà!” Liên Kiều khóc không ra nước mắt: “Nô tì thực sự không hiểu, cô nương ngay cả những phương thuốc cổ xưa khó hiểu như sách trời chất đầy phòng cũng có thể đọc thuộc lòng, thông minh tuyệt đỉnh, sao lại có thể chấp nhận yêu cầu vô lý và hoang đường như vậy của phủ chứ?”

Ánh mắt của Thích Bạch Thương khẽ lay động, bên tai nàng lại vang lên giọng nói lạnh lùng mang theo ý cười của ma ma.

【Đại cô nương, Quốc Công phu nhân còn có một câu nhờ ta chuyển lời, xin Đại cô nương hãy ghi nhớ cho rõ: Nếu người còn muốn quay về kinh thành, thì đây chính là cơ hội cuối cùng trong đời của người đấy.】

【Nắm hay không nắm, ta khuyên đại cô nương nên cân nhắc kỹ!】

“Cô nương?”

Thích Bạch Thương hoàn hồn bởi tiếng gọi của Liên Kiều, nhìn về phía chiếc quạt lông đuôi công chạm khắc xương hình hoa vô cùng quý giá nhưng đã hơi mòn trong tay Liên Kiều.

Tàn ảnh mơ hồ, dường như nàng lại nhớ đến dáng vẻ mẫu thân mặc áo gấm hoa lệ, cầm quạt quạt mát cho nàng khi còn nhỏ.

“Ta đã sớm nói rồi.”

Thích Bạch Thương ngước mắt lên, đáy mắt thủy sắc dịu dàng. Chẳng biết từ lúc nào mà vẻ lười biếng và ý cười đã rút đi khỏi khóe mắt đuôi mày nàng, tựa như một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp, bị dòng suối trong lành gột rửa lớp mực phù phiếm, lộ ra phong cốt cứng cỏi bên dưới.

“Kinh thành, ta nhất định phải trở về.”

“…… Không tiếc bất cứ giá nào.”

Liên Kiều giật mình khi nhìn vào đôi mắt ấy.

Bên ngoài xe ngựa, tiếng ồn ào đột nhiên sôi nổi hơn —

“Mau nhìn kìa, đến rồi! Là nghi trượng xe kiệu của Tạ Hầu gia!”

“Quả không hổ danh là Bệ hạ đích thân ban tặng, lọng tàng che trên kiệu có hoa văn rồng, e rằng không có người thứ hai nào trên đời có được vinh dự đặc biệt này.”

“Ngựa đạp Lĩnh Bắc, khôi phục mười ba châu, Hầu gia thiên cổ!”

“Hầu gia thiên cổ!!”

Dân chúng vốn đã nhộn nhịp lại càng thêm sôi động, giống như dòng lũ có thể cuốn trôi mọi thứ trên đời, xô đẩy cỗ xe ngựa nhỏ cũ kỹ và chật hẹp của Thích Bạch Thương lùi về phía sau.

Con ngựa gầy guộc bất lực gần như bị dồn sát vào chân tường mới dừng lại.

Cách một đám dân chúng từ nhón chân huyên náo cho đến tranh nhau quỳ lạy, Thích Bạch Thương ngồi ngay ngắn trong chiếc xe ở cuối cùng của đám đông, lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn lên cỗ kiệu đại diện cho sự ban ơn của Bệ hạ và uy nghi của hoàng gia đó.

Ngay cả vị Tiểu Hầu gia cưỡi ngựa trấn giữ biên cương kia, cũng không thể không tôn trọng thể diện lớn lao mà Hoàng đế ban cho, mà phải bỏ ngựa lên xe rồi nhỉ…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc