Cổ áo của người gác cổng được buông ra, sắc mặt tái mét chỉnh lại vạt áo, không thèm nhìn khối Âm Dương Ngọc kia một cái: “Công gia hôm nay đã vào cung, hiện tại chưa về phủ.”
“Uyển Nhi đâu?”
“Nữ quyến của cả hai phòng theo lão phu nhân tới chùa Hộ Quốc thắp hương rồi, ma ma quản gia cũng đi theo hầu hạ, không ai ở nhà cả.”
“Vậy Thích Thế… huynh trưởng có ở nhà không?”
Kẻ gác cổng liếc nhìn lớp sa đen dày đặc bằng ánh mắt khinh bỉ: “Trưởng công tử hiện đang giữ chức Đại Lý Tự, được Hoàng Thượng trọng dụng, chủ trì vụ án cũ ở Kì Châu, đã mấy ngày không về phủ rồi, làm gì có thời gian mà để tâm đến những việc riêng này?”
“…”
Thích Bạch Thương buông tay rồi cất khối ngọc Âm Dương đi.
Sao nàng có thể không nhận ra… rõ ràng có ai đó đã xúi giục gã gác cổng này. Bọn chúng có chuẩn bị từ trước, muốn nhân lúc chủ nhân trong phủ đều vắng mặt, giáng cho nàng một đòn để thị uy để ra oai.
Thích Bạch Thương chẳng hề bận tâm đến chuyện đi cổng trước hay cổng sau.
Nhưng nếu ngày đầu tiên vào phủ đã nhượng bộ trước một tên gác cổng tác oai tác quái, e rằng sau này bất cứ ai trong phủ cũng có thể đạp lên đầu nàng mà làm mưa làm gió.
Hôm nay chỉnh đốn tên nô bộc xấu tính thì phiền phức, sau này từng chuyện từng chuyện xảy ra còn phiền phức hơn…
Đằng nào cũng không tránh được, nghĩ thôi đã thấy phiền lòng.
Thích Bạch Thương vẫn đang thong thả cân nhắc và đong đếm thì trên con phố dài phía sau, đám người qua đường tụ tập đã tăng gấp đôi và còn hơn thế nữa.
“Vị Đại cô nương này cũng kỳ lạ nhỉ, sao lại đội cái mũ che mặt khăn đen kia, che đến nỗi không phân biệt được là nam hay nữ?”
“Đương nhiên là vì xấu rồi, e rằng còn là loại xấu xí đến mức có thể dọa nín trẻ con đang khóc đêm ấy chứ!”
“Chẳng lẽ vì chuyện này mà bị gửi về quê sao?”
“Thảo nào lại như vậy.”
“Muội muội ruột của nàng ta lại là Đệ nhất tài nữ kinh thành, sao đến nàng ta thì lại…”
“Thích nhị cô nương năm nay mười bảy, vậy thì đại cô nương ít nhất cũng mười tám mười chín tuổi rồi, kéo dài đến tuổi này mà chưa định được hôn nhân, có thể thấy, nếu không phải cực kỳ xấu xí thì tại sao quý nữ của phủ Quốc Công lại phải gả cho loại công tử bột như Lăng Vĩnh An chứ!”
“Một người phong lưu một người xấu xí, Lăng Vĩnh An ngày xưa ngủ với ca kỹ, ức hiếp nam nữ, giờ đây đúng là gặp báo ứng rồi ha ha…”
Nghe những lời bàn tán ngày càng khó lọt tai, Tử Tô mặt lạnh như nước, tay đã sờ lên dao găm ở bên hông.
“Đại cô nương.” Người gác cổng hạ giọng rồi cười gượng nói: “Nếu cứ kéo dài như thế này, thì danh tiết khuê các của người cũng sẽ không tốt đâu.”
“Thật sao.'”
Dưới vành mũ che mặt, giọng nói của nữ tử vẫn trong trẻo và chậm rãi như trước, thậm chí còn có phần vui vẻ: “Sao ta lại không nghĩ thế nhỉ?”
Tử Tô nhíu mày lo lắng: “Cô nương…”
Thích Bạch Thương khẽ nâng tay ngăn lời Tử Tô lại, sau đó nàng thong thả xoay sang phía tên gác cổng: “Ngươi vừa nói, huynh trưởng của ta hiện đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, đúng chứ?”
“Thì sao?”
“Nếu vậy… ta cũng không ngại vất vả, đến Đại Lý Tự một chuyến cùng ngươi để gặp mặt huynh trưởng xem sao.”
Sắc mặt của tên gác cổng khẽ biến đổi, tuy gã vẫn mạnh miệng, nhưng giọng điệu đã đuối hơn hẳn khi trước: “Trưởng công tử bận rộn công vụ, đâu có rảnh rỗi để bị những chuyện vặt vãnh này làm phiền! Huống hồ đại cô nương ở chốn thôn dã đã lâu, làm sao mà Trưởng công tử nhận ra được?!”
“Ngươi ngốc thật đấy.”
“Người…”
“Lần đầu ta về phủ, chính huynh trưởng đã dẫn ta bước qua thềm cửa này, những năm ta ở thôn quê, huynh ấy còn đến thăm ta nữa đấy.” Thích Bạch Thương hơi nghiêng người, làn hương thảo dược thoảng nhẹ theo gió từ nón che mặt, “Ngươi đoán xem, đến Đại Lý Tự rồi, huynh ấy sẽ bênh vực ngươi hay là ta?”