Vân Xâm Nguyệt hít một hơi sâu: “Vậy nếu nàng ta là cao môn quý tộc thì đêm qua sẽ phải mất mạng, phải không?”
Tạ Thanh Yến quay đầu nhìn lại với thần sắc thanh tĩnh và hòa nhã.
Ánh nến trong đáy mắt sáng rực, nhưng lại bị màu mực trong mắt nhuộm thành huyền băng giá lạnh.
Chàng không trả lời, nhưng Vân Xâm Nguyệt đã biết đáp án.
“Má, súc sinh thật đấy.”
“……”
Tạ Thanh Yến cũng lười tranh luận.
Chàng quay mặt về phía bóng tối trong xe, tránh đi chiếc đèn lồng cung đình hoa lệ do Vua ban trong xe.
Dù có trôi qua bao nhiêu năm thì vẫn vô cùng chán ghét ánh nến.
Chìm đắm trong bóng tối và hương tùng quẩn quanh, ý thức của Tạ Thanh Yến nổi nổi chìm chìm theo nhịp bánh xe, cuối cùng hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Có lẽ vì trở lại chốn xưa nên người cũng bước vào giấc mộng của quá khứ.
Chuyện cũ như sương khói. Chỉ là những giấc mơ từng khiến chàng kinh hồn run rẩy thuở nhỏ, giờ đây chẳng thể lay động chàng mảy may chút nào nữa.
Thế là Tạ Thanh Yến rơi vào mộng mị, dửng dưng trơ mắt đứng nhìn ——
Ánh lửa đốt cháy áo vào và mái tóc dài của chàng, đốt cháy mỗi đoạn đường mà chàng đi qua. Máu tươi sền sệt đỏ lòm chảy xuôi, tụ thành dòng sông dài dưới chân chàng.
Từng cái đầu người từ vũng máu lăn ra, trợn tròn đôi mắt.
Hình như chàng quen biết, nhưng lại chẳng nhớ được một ai.
Vô số đầu người khàn giọng gào thét gì đó, như vô số ác quỷ gầm gừ giữa biển lửa hừng hực.
Sông máu dưới chân chàng bắt đầu cuộn trào, tầng tầng lớp lớp dâng lên, nhấn chìm ủng dài, áo bào, đai lưng, lồng ngực……
Trước khi dòng máu đặc sệt tràn vào mũi miệng, trước khi bóng tối nhấn chìm chàng, rốt cuộc chàng cũng nghe rõ.
Trong dòng sông máu đó, những tiếng rên rỉ nức nở và khóc ra máu của lũ quỷ dữ hòa thành một câu nói duy nhất—
[Kẻ đáng chết là ngươi…… là ngươi!]
Dòng sông máu hoàn toàn nhấn chìm chàng.
Trong bóng tối, vô số lần, những khuôn mặt vừa quen thuộc nhất lại vừa hung tợn cứ xen kẽ nhau.
Ngay lúc ngạt thở nhất, Tạ Thanh Yến bỗng nín thở như sợ quấy nhiễu điều gì đó.
Chàng hơi ngẩng đầu trong bóng tối, như con cá sắp chết vùng vẫy trong vũng bùn khô cạn.
Chàng đã chờ được ——
Trong bóng tối, nắng sớm bỗng bừng lên.
Những năm qua, mỗi lần tỉnh giấc nửa đêm, thứ duy nhất có thể kéo chàng ra khỏi cơn ác mộng như bị dìm xuống nước sâu này, chỉ có một bàn tay thon gầy yếu ớt của một thiếu nữ.
Ngay hổ khẩu của nàng, có một nốt ruồi đỏ tươi như máu.
Dù biết là vô vọng, nhưng Tạ Thanh Yến vẫn vươn tay trong bóng tối, muốn với tới tia nắng mai kia ——
“Hí!”
Xe ngựa đột nhiên chấn động mạnh.
Tạ Thanh Yến mở choàng mắt ra.
Ánh sáng chói lòa trước mặt khiến mắt hắn lóa lên, màu trắng chói và màu đỏ tươi cứ xen lẫn vào nhau.
Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ làm bằng gỗ lê, các tia sáng tạo thành vệt loang lổ và lấp lánh. Ngoài xe ngựa, trời đã sáng từ lúc nào không hay.
Đổng Kỳ Thương nói nhỏ: “Hầu gia, có mật báo từ Thượng Kinh truyền đến.”
“……”
Lần nữa bỏ lỡ đầu ngón tay của thiếu nữ trong mộng, cơn giận dữ lạnh giá trỗi dậy, như ngọn lửa gặm nhấm lý trí của Tạ Thanh Yến.
Chàng hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra.
“Chuyện gì.”
Đổng Kì Thương khẽ giọng bẩm báo: “Sáng sớm nay Nhị Hoàng tử đã vào Phủ Trưởng Công chúa, đến bái phỏng và cho đến giờ vẫn chưa rời đi. Còn Tam Hoàng tử thì mời An Thái phó ra mặt, gửi thiệp vào Phủ Trưởng Công chúa, nói rằng sau khi tan triều sẽ tổ chức tiệc tẩy trần cho ngài tại lầu Trạm Thanh.”
“……”
Trong xe ngựa im lặng một lát.
Vân Xâm Nguyệt bật cười khà khà: “Xong rồi xong rồi, cả hai vị Hoàng tử đều đang chờ sẵn ở kinh thành, chỉ đợi gặp vị biểu huynh là huynh thôi sao? Anh em hòa thuận, quả là hình mẫu cho đời ta noi theo. Chỉ là, dù gặp ai trước thì cũng không ổn lắm nhỉ?”