Khóa Xuân Sơn

Chương 13

Trước Sau

break

Lạnh buốt, lạnh thấu tim người.

Dưới ánh trăng, những khớp ngón tay nắm chuôi kiếm trắng như ngọc và rõ ràng.

“Giao người.”

Dưới chiếc mặt nạ quỷ dữ ở khoảng cách cực gần, giọng người đó trong trẻo hơn cả tiếng tơ tiếng trúc, nhưng lại cực kỳ lạnh lùng.

Không khí đông cứng lại.

Vân Xâm Nguyệt đang ngẩn người cũng hoàn hồn lại, vội vàng thu quạt xếp lại rồi nói: “Ối, huynh làm khó mỹ nhân rồi! Người ta là thầy thuốc mà, sao có thể tùy tiện giao người bị thương cho huynh —”

Lời nói còn chưa dứt.

Thích Bạch Thương hành động chậm rãi nhưng không hề do dự nhường đường, để lộ rèm xe phía sau:

“Công tử mời.”

Vân Xâm Nguyệt: “…”

“?”

Người dẫn đầu dường như cũng khựng lại một nhịp thở.

Dưới lớp mặt nạ quỷ dữ, hàng mi dài rủ xuống của người đó cuối cùng cũng từ từ nhấc lên, chậm rãi quét qua người phụ nữ trước mặt như một lưỡi dao mỏng gọt xương.

Môi mỏng khẽ cong lên trong bóng tối u ám.

Thích Bạch Thương căng thẳng cứng đờ.

Cho đến khi ánh mắt làm nàng lạnh buốt toàn thân đó chậm rãi rời đi.

“Xoẹt.”

Trường kiếm tra vào vỏ, người dẫn đầu giơ tay trái lên, sau đó nắm lại.

Hai bên quan đạo lập tức vang lên tiếng sột soạt, những người ẩn trong bóng tối lại xuất hiện rồi lao về phía xe ngựa.

Nhưng ngay lúc này, biến cố lại xảy ra.

Thích Bạch Thương cảm thấy có gió nổi lên sau lưng, Liên Kiều vừa cất tiếng gọi “cô nương”, cả người nàng liền bị mùi máu tanh nồng phía sau bao phủ ——

Thiếu niên giơ ngang tay, dao găm dí vào cổ họng nàng, khàn giọng quát:

“Lui lại! Nếu không ta sẽ giết nàng ta!”

Dưới ánh trăng, mây trôi như ngưng lại, tiếng gió cũng dừng hẳn.

Xung quanh xe ngựa, vài người Giáp sĩ ngừng lại vì e ngại, tay đặt lên vũ khí nhưng chưa ra tay.

Chỉ trong một khắc ngắn ngủi mà đã đối mặt với ba lần bị đe dọa tính mạng, Thích Bạch Thương ngay cả sức thở dài cũng không còn.

Nàng nhẹ nhàng chậm rãi nói: “Chúng ta không thù không oán……”

Thiếu niên hừ lạnh, cố nén sự chột dạ: “Ngươi thấy chết không cứu.”

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thích Bạch Thương kiên nhẫn nói thêm: “Ngươi ngã trên đường, ta châm kim cho ngươi, đó gọi là cứu người. Ngươi bị bọn chúng cướp đi, ta đi giành lại, đó gọi là tự tìm cái chết.”

“Tham sống sợ chết, chính là một tên lang băm vô đạo đức.”

Thích Bạch Thương ân cần giải thích: “Nếu lương y chết hết thì ai cứu những người còn lại đây?”

“……”

Thiếu niên không thể phản bác được nên thẹn quá hóa giận, ấn mũi dao vào cổ nàng: “Nếu nói thêm một câu nữa thì ta sẽ giết ngươi!”

Thấy dao găm có thể thấy máu bất cứ lúc nào, Vân Xâm Nguyệt lập tức biến sắc, lên tiếng can ngăn: “Ngươi đừng bốc đồng, chúng ta không phải là người của Thích Sử phủ Kì Châu — Úi!”

Tiếng gào thê lương thay thế cho những lời chưa dứt.

Vị công tử phe phẩy quạt trông như một con tôm biển luộc chín, ôm lấy bụng vừa bị đánh mạnh, còng lưng lại và co quắp xuống.

Ngón tay quật cường co giật chỉ sang bên cạnh: “Huynh…… thật…… độc……”

Người khởi xướng làm như không thấy, chỉ thản nhiên nhấc “hung khí” là cây cung bên cạnh lên.

Vân Xâm Nguyệt thở dài rồi đứng dậy: “Ta thường nghi ngờ, năm xưa Trưởng Công chúa có phải đã sinh đôi, huynh thực chất còn có một người huynh đệ sinh đôi với tính cách hoàn toàn khác biệt, và đang giả vờ là cùng một người phải không?”

Không ai để ý đến lời nói vô nghĩa của y.

Nhưng vừa đi đến bên cạnh Tạ Thanh Yến, Vân Xâm Nguyệt đột nhiên khựng lại, rồi nhún nhún cánh mũi: “Cái mùi máu tanh trên người huynh…”

Dừng lại gần đó, Vân Xâm Nguyệt nhìn thấy mái tóc dài được búi lên của Tạ Thanh Yến, lờ mờ nhận ra còn hơi ẩm.

Rõ ràng là vừa mới tắm xong.

Sau khi tắm xong mà xung quanh người vẫn còn mùi máu tanh không tan, có thể đoán được trước khi người này tắm…

Không biết nghĩ đến điều gì, biểu cảm của Vân Xâm Nguyệt thay đổi.

Tạ Thanh Yến nghiêng mắt nhìn, lông mày kiếm khẽ nhíu lại, giọng điệu có vẻ xin lỗi: “Chưa tắm sạch sao.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc