“Cô nương!!!”
Liên Kiều nhìn sang, sợ đến mức mắt trợn trừng như muốn nứt ra, trong khoảnh khắc liền cứng họng không thốt nên lời.
Tuy nhiên, người phụ nữ với chiếc váy dài màu hồng cánh sen trên trục càng xe lại dường như sợ đến ngây người, cúi đầu đứng yên không hề nhúc nhích.
Thấy lưỡi đao trắng chém đến gần.
Bàn tay trái giấu sau lưng của Thích Bạch Thương mở nắp lọ ngọc, rồi nhấn giữ lại.
“Ba.”
Phạm vi phát tán của thuốc chỉ trong vòng một trượng, phải ra tay trúng đích một lần, không thể sớm hơn hay muộn hơn một chút.
“Hai.”
Thích Bạch Thương hít sâu một hơi, khí lạnh của màn đêm thấm sâu vào phổi.
“Một…”
Chính là lúc này.
Thích Bạch Thương đột ngột ngẩng đầu.
Tấm mạng che mặt mỏng phía trước bị sát khí của lưỡi đao chém ngang mạnh mẽ thổi bay, trượt khỏi má nàng rồi rơi sang một bên.
Vẻ trong trẻo kiều diễm dưới ánh trăng, vượt trội hơn cả những mỹ nữ trong kinh thành.
Trong tay kẻ tấn công, lưỡi đao trắng đang chém xuống cần cổ thon gầy của người phụ nữ vô thức giảm đi ba phần lực.
Tuy nhiên, Thích Bạch Thương không hề có chút chậm trễ nào.
Bàn tay trái giấu sau lưng nàng giơ lên, dưới lớp tay áo cánh sen rộng chuẩn bị mở chiếc lọ ngọc gây chết người kia.
“Keng ——!!”
Đột nhiên có tiếng cung mạnh mẽ rung lên.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng xé gió xé nát bầu trời đêm đen thăm thẳm.
Một mũi tên lao đến giữa không trung.
“Xíu——”
“Keng coong!”
Trước mắt Thích Bạch Thương, luồng sáng đao trắng như tuyết bị mũi tên bắn rớt. Mũi tên lạnh lẽo sượt qua cổ nàng, cắm thẳng vào cạnh xe ngựa phía sau nàng.
“Ong…”
Lông tên của mũi tên dài dừng lại bên tai Thích Bạch Thương, rung lên bần bật.
Một hoặc hai nhịp thở sau, bên tóc mai của nàng, vài lọn tóc xanh được búi rủ xuống, dài như thác đổ.
Mái tóc màu đen, da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, cặp mắt đen.
Vẻ đẹp kiều diễm càng thêm duyên dáng thanh thoát, dưới ánh trăng gần như yêu mị.
Dù là những giáp sĩ lao lên từ hai bên đường, và chỉ trong khoảnh khắc đã bắt giữ hai kẻ truy sát kia, lúc này cũng không kìm được mà nhìn về phía nàng.
Vẻ đẹp đáng lẽ phải thất sắc vì sợ hãi, giờ lại càng thêm tuyệt mỹ.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt người đẹp không hề tìm thấy chút sợ hãi nào.
Ngược lại, Thích Bạch Thương đứng giữa vòng vây của đám người đeo mặt nạ dữ tợn, từ từ ngước mắt lên, nàng nhìn thẳng vào rừng rậm phía trước con đường quan đạo.
Trong rừng có một bóng hình thanh thoát, khó nhận ra dung mạo thật. Như một ngọn núi ngọc đứng sừng sững, áo choàng dài bay phấp phới, không giống người phàm trần.
Lúc này mọi người đều dừng mắt nhìn, chỉ riêng người đó lạnh lùng cúi đầu, ánh mắt rũ xuống, những khớp ngón tay thon dài đang căng dây cung và đeo giáp từ từ buông lỏng, thong thả thu lại cây cung dài.
“Cô cô cô nương…”
Vòng qua đám Giáp sĩ giáp trụ lạnh lẽo, Liên Kiều gần như lăn lê bò toài chạy đến bên cạnh trục xe, vừa khóc vừa la: “Cô nương không sao chứ? Có bị thương không? Họ là ai vậy??”
“…”
Lúc này Thích Bạch Thương mới hồi thần lại, từ từ thở ra hơi lạnh vừa hít vào phổi lúc nãy.
Nương theo ánh trăng, nàng quét mắt nhìn xung quanh.
Ngựa bờm dài, áo giáp Huyền Minh, đao uống máu, mặt nạ ác quỷ.
Trong triều đại Đại Dận, chỉ có duy nhất một đội kỵ binh tinh nhuệ vô song mới có thể sử dụng kiểu chế tạo này.
Thân binh của phủ Định Bắc Hầu, Huyền Khải Quân.
Ở biên giới phía Bắc, bọn họ còn được gọi là —
“Diêm Vương đòi mạng.”
Nói đến “Diêm Vương đòi mạng” thì không thể không nhắc đến vùng đất Tây Ninh nổi danh được.
Tây Ninh là nước chư hầu của Đại Dận, nằm ở phía Tây Bắc, từng nhân cơ hội Đại Dận suy yếu, giết Khâm sai, chém sứ giả, tàn sát những thành trì không chịu đầu hàng ở biên giới, cát cứ mười ba châu biên cương, chia cắt đất đai và xưng Hoàng đế.
Suốt mấy chục năm qua, triều đình và dân chúng đều xem đó là sự sỉ nhục, nhưng lại không thể làm gì được.