Triều đại Đại Dận, năm Gia Nguyên thứ mười bảy.
Tạ Thanh Yến là con trai duy nhất của Trưởng Công chúa, tự là Diễm Chi, hiệu là Xuân Sơn Công tử. Chàng nắm giữ Trấn Bắc Quân, trấn giữ biên cương mười năm, lập được vô số quân công, khiến lòng người trong thiên hạ quy phục.
Năm đó, chàng hai mươi ba tuổi, diệt Tây Ninh, phạt Bắc Yên, dẹp yên loạn của các chư vương, thu hồi mười ba châu ở biên cương.
Sử gia nhận định: Tội ở đương thời, công truyền ngàn thu.
Dân gian ca ngợi như thủy triều dâng, ở biên giới phía Bắc còn có đồng dao ca tụng công lao của chàng, truyền miệng rằng: “Yên an chiếu bạch mã. Bước chân nhẹ như sao băng. Mối hận trăm năm một trận kết thúc. Từ nay vùng núi phía Bắc không còn danh xưng hoàng đế.”
Mùa hè năm ấy, Bệ hạ truyền chỉ triệu Tạ Thanh Yến hồi kinh.
Chiếu thư viết: Định Bắc Hầu Tạ Thanh Yến lập thiên công bình giặc, là trụ cột của quốc gia, được tấn tước công, ban hiệu Trấn Quốc, bái làm Đại tướng quân:
Quyền lực mạnh hơn cả quyền quý, thịnh vượng hơn cả sĩ phu, ngoài việc cúng tế trời đất, đứng mà không quỳ, ngàn năm Đại Dận, chỉ có duy nhất một người này.
–
Tạ Thanh Yến phụng chỉ kéo quân về kinh giữa đường, nơi nào đi qua cũng đều là dân chúng chặn kín đường, cả thành chào đón.
Trấn Bắc Quân thanh thế lớn mạnh, ngay cả xe ngựa chạm khắc ngọc quý của các Vương công Quý tộc cũng phải lui tránh ba dặm, nhường đường cho họ, càng không cần phải nói đến xe cộ của dân thường.
Trong một con hẻm nhỏ bình thường, một cỗ xe ngựa cũ kỹ vô cùng giản dị bị buộc phải ghì cương dừng lại, kẹt phía sau đám người vây kín đường phố trong ba ngoài ba lớp.
“Ư—”
Trên xe ngựa, Tử Tô cải trang nam nhân quay đầu lại, mặt không chút biểu cảm nói với người bên trong rèm xe vải xanh: “Cô nương, bị kẹt xe rồi.”
“…”
Trong xe im lặng một lúc lâu.
Người bên trong dường như đã ngủ thiếp đi.
Vẫn là nha hoàn khác trong xe tên Liên Kiều giơ tay lên, quạt thêm vài cái chiếc quạt lông đuôi chim công khắc xương hình hoa trong lòng bàn tay: “Cô nương?”
“…Ừ?”
Sâu trong khoang xe, bên cạnh chiếc bàn thấp bằng gỗ lê, người con gái với mái tóc đen dày như mây cuối cùng cũng hơi ngẩng đầu lên. Cuốn sách y thuật đã cũ kỹ như bị lật qua lật lại nhiều lần được khép lại. Đôi mắt trong veo như nước thu thuần khiết của nàng liền khẽ ngước nhìn sang.
“Ai gọi ta đó?”
Có lẽ vẫn còn đắm chìm trong từng câu chữ của cuốn y thư nên ánh mắt nữ tử mơ màng như chìm trong sương khói, tựa bóng trăng lững lờ bên sông, cứ mông lung mà lại mê hoặc lòng người. Chiếc khăn che mặt trắng như tuyết rủ xuống trước mũi, làn sa mỏng khẽ lay động, càng phác họa nên vẻ thanh lãnh, thoát tục của nàng.
“Cô nương, Tử Tô nói phía trước tắc đường rồi. Trời nóng thế này, chẳng biết phải chờ thêm bao lâu nữa, đúng là muốn mạng người ta mà.” Liên Kiều tức giận không thôi, đến khi trông thấy vầng trán trắng ngần lộ ra trên chiếc khăn che mặt, nàng ấy ngạc nhiên hỏi: “Trời nóng đến vậy, sao cô nương chẳng đổ chút mồ hôi nào thế?”
“…”
Dòng suy nghĩ của Thích Bạch Thương vẫn đang đọng lại trên mấy trang sách y, nên nàng chẳng hiểu gì cả.
Hình như… có chỗ nào đó chưa đúng.
Thế là bên trong xe lặng ngắt như tờ, Liên Kiều ngồi chờ muốn nghẹn thở mới thấy nữ nhân che mặt bằng tuyết sa khẽ chớp hàng mi đen dày. Hàng mày nàng khẽ nhíu lại rồi dần giãn ra, có vẻ cuối cùng nàng cũng hoàn hồn rồi.
Sau đó nàng đưa ba ngón trái khép hờ đặt lên cổ tay phải, ngón giữa định quan, ngón trỏ định tồn, ngón áp út định xích.
Nàng nín thở trong chốc lát, sau đó lại hít thở ba lượt.
“Ồ.” Thích Bạch Thương chậm rãi lên tiếng, ngón tay thả lỏng.
Ngón tay cái bên trái nàng có một nốt ruồi nhỏ như giọt máu rơi trên nền tuyết, hai tay nàng lại đỡ lấy quyển y thư, mí mắt chầm chậm khép lại.