Khó Chơi

Chương 4: Tâm Trạng Sa Sút

Trước Sau

break

Lục Chẩm Thu đồng ý.

Hoa Lạc hỏi: "Cậu thấy trong người thế nào rồi? Còn sốt không?"

Lục Chẩm Thu nhạt giọng đáp: "Mình không sao."

"Ăn tối chưa?"

Hoa Lạc tự hỏi tự trả lời: "Chắc chắn là chưa rồi, để mình đặt đồ ăn giao tận nơi cho cậu nhé?"

Lục Chẩm Thu thực ra không thấy đói, cô cúi đầu: "Mình không có hứng ăn lắm."

Hoa Lạc nói: "Cậu có hứng ăn mới là lạ đó."

Vừa bị cảm lạnh, lại thêm chuyện của Đường Nghênh Hạ, cứ nghĩ đến là Hoa Lạc thấy bực mình: "Đường Nghênh Hạ cũng quá đáng thật sự, gạ gẫm trắng trợn như thế. Còn cả cô Dư Ôn kia nữa, không phải chứ, lần trước cậu nói Dư Ôn chẳng phải đã biết chuyện của cậu và Đường Nghênh Hạ rồi sao?"

Lục Chẩm Thu im lặng hai giây.

Dư Ôn quả thực biết chuyện.

Có lần cô đăng nhập vào tài khoản game của Đường Nghênh Hạ và vô tình gặp Dư Ôn, hai người đã cùng lập đội chơi một ván, Dư Ôn nói rằng cô chơi hỗ trợ tốt hơn Hạ Thần rất nhiều!

Lại còn biết bảo vệ cô ta, chứ Hạ Thần lần nào cũng không bảo vệ được cô ta.

Khi đó cô cứ ngỡ Đường Nghênh Hạ nói cho Dư Ôn biết về mối quan hệ của họ là để tránh hiềm nghi.

Hóa ra không phải vậy.

Lục Chẩm Thu day day cái đầu đang đau nhức, nghe thấy Hoa Lạc hỏi: "Vậy buổi tối cậu còn ngủ được không? Hay là mình chơi vài ván game với cậu nhé?"

"Cậu nghỉ ngơi sớm đi."

Lục Chẩm Thu đứng dậy khỏi ghế sofa, bảo với Hoa Lạc: "Mình đi tắm đây."

Hoa Lạc đành phải đồng ý.

Lục Chẩm Thu đặt điện thoại xuống đi vào phòng vệ sinh, Mao Mao cũng đi theo, cô nhéo nhéo tai Mao Mao rồi lách người vào trong.

Vô tình liếc nhìn vào gương, thấy hốc mắt người bên trong vẫn còn đỏ hoe, Lục Chẩm Thu lặng lẽ nhìn vài giây rồi mới bước vào phòng tắm đứng.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng treo cao trên ngọn cây.

Cận Thủy Lan ngẩng đầu thấy ánh trăng sáng tỏ, sau khi liên lạc với Hoa Lạc xong, cô vẫn luôn xem điện thoại.

Nhóm tác giả đã bị cô chặn thông báo từ lâu, vừa mới mở ra thì tin nhắn đã nhảy lên dồn dập trên màn hình.

[Các chị em ơi, Hạ Thần và Dư Ôn là thật hay giả vậy?]

[Độc giả trong nhóm của mình đang chèo thuyền điên đảo rồi đây ha ha ha, mình cũng thấy ngọt ngào quá đi.]

[Có vẻ có chút manh mối rồi đó, dù sao hai người họ đều chưa có người yêu, ở bên nhau cũng là chuyện bình thường mà?]

Đều chưa có người yêu.

Ngón tay Cận Thủy Lan lướt trên màn hình, trầm tư vài giây rồi cô nhấn mở Weibo.

Dù đã theo dõi Weibo của nhau được vài năm nhưng cô chưa bao giờ chủ động vào xem trang cá nhân của đối phương, chỉ thỉnh thoảng thấy tin tức hiện lên trên trang chủ.

Những bài đăng trên Weibo của Đường Nghênh Hạ rất ít, phần lớn đều liên quan đến tiểu thuyết, hoặc là việc xuất bản và các loại kịch truyền thanh.

Có thể thấy cô ta rất dụng tâm quảng bá cho tiểu thuyết của mình, nhưng duy nhất bài đăng được ghim lên đầu lại không liên quan đến cô ta.

Bài ghim đó là một nội dung chia sẻ lại, được đăng từ nửa tiếng trước:

[Thịnh Hạ: Chuẩn bị sẵn đồ bơi đi @Dư Ôn // Dư Ôn: Sách mới ra mắt rồi, hy vọng mọi người sẽ đón nhận. Cuối cùng, xin đặc biệt cảm ơn Hạ Thần đã nhiều lần livestream cùng tôi lúc đêm khuya để giúp sửa bài, đợi sách mới bán có tiền tôi sẽ mời cô đi tắm suối nước nóng @Thịnh Hạ.]

Cận Thủy Lan phì cười vì tức, hèn gì lúc nãy trong nhóm lại thảo luận chuyện của bọn họ.

Quả thực rất mập mờ.

Cô không quen biết Dư Ôn, cũng chẳng muốn xem thêm chuyện của hai người họ nên tiện tay thoát Weibo, quay trở lại bàn làm việc.

Cận Thủy Lan ngồi xuống, nhìn tấm hồ sơ cá nhân kia một hồi lâu rồi mới nhét vào túi tài liệu.

Khi quay đầu lại, qua khóe mắt cô thoáng thấy tấm poster trên tường, ánh mắt vốn đang lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Tấm poster cao bằng người thật, là ảnh chân dung đơn của một người.

Người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu đỏ nhạt, làn da trắng nõn như ngọc, kỹ thuật ánh sáng được xử lý khéo léo làm nổi bật ngũ quan và đường nét mắt mày vô cùng tinh xảo, khí chất ôn nhu.

Phía dưới cùng của tấm poster còn có một dòng chữ nhỏ.

Diễn viên lồng tiếng: Chẩm Thu.

...

Lục Chẩm Thu ngủ một cách mơ màng.

Gần đây chất lượng giấc ngủ của cô rất kém, một đêm thường thức giấc nhiều lần, có lẽ do thay đổi chỗ ở nên chưa quen với môi trường mới.

Đêm nay cũng vậy, cô cứ nằm mơ mãi.

Cô mơ thấy Đường Nghênh Hạ.

Cô và Đường Nghênh Hạ quen nhau từ ba năm trước.

Khi đó cô tham gia thu âm tại studio cho kịch truyền thanh của một tác giả, sống cùng với rất nhiều diễn viên lồng tiếng nổi tiếng.

Nhà đầu tư đã thuê trọn một căn biệt thự cho bọn họ, nên mọi người dần trở nên thân thiết.

Cô còn nhớ lúc ấy có kịch truyền thanh của ba tác giả được thực hiện cùng lúc, Đường Nghênh Hạ là một trong số đó.

Sau khi thân thiết, Đường Nghênh Hạ đã mời cô lồng tiếng khách mời cho kịch truyền thanh chuyển thể từ tiểu thuyết của mình.

Đó cũng là khởi đầu cho việc cô tham gia lồng tiếng kịch truyền thanh của Đường Nghênh Hạ.

Cơ thể cô rất dễ bị cảm, đặc biệt là khi chuyển mùa, mỗi lần cảm là phải mất một thời gian dài mới phục hồi.

Vì vậy, trước mỗi lần thu âm, cô đều đặc biệt chú ý giữ ấm vì sợ bị cảm.

Nhưng ghét của nào trời trao của nấy, lần thu âm đó cô vẫn bị nhiễm cúm nhẹ, tuy không quá nghiêm trọng nhưng có vài ngày cô không thể tham gia ghi âm.

Khi đó cô thích ngồi cạnh cửa sổ khi ăn cơm, nên mọi người thường nhường chỗ đó cho cô.

Lục Chẩm Thu nhớ rõ có một buổi sáng, khi cô ngồi xuống thì thấy một chiếc bình giữ nhiệt.

Vốn dĩ không phải đồ của mình nên cô cũng không tự tiện chạm vào, nhưng trên chiếc bình đó lại dán tên cô.

Đó không phải chữ viết tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc