Đường Nghênh Hạ cứng họng: "Tôi..."
Hoa Lạc lại một lần nữa ngắt lời: "Cô thật sự nên thấy may mắn vì người gặp được là Thu Thu. Nếu là tôi, cô ở bên ngoài lăng nhăng với người đàn bà khác, tôi đã lột sạch da mặt cô ra cho rồi!"
Nói xong, cô cúp điện thoại, tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
Oán khí suốt cả buổi tối cuối cùng cũng được trút bỏ, Hoa Lạc cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Lục Chẩm Thu: [Tối nay đã dùng cái bồn tắm kia chưa?]
Lục Chẩm Thu đang uống nước, nuốt xuống mới trả lời: [Chưa.]
Hoa Lạc cầm điện thoại, vốn định kể chuyện Đường Nghênh Hạ vừa tìm mình cho Lục Chẩm Thu nghe, nhưng nghĩ lại một chút rồi thôi, cô gõ chữ: [Sao lại không dùng chứ? Cậu không biết mình ngưỡng mộ thế nào đâu! Lần tới đợi chị Cận không có nhà, cậu gọi mình qua nhé!]
Lục Chẩm Thu mím môi: [Sao cậu nói nghe cứ như muốn tới vụng trộm vậy.]
Hoa Lạc: [Chẳng phải là vụng trộm sao, có điều người tình bé nhỏ của mình chính là bồn tắm massage!]
Lục Chẩm Thu khẽ lắc đầu, Hoa Lạc lại gửi tin nhắn tới: [Bên Tam Thủy vẫn chưa phản hồi cho cậu à?]
Tam Thủy là nền tảng livestream lớn nhất hiện nay.
Hai năm trước họ từng mời cô, chỉ là lúc đó cô đã theo bạn của Đường Nghênh Hạ nên khéo léo từ chối.
Lần này tìm nền tảng mới, một người bạn thường chơi game chung nói có thể giới thiệu cô với Tam Thủy, nên Lục Chẩm Thu đã gửi hồ sơ và tư liệu qua.
Đã sắp một tuần rồi vẫn chưa thấy phản hồi.
Lục Chẩm Thu gõ chữ: [Không vội, cứ đợi thêm xem sao.]
Hoa Lạc thật sự khâm phục sự kiên nhẫn và nhẫn nhịn này của Lục Chẩm Thu.
Cô không nói dối Đường Nghênh Hạ, hôm nay nếu đổi lại là cô, thì Đường Nghênh Hạ có thể an toàn ra khỏi cửa nhà hàng hay không vẫn còn là vấn đề, nhưng Lục Chẩm Thu vẫn nể tình giữ lại chút thể diện cuối cùng cho cô ta.
Chia tay rồi vẫn giữ thể diện cho người yêu cũ, Hoa Lạc thực sự thấy Lục Chẩm Thu là người dịu dàng đến tận xương tủy.
Lục Chẩm Thu nhìn tin nhắn Hoa Lạc gửi tới, lúc này cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Cô ngẩng đầu, đặt điện thoại xuống rồi ra mở cửa.
Cận Thủy Lan bê một đĩa trái cây hỏi: "Ăn trái cây không?"
"Dạ, cảm ơn chị."
Lục Chẩm Thu cười, khi bước ra ngoài cô định nhốt Mao Mao ở trong phòng.
Vì vừa mới tới nên cô sợ Cận Thủy Lan chưa quen, Mao Mao cũng chưa từng ra khỏi phòng.
Cận Thủy Lan nhìn về phía phòng cô nói: "Cho Mao Mao ra ngoài đi."
Lục Chẩm Thu quay lại mở cửa phòng, Mao Mao vẫy đuôi đi ra, cọ cọ vào người Lục Chẩm Thu.
Cô xoa đầu nó bảo: "Là chị Cận bảo em ra ngoài đấy."
Chú chó dường như nghe hiểu lời người, Mao Mao nghe thấy câu này liền ngoan ngoãn đi tới cạnh Cận Thủy Lan, dùng đầu cọ vào hông cô.
Cận Thủy Lan bật cười: "Khá ngoan đấy."
Nhắc đến chó là Lục Chẩm Thu nói nhiều hơn hẳn, cô hào hứng: "Vâng, Mao Mao lúc nào cũng rất ngoan, từ hồi bé bế về nhà nó đã nghe hiểu lời em nói rồi..."
Cận Thủy Lan ngước mắt nhìn Lục Chẩm Thu, lặng yên lắng nghe cô nói.
Hai người từ cửa đi đến cạnh ghế sofa ngồi xuống, tivi đang mở, Lục Chẩm Thu hỏi: "Chị Cận cũng thích xem phim cổ trang ạ?"
"Thích chứ."
Cận Thủy Lan nói: "Đây là bộ phim chị khá thích dạo gần đây, muốn xem cùng không?"
Lục Chẩm Thu hỏi: "Phim gì vậy chị?"
Cận Thủy Lan gắp một miếng táo từ đĩa trái cây, hờ hững nói: "Trần Thế Mỹ truyện."
Lục Chẩm Thu nghe thấy cái tên này, động tác nhai khựng lại hai giây, Cận Thủy Lan cảm thán: "Tên Trần Thế Mỹ này đúng là chẳng ra gì."
Chị ấy nói xong liền nghiêng đầu hỏi: "Chẩm Thu, em thấy đúng không?"
Miếng táo mắc kẹt nơi cổ họng, nước từ miếng táo làm Lục Chẩm Thu bị sặc, cô gắng sức nuốt xuống, giọng nói nghẹn lại: "Vâng, đúng vậy ạ."
Suốt cả buổi tối, Lục Chẩm Thu ngồi cùng Cận Thủy Lan xem hết tám tập phim truyền hình, đầu óc vẫn luôn mơ màng, bên cạnh Cận Thủy Lan hỏi cô cốt truyện thế nào, cô cũng hồ đồ không rõ đã nói những gì, mãi đến khi Cận Thủy Lan hỏi có phải cô buồn ngủ rồi không, bảo cô vào nghỉ ngơi sớm đi, cô mới dắt theo Mao Mao về phòng.
Cửa không đóng, Cận Thủy Lan đã nói, chị hy vọng Mao Mao có thể nhanh chóng thích nghi với nơi này, hơn nữa còn để thuận tiện cho việc quan sát học hỏi của chị, hy vọng cô có thể để đồ dùng hằng ngày của Mao Mao ngoài ban công.
Lục Chẩm Thu cảm thấy có lý, bèn đặt bát ăn và đồ chơi của Mao Mao ngoài ban công, căn phòng của cô lập tức trở nên trống trải hơn, Cận Thủy Lan hỏi cô có cần sắm thêm đồ nội thất gì không, cô bảo thế này rất tốt rồi, thuận tiện cho việc livestream.
Cận Thủy Lan không nói gì thêm nữa.
Lục Chẩm Thu đã thuê nhà mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên chung sống với người khác, lại còn là với chủ nhà, nhưng cô cảm thấy Cận Thủy Lan là người dễ tính nhất mà cô từng gặp.
Cô cũng chẳng hiểu tại sao trong giới lại đồn chị ấy tính tình cô độc, tính khí thất thường, cô thấy chị ấy còn khá nhiệt tình là đằng khác, chỉ có điều nhiệt tình đến mức cô chẳng nỡ từ chối.
Ngồi xem tivi cùng chị cả tối, đêm đến nằm mơ cũng thấy Trần Thế Mỹ, rồi không hiểu sao, khuôn mặt Trần Thế Mỹ trong tivi biến thành khuôn mặt Đường Nghênh Hạ, Đường Nghênh Hạ đứng bên ngoài tivi gọi cô: "Thu Thu..." dọa Lục Chẩm Thu giật nảy mình!
Cô choàng tỉnh khỏi giấc mơ, mở mắt ra thấy Mao Mao đang nằm sấp bên đầu giường, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, cọ cọ vào cổ tay cô.