Lục Chẩm Thu vừa tỉnh giấc, điện thoại rung bần bật, cô liếc qua màn hình, là tin nhắn của bạn thân gửi tới, một bức ảnh chụp màn hình, nội dung ảnh liên quan đến bạn gái cô: Đường Nghênh Hạ.
Ba phút trước, Đường Nghênh Hạ gắn thẻ tất cả mọi người trong nhóm nhỏ bạn bè thân thiết, báo cho họ biết sách mới của Dư Ôn đã phát hành, ai thích thì có thể giúp tuyên truyền.
Lục Chẩm Thu vào nhóm, lướt lên trên xem, không thấy tin nhắn này, chỉ thấy thông báo thu hồi của Đường Nghênh Hạ.
Còn có vài câu nhật ký chat ít ỏi.
[?]
[Hạ Hạ, cậu gửi nhầm nhóm rồi hả?]
Ngay sau đó Đường Nghênh Hạ thu hồi tin nhắn kia, còn gửi một biểu tượng mặt cười vào nhóm.
Lục Chẩm Thu nhìn bộ nhãn dán mặt cười đó, mím môi, hít thở cũng thấy đau, đầu óc vừa tỉnh dậy bỗng trở nên tỉnh táo hẳn, một hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, như mắc xương cá.
Quầng mắt dần ửng đỏ, hốc mắt nóng hổi, tầm nhìn mờ đi, cô nhắm mắt lại, đặt điện thoại xuống, vài giây sau cắn môi, dùng tài khoản phụ mới đăng ký hôm qua để xin vào nhóm độc giả của Đường Nghênh Hạ.
Đường Nghênh Hạ là bạn gái cô, hai người yêu nhau bí mật hơn hai năm, nhưng rất ít khi gặp mặt, bọn họ yêu xa, mỗi lần gần đến kỳ nghỉ luôn có đủ loại sự cố bất ngờ khiến họ không thể gặp nhau.
Còn về lý do tại sao không công khai, là vì Đường Nghênh Hạ nói không thích độc giả quá chú ý đến đời tư của mình, không muốn một chút chuyện nhỏ cũng bị người khác bàn tán, Lục Chẩm Thu tôn trọng cô nên luôn giữ kín.
Bây giờ xem ra, thật sự là như vậy sao?
[Ting... Đã vào nhóm.]
Lục Chẩm Thu có ảo giác như cách cả một đời, trước đây cô từng là quản trị viên nhóm của Đường Nghênh Hạ, sau khi xác nhận quan hệ với Đường Nghênh Hạ, để tránh hiềm nghi nên cô đã rời nhóm.
Lúc cô rời đi nhóm mới chỉ có năm trăm người, giờ đã lên đến hai ngàn người, vô cùng náo nhiệt.
[Tung hoa tung hoa! Chị em mới chào nhé, khoe giọng khoe ảnh đi nào!]
Một loạt tin nhắn chào mừng hiện lên nhanh chóng, náo nhiệt hơn hẳn lúc trước của cô.
Lục Chẩm Thu trả lời bằng một cái nhãn dán rồi lướt lên trên, tuy tin nhắn rất nhiều nhưng tin nhắn từ ba phút trước cô vẫn dễ dàng tìm thấy.
Thịnh Hạ: [@tất cả mọi người, Dư Ôn phát hành sách mới rồi nè, nhớ giúp tuyên truyền nhé [hôn gió].]
[Hạ Ôn là thật! Hạ Ôn là thật! Chị em ơi! Đẩy thuyền thôi!]
[Hứng thính rồi! Tuyên truyền ngay lập tức! Yêu Hạ Hạ yêu Ôn Ôn!]
[Người hâm mộ của cả hai cùng mừng rỡ! Hôm nay lại là một ngày được đón nhận những khoảnh khắc ngọt ngào của họ!]
Lướt qua mấy tin, mới xuất hiện một cái tên quen thuộc.
Dư Ôn: [Mọi người đừng nói bừa mà, không có chuyện đó đâu.]
Cô ta vào nhóm từ lúc nào?
Đường Nghênh Hạ ngay cả một lời cũng chưa từng nhắc tới.
Lục Chẩm Thu cắn môi, trái tim như bị ai đó xé toạc một lỗ, máu tươi đầm đìa, đau đớn khiến cô co rụp người lại, màn hình dần trở nên nhòe đi.
Việc cô vào nhóm chỉ là một chuyện nhỏ nhặt chẳng ai quan tâm, tất cả độc giả lại bắt đầu vui vẻ bàn luận về CP Hạ Ôn, chỉ có Lục Chẩm Thu là cứ nhìn đi nhìn lại những dòng chữ đó.
Đột nhiên một cơn buồn nôn ập tới!
Cô hất chăn chân trần chạy vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu nôn thốc nôn tháo, trước mắt vẫn hiện ra câu nói của Đường Nghênh Hạ trong nhóm lúc nãy.
Thịnh Hạ: [Đúng đấy, đừng nói bừa, lỡ như bị người ta hiểu lầm, người này không tìm được vợ rồi ăn vạ tôi thì tính sao?]
Lục Chẩm Thu nôn đến mức sắp nôn cả mật xanh mật vàng ra ngoài.
Cô ngồi bên bồn cầu, lưng tựa vào gạch men, cảm giác lạnh lẽo từ phía sau áp sát vào tim cô, lạnh buốt.
Lục Chẩm Thu đứng dậy rửa mặt, nghe thấy tiếng chuông điện thoại trên giường vang lên, cô bước tới, màn hình nhấp nháy tên Đường Nghênh Hạ.
Lục Chẩm Thu không nghe, đặt điện thoại sang một bên, đứng dậy mở máy tính.
Trong thời gian khởi động máy, cô thay quần áo, trang điểm nhẹ, mái tóc dài buông xõa tùy ý sau lưng, ngũ quan thanh tú xinh đẹp, hàng mi dài và dày tự nhiên cong vút lên, làn da trắng ngần, màu son hồng nhạt.
Vừa vào phòng phát trực tiếp, bên dưới lập tức hiện lên tin nhắn: [Hôm nay không phải được nghỉ sao?]
Lục Chẩm Thu trả lời Hoa Lạc: [Ngày cuối cùng rồi, kiên trì chút thôi.]
Hoa Lạc: [Tin nhắn mình gửi cậu xem chưa?]
Lục Chẩm Thu: [Ừm.]
Hoa Lạc chính là người đầu tiên nhận thấy điều bất thường giữa Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn, họ đều là tác giả trên cùng một trang mạng.
Đường Nghênh Hạ viết tiểu thuyết bảy tám năm rồi nhưng cứ mãi bình bình, hai năm trước truyện bách hợp bắt đầu được chuyển thể thành phim, một nhà đầu tư nhìn trúng tác phẩm của Đường Nghênh Hạ, mua một lúc hai bộ, sau khi phát sóng thành tích khá tốt, kéo theo Đường Nghênh Hạ cũng nổi tiếng theo.
Hiện tại cô ta là tác giả đại thần được công nhận trong giới.
Còn Dư Ôn là một người mới vừa viết văn hai năm nay, rất có tài năng thiên bẩm, Lục Chẩm Thu dù không viết văn cũng từng được nhiệt tình giới thiệu vài lần, nhưng lúc đó cô chẳng thể nào ngờ tới cô ta lại có liên quan đến Đường Nghênh Hạ.
Hai người bắt đầu theo dõi nhau trên Weibo từ ba tháng trước, không lâu sau Hoa Lạc gửi tin nhắn riêng cho cô, bảo cô hãy chú ý Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn một chút, nói quan hệ của hai người quá thân mật.
Khi đó cô vì bận rộn chuyển nền tảng nên không thể phân thân lo liệu, chờ đến khi bận xong đã thấy rất nhiều độc giả bắt đầu đẩy thuyền CP rồi.
Hoa Lạc: [Thu Thu, cậu có biết nhà đầu tư mua hai bộ tiểu thuyết trước đó của Đường Nghênh Hạ là ai không?]
Lục Chẩm Thu cau mày: [Là ai?]
Hoa Lạc: [Không phải chứ? Đường Nghênh Hạ không nói với cậu sao?]