Khê Thuỷ Lưu Duyên

Chương 5: Về Diệp gia

Trước Sau

break

Diệp Trục Khê mặt không đổi sắc nghe tiếng hét thất thanh của người đi đường. Lần này nàng không có ý định lo chuyện bao đồng để cứu người kể chuyện nữa, coi như không nhìn thấy. Nàng thong thả đưa tay ra ngoài xe, để mặc nước mưa xối xuống lòng bàn tay.

Trương Hành Chỉ cũng nghe thấy động tĩnh, liền vén rèm trước xe hỏi thị vệ: “Xảy ra chuyện gì?”

Giọng hắn hòa cùng tiếng mưa nghe lạnh lẽo.

Thị vệ cầm dù đứng trong mưa lớn, cung kính đáp: “Hình như có người chết, công tử muốn qua xem hay về phủ trước?”

“Ngươi đi báo quan, chúng ta về phủ trước.”

“Vâng.”

Trương Hành Chỉ vừa buông rèm xuống, Diệp Trục Khê đã chui vào lòng hắn, hai tay vòng qua eo lưng săn chắc của hắn, tai áp lên trái tim đang đập dồn dập, cọ nhẹ: “Có người chết à?”

Hắn cúi đầu nhìn gương mặt nghiêng ẩn hiện sau tóc mai của nàng, đầu ngón tay khẽ động, vén mấy sợi tóc vương bên tai nàng: “Tạm thời chưa rõ.”

Diệp Trục Khê không nhắc lại chuyện đó nữa: “Ta muốn về Diệp gia một chuyến, lấy chút đồ.”

“Bây giờ?”

“Ừ. Bây giờ.”

“Được.” Trương Hành Chỉ không hỏi là thứ gì, bảo phu xe đổi hướng đến Diệp phủ.

Diệp phủ, đại sảnh.

Diệp Trục Khê ngoan ngoãn đứng giữa sảnh, Trương Hành Chỉ dáng cao thẳng tắp đứng cạnh nàng, còn Lục Giai, Tử Xuân và những hạ nhân khác đều chờ ở ngoài sân.

Trên chủ vị có hai người ngồi. Nam tử ở bên trái nhìn Diệp Trục Khê thật lâu, như muốn xuyên qua gương mặt nàng để thấy một ai khác. Sau đó ông phất tay, chỉ sang chỗ ngồi bên cạnh, ôn hoà nói:

“Còn đứng đó làm gì, mau ngồi đi.”

Nàng và Trương Hành Chỉ lần lượt ngồi xuống.

“Hôm nay sao lại đột nhiên trở về?” Diệp Tri Sơn tuy đã gần bốn mươi nhưng dáng người vẫn cao lớn, thẳng tắp, tướng mạo tuấn lãng, chỉ là ở khóe mắt có thêm vài nếp nhăn, thấp thoáng phong thái thuở trẻ. Giữa lông mày ông và Diệp Trục Khê có đôi phần giống nhau.

Hạ nhân mang trà đến. Diệp Trục Khê đáp: “Con về lấy chút đồ.”

Dù sau khi thành thân, nàng đã dọn không ít đồ sang Trương phủ, nhưng vẫn còn vài thứ để lại trong khuê phòng ngày trước, chưa mang đi.

Diệp Tri Sơn nâng chén trà, lắc nhẹ rồi mới uống: “Chỉ lấy chút đồ thôi, cần gì phải tự mình dầm mưa về. Sai một nha đầu về lấy, hoặc ta phái người mang sang cho con cũng được.”

Diệp Trục Khê mỉm cười, khẽ nói: Không sao, tiện thể con cũng muốn về thăm phụ thân.”

Diệp Tri Sơn bật cười, quay sang nhìn nữ tử ngồi cạnh vẫn chưa nói lời nào: “Phu nhân, nàng xem, đứa nhỏ này còn biết nhớ ta.”

Thôi Dung nghe vậy liền đứng lên, nắm tay Diệp Trục Khê, khẽ nâng mắt quan sát nàng.

Khuôn mặt nàng tinh xảo, ánh mắt trong trẻo, sống mũi cao, ẩn chút sắc hồng hào khỏe mạnh, môi hơi mím. Bộ áo váy màu sen nhạt càng tôn lên làn da trắng trẻo của nàng. Nhìn thế nào cũng là một ŧıểυ cô nương chưa hiểu sự đời, rất dễ khiến người ta yêu mến.

Thôi Dung nhìn mà mềm lòng: “Con vừa trở về Diệp gia nhận tổ quy tông không bao lâu đã thành thân, chúng ta vẫn chưa ở bên con nhiều… Sau này có cần gì, cứ nói với ta và phụ thân con, đừng để mình chịu ấm ức. Nhớ chưa?”

Diệp Trục Khê cũng đứng dậy, nhìn Thôi Dung, không rụt tay lại, còn tỏ ý muốn gần gũi: “Mẫu thân, con nhớ rồi.”

Thôi Dung thoáng ngẩn người khi nghe hai chữ “mẫu thân”, trong lòng cũng có vài phần xúc động.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc