Linh Dương bước ra từ phòng tắm.
Ánh đèn vàng nhẹ hắt xuống khiến chiếc đầm đen ôm dáng trở nên mềm mại nhưng lại quyến rũ đến nghẹt thở. Viền ren mảnh ôm lấy bờ vai trắng, đường cong lộ ra tinh tế như cố ý khiêu khích.
Tóc cô búi cao, lộ chiếc cổ thon dài—vừa mong manh vừa đẹp đến mức làm người ta không thể rời mắt.
Cô khựng lại khi thấy Thẩm Dịch đang đứng trước cửa sổ, xoay người chậm rãi nhìn cô.
Ánh mắt anh trầm xuống trong một giây, lửa nóng như thiêu đốt.
“…Em mặc cái này để giết anh à?”
Giọng anh khàn đi rõ rệt.
Linh Dương siết nhẹ mép váy, hơi lúng túng:
“Đây… là đồ phòng chuẩn bị. Em không biết—”
Anh đã bước đến trước khi cô nói hết câu.
Tay anh vòng ra sau cổ cô, ngón tay vô thức lướt qua mấy sợi tóc rơi xuống gáy.
Cơ thể cô run nhẹ.
“Đẹp đến mức anh không muốn ai khác nhìn thấy.”
Anh cúi xuống, trán chạm trán cô.
Cả căn phòng chỉ còn nhịp thở giao nhau.
“Thẩm Dịch…”
Cô lùi nửa bước theo bản năng, nhưng anh nhẹ nhàng giữ eo cô, không mạnh bạo như những lần trước, mà dịu dàng đến mức trái tim cô mềm nhũn.
“Anh sẽ chậm thôi.”
Anh thì thầm, giọng trầm thấp đầy kiềm chế.
“Đêm nay… chỉ có anh và vợ anh.”
Linh Dương ngẩng mắt lên, đôi mi khẽ run.
Anh bế cô lên, từng cử động đều cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Ngọn đèn ngủ được bật lên, ánh sáng dịu ấm phủ khắp phòng.
Cánh cửa phòng tân hôn khẽ đóng lại sau lưng họ—
và thế giới ngoài kia biến mất, chỉ còn hơi ấm, những lời thì thầm,
và một đêm dịu dàng nhưng đầy khao khát, thuộc về riêng hai người.
Sáng hôm sau, ánh nắng đã len qua rèm cửa, dịu nhưng đủ sáng.
Linh Dương mở mắt, cảm giác đầu tiên là… nặng.
Khắp người mềm nhũn, chân tay lười biếng đến lạ, giống như mỗi tế bào đều đang phàn nàn vì bị “vận động quá mức”.
Cô nghiêng đầu nhìn đồng hồ trên tường.
9:17 AM.
Cô giật mình bật dậy nửa chừng—
“…Trời ơi, trễ như vậy rồi?!”
Nhưng vừa nhúc nhích, eo liền bị một cánh tay rắn chắc kéo lại.
“Đừng động.”
Giọng Thẩm Dịch mang theo chút khàn khàn sau giấc ngủ, vừa trầm vừa lười, cực kỳ nguy hiểm.
Anh siết nhẹ eo cô, đặt cằm lên vai cô:
“Không phải lỗi em. Là do hôm qua anh không kiềm chế.”
Linh Dương đỏ bừng mặt.
Nhớ lại vài khoảnh khắc mơ hồ tối qua, cô càng muốn trốn xuống gầm giường.
“Anh… anh ngủ tiếp đi. Em dậy trước.”
Cô lại định nhích ra, nhưng Thẩm Dịch xoay người đè lên nửa tấm chăn của cô, khiến cô không chạy nổi.
“Không cho.”
Anh dụi nhẹ vào cổ cô, hơi thở nóng khiến cô rùng mình.
“Hôm nay là ngày nghỉ. Vợ anh phải nghỉ ngơi.”
“Nhưng… em còn—”
“Không có ‘nhưng’.”
Anh kéo chăn lên, quấn cô gọn trong lòng.
“Tối qua em mệt như vậy mà còn muốn dậy sớm?”
Linh Dương nhỏ giọng phản bác:
“Tại ai khiến em mệt chứ…”
Thẩm Dịch dừng lại một giây.
Rồi anh bật cười khẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên tai cô, giọng trầm đến mức khiến tim cô loạn nhịp:
“Vợ nói vậy… anh vui.”
Cô: “…”
Càng nói càng hại mình!
---
Một lúc sau, khi cô cố gắng bò xuống giường lần thứ ba, Thẩm Dịch cuối cùng cũng chịu buông nhưng vẫn không quên nhắc:
“Đi chậm thôi. Nếu đau cứ ngồi nghỉ, anh bế.”
“Không cần!”
Cô gần như bật lại ngay lập tức.
Anh nhìn dáng vẻ lúng túng của cô, ánh mắt nhuộm đầy ý cười, nhưng lại không nói thêm.
Chỉ bước đến chỉnh lại dây váy ngủ cho cô, động tác dịu dàng đến mức khiến cô không dám nhìn thẳng.
“Tắm trước đi. Anh chuẩn bị đồ ăn sáng.”
“…Em tự làm được.”
“Không.”
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cô.
“Hôm nay em chỉ cần để anh chăm.”
Linh Dương cúi mặt, tai đỏ đến tận gáy.
Sáng hôm sau ngày tân hôn—
ngọt, ấm, và đầy hơi thở thân mật của một đôi vợ chồng thật sự.
Linh Dương bước xuống từng bậc cầu thang, tay bám nhẹ lan can… mỗi bước đều nhắc cô nhớ rõ đêm qua ai là thủ phạm khiến chân mình mềm như bún.
Mùi đồ ăn lan khắp phòng ăn.
Cô ngẩng đầu — và khựng lại.
Thẩm Dịch đang đứng trong bếp.
Áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, một tay đảo nồi cháo, tay còn lại chiên trứng như một người đàn ông quá hoàn hảo để tồn tại ngoài đời thật.
Gương mặt nghiêm túc, sống mũi cao thẳng, dáng người như ảnh tạp chí.
“Anh… nấu thật hả?”
Cô hỏi mà như không tin mắt mình.
Thẩm Dịch quay lại, thấy cô thì nhíu mày:
“Sao không gọi anh? Xuống nhanh vậy có đau không?”
“Em ổn mà…”
Cô lúng túng, bước đến bàn ngồi xuống.
Anh mang cháo ra, còn cúi người thổi nhẹ muỗng đầu tiên như thể sợ cô bị nóng:
“Nào, thử xem.”
Linh Dương đỏ mặt cúi xuống ăn một miếng.
Không biết vì cháo ngon hay vì người đút cháo quá đẹp, cô bất giác ăn thêm vài muỗng nữa.
Thẩm Dịch hơi cong môi, rõ ràng hài lòng.
---
Ăn được một lúc, cô chợt nhớ điều quan trọng nhất đời game thủ.
“À, Thẩm Dịch…”
Cô chống cằm nhìn anh, giọng kéo dài đầy tính toán.
“Em muốn… mua điện thoại mới.”
Anh ngẩng lên, bình tĩnh hỏi:
“Hỏng rồi?”
“Không, nhưng em muốn loại cấu hình mạnh hơn để chơi game mượt.”
Cô nghiêm túc như đang bàn chuyện quốc gia.
“À với lại… mua luôn iPad mới cho tiện leo rank.”
Thẩm Dịch nhìn cô vài giây.
Linh Dương nuốt nước miếng.
Không lẽ anh thấy phi lý? Quá hoang phí? Không cho mua?
Nhưng.
Thẩm Dịch đứng dậy, lấy áo vest bên ghế, giọng điềm nhiên như việc trời xanh nước biển:
“Đi thôi.”
Cô chớp mắt.
“Đi đâu?”
“Đưa em đi mua.”
Anh không quay lại nhưng giọng trầm nhẹ đầy cưng chiều.
“Muốn loại nào lấy loại đó. Nếu thiếu bản nào, anh đặt làm.”
Linh Dương: “…”
“iPad?” cô thử hỏi thêm.
“Lấy hai cái cũng được.”
“…Điện thoại?”
“Lấy ba.”
Anh nhíu mày, quay lại nhìn cô.
“Có đủ không?”
Cô suýt nghẹn cháo.
“Đ-đủ rồi!!! Trời ơi lấy một thôi!”
Thẩm Dịch bước đến, cúi xuống búng nhẹ trán cô.
“Vợ anh xin cái gì… anh đều mua được. Đừng nhìn anh như sắp khóc vì cảm động nữa.”
“Em đâu có khóc!”
Cô phản bác nhưng hai tai đỏ ửng.
Anh đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô như xoa mèo:
“Ăn xong thì đi. Anh muốn xem vợ anh chiến game bằng đồ xịn nhất.”
Không biết vì thiết bị sắp được nâng cấp hay vì người chồng quá chiều,
nhưng sáng hôm đó…
Linh Dương cảm thấy mình giống như được buff gói VIP vợ tổng tài trọn đời, không giới hạn.
Cửa hàng điện thoại sang trọng bật sáng đèn trắng tinh.
Nhân viên vừa thấy Thẩm Dịch và Linh Dương bước vào thì lập tức khom người chào, giọng lễ phép hẳn ba bậc so với khách bình thường.
Thẩm Dịch nắm tay cô, dắt thẳng đến quầy flagship mới nhất.
“Loại này tốt nhất hiện tại. Em thích màu nào?”
Linh Dương nhìn hàng loạt máy xếp thành dãy — ánh đèn phản chiếu khiến chúng sáng lấp lánh như đang “hú hồn” gọi cô.
Cô ôm mặt, mắt long lanh:
“Đẹp quá…”
Nhân viên bật cười nhẹ, không dám nói to.
Thẩm Dịch nhìn cô, ánh mắt hoàn toàn mềm xuống:
“Thích cái nào lấy cái đó.”
“Nhưng… đắt lắm.”
Cô lẩm bẩm, dù lòng muốn bê cả dãy về.
“Vợ anh dùng.”
Giọng anh trầm, rất nghiêm túc.
“Không có gì gọi là đắt.”
Cô: “…”
Được rồi, thua rồi, chồng giàu nói gì cũng đúng.
Cuối cùng cô chọn một chiếc máy màu trắng ngọc, rồi đến iPad — cũng phiên bản mạnh nhất.
Nhân viên mang hộp ra, bọc lại rất cẩn thận.
Lúc thanh toán, Thẩm Dịch không nhìn giá, chỉ quẹt thẻ một cái nhẹ như thở.
Anh ký tên, phong thái khiến cả cửa hàng im lặng ngắm nhìn.
Xong xuôi, anh đưa túi đồ cho cô:
“Được chưa?”
Linh Dương ôm túi, mắt sáng như đang ôm kho báu.
“Được! Rất được!”
Anh nhìn dáng vẻ vui đến mức gần muốn nhảy của cô mà bật cười nhẹ.
“Vậy về thôi.”
Nhưng đúng lúc anh quay người định rời khỏi cửa hàng—
Linh Dương nắm góc áo anh.
Thẩm Dịch dừng lại, nghiêng đầu.
“Ừm?”
“…Anh cúi xuống chút.”
Anh hơi nhíu mày nhưng vẫn làm theo, nghĩ rằng cô muốn nói gì đó.
Không.
Vừa cúi xuống thì—
“Chụt.”
Một nụ hôn nhẹ như gió rơi lên má anh.
Nhanh, mềm, rồi biến mất.
Thẩm Dịch đứng hình hết ba giây.
Linh Dương đỏ mặt tới tai, lí nhí:
“Cảm ơn… vì mua cho em.”
Không kịp để anh phản ứng, cô quay phắt đi, ôm túi chạy nhanh ra cửa như một chú mèo trộm cá.
Nhân viên há hốc.
Người ta còn tưởng vợ tổng tài lạnh lùng, ai ngờ đáng yêu như vậy.
Thẩm Dịch chạm tay lên má — nơi cô vừa hôn.
Khóe môi anh cong lên chậm rãi, thậm chí còn cong đến mức nguy hiểm.
“Linh Dương.”
Giọng anh trầm xuống, mang theo sự dịu dàng nhưng cũng xen chút nguy hiểm rất… Thẩm Dịch.
Cô khựng lại.
Anh bước đến, cúi xuống sát tai cô:
“Về nhà… anh muốn em hôn lại. Lần này không chạy.”
Linh Dương: “…”
Tự hôn một cái mà tự đào thêm cái hố to quá rồi!
Trung tâm thương mại cao cấp sáng rực.
Ngay khi Thẩm Dịch nắm tay Linh Dương bước vào, không ít người quay lại nhìn—một đôi quá nổi bật, khí chất quá chênh hoàn toàn so với đám đông.
Anh không đi vòng vòng, cũng không dừng xem bất cứ gian hàng nào.
Anh dắt cô thẳng tới tầng dành cho các thương hiệu đắt nhất.
Ngay cửa hàng đầu tiên, vừa thấy anh, quản lý lập tức chạy ra chào, thái độ cung kính hơn cả tiếp nguyên thủ quốc gia.
“Ngài Thẩm, rất hân hạnh được phục vụ…”
“Không cần giới thiệu nhiều.”
Giọng anh trầm ổn, ngắn gọn.
“Lấy bộ sưu tập mới nhất ra đây.”
Linh Dương giật mình:
“Khoan, em chỉ cần—”
Không có cơ hội nói hết câu.
Thẩm Dịch rút từ túi trong áo vest ra một chiếc thẻ đen—loại mà người thường nhìn còn không dám thở mạnh.
Anh đặt thẻ vào tay cô.
“Giữ lấy.”
Linh Dương mở lớn mắt:
“Của… của em?”
“Ừ.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không chớp.
“Em muốn mua gì thì mua. Lấy hết cũng được.”
Nhân viên xung quanh suýt ngã xuống vì cú sốc ngọt này.
Cô sững lại, bàn tay run nhẹ vì chiếc thẻ quá lạnh… còn người đưa nó quá nóng.
“Nhưng… em đâu cần nhiều đồ hiệu như vậy…”
Thẩm Dịch hơi cúi xuống, một tay đặt sau eo cô, giọng thấp đến mức nghe như đang dụ dỗ:
“Không phải vì em cần.”
Anh khẽ chạm lên tóc cô.
“Là vì anh muốn em có.”
Tim cô đập hỗn loạn.
Quản lý nhanh chóng mang cả một dãy đầm, túi, giày, phụ kiện ra. Những người mẫu bước ra trình bộ sưu tập như đang tổ chức show riêng cho họ.
“Cái này hợp với em.”
Thẩm Dịch chỉ một chiếc váy ren đen.
“Cái này mang lên sẽ đẹp.”
Anh lại chỉ đôi giày cao gót.
“Còn cái này… mặc ở nhà.”
Linh Dương đỏ mặt ngay đoạn cuối.
“Anh anh anh—! Không đứng nghiêm túc được à?”
“Anh rất nghiêm túc.”
Nụ cười trên môi anh lại càng quá mức gợi cảm.
Cuối cùng, cô thử gần mười bộ—bộ nào mặc vào, ánh mắt anh cũng nóng thêm vài độ.
Mỗi lần cô bước ra, anh đều đứng dậy tự chỉnh lại dây, tự vuốt nếp váy, ánh mắt không giấu chút nào sự sở hữu và mê luyến.
Khi nhân viên hỏi:
“Ngài muốn lấy bộ nào ạ?”
Thẩm Dịch khoác áo lại cho cô, giọng bình thản như tuyết đầu mùa:
“Tất cả.”
Nhân viên: “D… dạ?! Tất, tất cả?!”
“Ừ.”
Anh đan tay vào tay Linh Dương.
“Vợ anh thích gì, anh đều mua.”
Linh Dương cúi đầu, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói.
“Em… thích mỗi cái này thôi.”
“Không sao.”
Anh nghiêng người hôn lên trán cô.
“Thích một cái cũng mua hết. Về mặc cho anh xem.”
Cô: “…”
Đi mua điện thoại thôi mà thành ra mở buổi trình diễn thời trang riêng + được phát thẻ đen + full set đồ hiệu.
Đúng nghĩa —
vợ tổng tài sống ở level không người chơi nào unlock nổi.
Siêu thị buổi chiều đông người nhưng ánh đèn vàng ấm trông lại vô cùng dễ chịu.
Linh Dương ôm chiếc giỏ nhỏ, đi trước mấy bước, dáng vẻ nghiêm túc như chuẩn bị thi đấu chung kết thế giới.
Thẩm Dịch đi sau, tay đút túi, ánh mắt dính lên lưng cô không rời một giây.
“Anh, anh không cần đi theo sát vậy đâu…”
Cô quay lại nhìn, mặt hơi đỏ vì cảm giác bị "hộ tống".
“Hôm nay vợ anh nấu cho anh ăn.”
Thẩm Dịch đáp gọn, giọng trầm nhưng đầy êm ái.
“Không rời mắt được.”
Cô suýt trượt chân vì câu nói quá bất ngờ.
---
Linh Dương đứng trước quầy rau, cau mày suy nghĩ:
“Hôm nay nấu gì nhỉ… kho hay xào…”
Thẩm Dịch liếc giỏ rồi hỏi thẳng:
“Em biết nấu không?”
“Biết chứ!”
Cô dựng thẳng sống lưng.
“Chỉ là hơi… lâu rồi không làm.”
Anh gật đầu chậm rãi, rất kiểu anh tin em, nhưng anh cần đứng cạnh để đề phòng cháy nổ.
Cô nghẹn họng:
“Anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đó!”
---
Cô chọn rau, chọn thịt, chọn nước sốt—giá nào cũng nhìn lâu, cân nhắc đủ kiểu.
Còn Thẩm Dịch đứng cạnh chỉ chọn đúng một điều:
Bất cứ thứ gì cô nhìn hơn 3 giây, anh đều lấy bỏ vào giỏ.
“Đừng, cái đó em chỉ nhìn thôi—!”
“Lỡ em muốn?”
Anh đáp, đặt hộp vào giỏ.
“Không phải cái gì em nhìn cũng muốn mua!”
“Không sao.”
Anh nhún vai.
“Anh muốn mua.”
“Anh mua để làm gì?!”
“Vợ nhìn, anh mua.”
Anh nói như đó là chân lý hiển nhiên.
Cô: “…”
Đúng là không bắt bẻ được cái lý của người giàu.
---
Khi tới quầy đồ gia vị, cô đứng trên cao với tay lấy một chai nước tương.
Thẩm Dịch thấy vậy liền vòng tay từ phía sau, dễ dàng lấy xuống giúp cô.
Khoảnh khắc anh cúi đầu sát bên tai cô, hơi thở nhẹ chạm vào làn da mỏng:
“Cái này đúng không?”
Linh Dương đỏ mặt ngay tức thì.
“Sát quá… tránh ra chút…”
Anh không tránh.
Trái lại, anh nhích gần hơn, tay vẫn vòng trước người cô.
“Ngại?”
Giọng anh thấp như kéo người ta vào bẫy.
“Em… đang ở siêu thị đó!”
“Ừ, siêu thị.”
Anh vẫn không hề lùi.
“Nhưng em là vợ anh.”
Nói xong còn thản nhiên lấy thêm mấy loại gia vị khác rồi thả vào giỏ cô đang ôm, như thể hoàn toàn không nhận ra cô đang muốn chui xuống đất trốn.
---
Tới quầy thức ăn nhanh, nhân viên cười hỏi:
“Hai người dùng gì không ạ?”
Linh Dương còn chưa kịp mở miệng thì Thẩm Dịch đã khoác giỏ sang tay mình, ôm nhẹ eo cô:
“Cô ấy nấu cho tôi tối nay, nên không ăn gì cả.”
Nhân viên: “Ồ—”
Nhìn họ như cặp vợ chồng mới cưới ngọt đến sâu răng.
Linh Dương chọc nhẹ vào tay anh:
“Anh nói gì kỳ vậy!”
“Anh nói thật.”
Anh cúi mắt nhìn cô, khoé môi cong lên một chút.
“Anh chờ em nấu.”
---
Ra đến bãi xe, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Anh có chắc… ăn được món em nấu không?”
Thẩm Dịch mở cốp xe để đặt túi đồ vào, quay đầu nhìn cô:
“Không cần em nấu ngon.”
Anh đóng cốp lại, bước đến đứng sát trước mặt cô.
“Chỉ cần em nấu cho anh.”
Cô nghẹn họng.
Tim đập loạn, đỏ mặt đến mức muốn chui vào túi đồ trốn luôn.
Thẩm Dịch vén một lọn tóc sau tai cô, giọng thấp xuống:
“Về nhà nhé, đầu bếp nhỏ của anh.”
Cô quay mặt đi, nhưng đuôi mắt cong lên không giấu nổi.
Hôm nay…
Linh Dương nấu lần đầu, Thẩm Dịch thương lần thứ n — chỉ càng ngày càng sâu.
Hắn đứng ngay bên trái cô, tay đẩy xe hàng, mắt nhìn cô lựa rau mà khóe môi cứ cong cong như thể không giấu nổi sự thỏa mãn.
Cô cầm lên bó hành lá, nghiêng đầu hỏi:
“Anh ăn được cái này không?”
“Ăn được hết.”
Giọng hắn trầm thấp, dường như chỉ cần là cô nấu thì thứ gì hắn cũng nuốt trôi.
Đi được một đoạn, cô lại quay sang hỏi:
“Còn nấm? Anh có dị ứng không?”
Hắn khẽ nhướng mày, tiến đến gần, cúi đầu sửa lại dây khẩu trang cho cô:
“Không dị ứng. Em cứ chọn thứ em thích.”
Cô gật đầu, đôi mắt sáng rỡ như thể vừa được khích lệ. Từng món từng món được cô bỏ vào giỏ, vừa hào hứng vừa hồi hộp—đây là lần đầu tiên cô nấu cho hắn ăn tử tế.
Đi ngang quầy thịt, hắn đột nhiên nghiêng người, vòng tay qua eo cô từ phía sau để lấy gói thịt bò trên kệ cao.
Khoảnh khắc đó khiến mặt cô như muốn bốc khói.
“Anh đứng xa ra chút!” cô lúng túng đẩy nhẹ.
Hắn lại cố tình không nhúc nhích.
“Không được. Lỡ em chọn sai thì sao?”
“Chọn sai thì… thì ăn sai.”
“Không được. Anh cần giữ dạ dày mình ổn định để còn sống lâu với em.”
Cô cắn môi, quay đi chứ không dám nhìn hắn nữa vì mặt quá nóng.
Khi ra quầy tính tiền, cô lon ton đặt hàng lên băng chuyền, còn hắn đứng sau chống một tay vào hông, tay kia đẩy nhẹ xe. Nhân viên thu ngân nhìn hai người, ánh mắt đầy ghen tị.
Hắn quét thẻ không chớp mắt, xách hết túi về xe, rồi mở cửa ghế phụ cho cô.
“Lên đi, đầu bếp nhỏ của anh.”
Cô bặm môi nhưng lại mỉm cười.
“Hôm nay em nấu ngon lắm đó. Anh ăn không ngon thì đừng có than.”
Hắn cúi đầu thắt dây an toàn giúp cô, giọng trầm, hơi thở phả bên tai cô khiến sống lưng cô run nhẹ:
“Chỉ cần em nấu, anh sẽ ăn đến giọt cuối cùng.”
Xe khởi động. Tim cô cũng khởi động theo.
về đến nhà, cô bỏ túi siêu thị lên bếp rồi xắn tay áo định chuẩn bị, nhưng hắn đã đứng sát sau lưng cô từ lúc nào.
Cô quay lại:
“Anh ra phòng khách ngồi đi, để em làm.”
Hắn không nhúc nhích.
“Anh phụ.”
“Không cần đâu! Em tự—”
Hắn đã lấy tạp dề, cúi người buộc vòng ra sau eo cô. Hai tay hắn vòng quanh cô, khẽ siết lại, như vô tình mà cố ý.
“Ít nhất cũng để anh đứng cạnh.”
Cô ngẩng đầu, hơi bối rối.
“Anh đứng gần vậy em không làm được.”
“Vậy anh đứng… gần thêm chút nữa cho quen.”
Hắn thấp giọng, mặt kề sát tai cô.
Cô đỏ bừng, né sang bên nhưng hắn đã đặt tay lên bàn tay cô đang cầm dao.
“Chậm một chút. Cẩn thận đứt tay.”
Cô hít sâu.
“Anh để em tự làm.”
Hắn mới chịu buông, nhưng vẫn không rời quá xa, như vệ sĩ canh cổng bếp.
Cô rửa rau, cắt thịt, nêm nếm. Hắn thỉnh thoảng lại đưa cho cô cái kẹp, cái muôi, hoặc mở nắp chai gia vị, nhìn cô chăm chú đến mức cô thấy người nóng hơn hơi bếp.
Khi mùi thịt bò xào bốc lên thơm phức, cô quay sang:
“Xong rồi đó.”
Hắn nhìn cô chằm chằm vài giây rồi mới hỏi:
“Em có biết em nhìn đẹp thế nào khi đứng trong bếp không?”
Cô khựng lại, tim đập mạnh:
“…Anh đừng có nói mấy câu kỳ lạ.”
“Không kỳ lạ.”
Hắn bước đến gần, cúi đầu chạm nhẹ vào trán cô.
“Linh Dương của anh làm gì cũng khiến anh muốn kéo vào lòng.”
Cô đẩy ngực hắn, lúng túng:
“Đi ra bàn ngồi! Em… mang đồ ăn ra.”
Hắn cười thấp trong cổ họng, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.
Bữa cơm đầu tiên cô nấu cho hắn, tuy không hoàn mỹ, nhưng hắn ăn sạch đến mức hạt cơm cuối cùng cũng không bỏ.
Cô nhìn mà ngạc nhiên:
“Anh… ăn hết thiệt hả?”
Hắn đặt đôi đũa xuống, nghiêm túc như tuyên thệ:
“Sau này em nấu bao nhiêu, anh ăn bấy nhiêu. Không bỏ em được.”
Cô đỏ mặt, cúi đầu sờ sờ khăn trải bàn.
“Nếu anh thích… mai em nấu tiếp.”
Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn, cúi người bế bổng cô lên khiến cô hét khẽ:
“Anh làm gì vậy?!”
Hắn ôm cô chặt vào ngực, ánh mắt sẫm lại nhưng tràn đầy yêu chiều:
“Thưởng cho đầu bếp nhỏ.”
Cô vùi mặt vào cổ hắn, vừa buồn vừa ngọt.
“Em nấu thôi mà…”
“Ừ.”
Hắn hôn lên tai cô.
“Nhưng anh yêu em.”
Sau khi bữa tối ngọt ngào kết thúc, hắn vẫn bế cô nguyên như vậy, đi thẳng lên phòng ngủ dù cô liên tục vùng nhẹ.
“Thẩm Dịch! Em tự đi được!”
“Không cần.”
Hắn cúi mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên:
“Anh thích bế.”
“Anh phiền quá…”
Nhưng tay cô đã ôm cổ hắn từ lúc nào.
Hắn đặt cô xuống giường, không vội làm gì, chỉ chống tay hai bên người cô, nhìn cô chăm chú như thể muốn khắc từng đường nét lên tim.
“Nhìn gì mà nhìn?”
Cô ngước lên, tim đập loạn.
“Nhìn vợ.”
Hắn đáp rất nhỏ nhưng cực kỳ nghiêm túc.
Cô ngơ ra một nhịp.
Hắn đưa tay vuốt mấy sợi tóc rơi xuống má cô:
“Hôm nay em chủ động nấu cho anh, chủ động ôm anh trong siêu thị, chủ động kéo tay anh lúc ra bãi xe.”
Ánh mắt hắn dịu lại, như bị tan chảy.
“Anh chưa quen em ngọt như vậy.”
Cô đảo mắt sang chỗ khác:
“Em… chỉ là thấy anh xách đồ nặng nên…”
Hắn bật cười thấp, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.
Một nụ hôn rất khẽ, đủ làm cô cứng người.
“Ngày mai muốn ăn gì?” cô hỏi nhỏ, cố đổi chủ đề.
“Em.”
Hắn đáp ngay, không chút do dự.
Cô đẩy ngực hắn, mặt nóng bừng:
“Anh nói bậy!”
“Không bậy.” Hắn vẫn không đứng dậy, tay luồn vào sau eo cô, kéo cô sát vào cơ thể mình. “Em là bữa sáng, trưa, tối… của anh.”
“Anh đi mà nói mấy câu này với người khác xem!”
Hắn lập tức nhíu mày, giọng trầm xuống:
“Anh chỉ nói với mình em.”
Cô im lặng, sống lưng run nhẹ.
Hắn khẽ kéo chăn đắp cho cô:
“Nếu mệt thì ngủ đi.”
“Anh không… làm gì sao?”
Cô hỏi rất nhỏ, gần như thì thầm.
Hắn dừng lại một giây, rồi cúi người hôn nhẹ lên trán cô, giọng khàn đặc:
“Hôm qua anh đã làm em mệt rồi. Anh không nỡ.”
Cô cựa mình:
“Nhưng…”
Hắn nhìn cô, ánh mắt vừa ấm vừa nguy hiểm.
“Em đang mời anh?”
“Không!”
Cô lập tức xoay lưng lại, kéo chăn kín đầu.
Hắn cười nhẹ, nằm xuống cạnh cô, vòng tay qua ôm trọn cô vào ngực.
“Ngủ đi, vợ nhỏ.”
Cô chỉ để lộ đôi tai đỏ rực.
Hắn hôn lên tai cô một cái nữa, rất khẽ:
“Ngày mai… anh sẽ làm em mệt theo kiểu khác.”
Cô run lên:
“Anh im đi…”
Nhưng khóe môi lại cong lên đầy ngọt ngào.
Sáng hôm sau, khi Linh Dương vừa mở mắt, cô đã thấy mình bị ôm chặt như một cái kẹp nhân sự sống.
Cánh tay Thẩm Dịch vắt ngang eo cô, chân cũng gác lên, hoàn toàn khóa cô lại trong lòng hắn.
“Anh…”
Cô cựa nhẹ.
Cằm hắn đặt trên vai cô, giọng còn khàn hơn cả ngày hôm qua:
“Nhúc nhích nữa là anh không cho em xuống giường đâu.”
Cô lập tức đông cứng.
Một lúc sau, hắn mở mắt, nhìn mái tóc rối mềm của cô. Hơi thở hắn phả sau gáy cô, nóng đến mức khiến cô rùng mình.
“Em còn buồn ngủ không?” hắn hỏi, giọng ấm và trầm đến nghẹt thở.
“Không…”
Cô đỏ mặt, cố kéo chăn che lên.
Hắn liền kéo xuống, bắt cô lộ ra khuôn mặt đỏ bừng.
“Nhìn anh.”
Hắn khẽ dùng ngón tay nâng cằm cô lên.
Cô miễn cưỡng đối mặt với ánh mắt sâu như muốn hút linh hồn mình.
“Em có biết tối qua em nói mơ gì không?” hắn hỏi, giọng rất bình tĩnh nhưng mang ý cười nguy hiểm.
“Em… nói gì?” cô đột ngột căng thẳng.
Hắn cúi sát môi cô:
“Em ôm anh, kéo anh lại gần… còn gọi tên anh ba lần.”
“Không có!”
Cô phản xạ chối ngay lập tức, mặt đỏ muốn cháy.
Thẩm Dịch khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp khiến tim cô mềm nhũn.
“Được rồi. Không trêu em nữa.”
Hắn vuốt nhẹ tóc cô, ánh mắt dịu lại.
“Hôm nay anh đưa em ra ngoài đi dạo. Vợ mới cưới phải được chiều.”
“Anh lúc nào cũng chiều quá…” cô lẩm bẩm.
“Không chiều em thì chiều ai?”
Hắn hôn lên môi cô một cái rất nhẹ nhưng đủ làm cô run cả người.
Cô xoay đi, cố giấu sự ngượng ngùng:
“Anh để em thay đồ trước.”
Hắn chống tay, nhìn cô từ trên xuống, giọng chậm rãi đầy ý tứ:
“Trừ khi em muốn anh thay giúp.”
“KHÔNG!”
Cô suýt nhảy khỏi giường.
Hắn bật cười, lùi lại để cô chạy vào phòng tắm, còn mình nằm ngửa nhìn trần nhà, khóe môi cong đến mức không giấu nổi sự hài lòng.
Vợ nhỏ của hắn… càng ngày càng đáng yêu chết người.
Vài phút sau, khi cô bước ra với mái tóc búi cao và chiếc váy đơn giản, hắn quay đầu nhìn, ánh mắt thoáng sững lại nửa giây.
“Đẹp.”
Hắn nói một chữ, rất chân thật.
Cô đỏ mặt, cúi đầu nghịch ngón tay:
“Đi thôi…”
Hắn đứng dậy, nắm tay cô kéo vào lòng, thì thầm bên tai:
“Hôm nay ai nhìn em lâu hơn ba giây… anh đều không vui.”
Cô bật cười nhẹ:
“Anh ghen hả?”
“Anh luôn ghen với bất cứ ai nhìn vợ anh.”
Hắn nắm tay cô thật chặt.
“Đi nào, vợ nhỏ.”