Kẻ Xấu Nơi Dị Thế Chẳng Lẽ Đều Phải Lòng Ta Sao

Chương 7

Trước Sau

break
Tắm xong, Văn Nhất Nhất thay bộ đồ cũ mà trưởng thôn cho, rồi dùng chỗ nước còn lại đơn giản giặt qua bộ quần áo Lam tinh mà mình đã mặc lúc xuyên tới đây.

Đó là chứng tích cuối cùng cho thấy nàng đến từ một nơi xa lạ.

Rửa ráy xong xuôi, Văn Nhất Nhất bước ra khỏi căn nhà gỗ, phát hiện Fahr và Smedley đang đứng dưới bóng cây cách đó không xa, trông như đang đợi nàng.

Vừa nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Fahr, Văn Nhất Nhất đã cảm thấy mình sắp có bóng ma tâm lý. Nàng dè chừng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.” Fahr đáp hờ hững, vừa nói vừa đánh giá Văn Nhất Nhất từ trên xuống dưới, “Chỉ là giúp ngươi canh chừng thôi. Dù sao ngươi cũng chỉ có một mình, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?”

Văn Nhất Nhất kinh ngạc.

Nàng thật sự không ngờ có ngày lại nghe được lời bình thường như thế từ miệng Fahr. Cảm giác ấy khiến nàng giống hệt một người mẹ già của đứa con phản nghịch, suýt nữa thì cảm động đến phát khóc.

Mà đứa con phản nghịch kia lại hoàn toàn không biết tâm trạng của Văn Nhất Nhất. Hắn nở một nụ cười sáng sủa vô cùng, gương mặt tuấn tú như đang phát sáng: “Như vậy trông thuận mắt hơn nhiều đấy. Đại thẩm, ngươi cũng đâu có xấu lắm!”

Văn Nhất Nhất: “…”

Chút cảm động kia lập tức tan biến sạch!

“Nếu đã thu xếp xong rồi, vậy chúng ta mau lên đường thôi.”


” Fahr vừa khiến lòng người lên xuống phập phồng, quay đầu một cái đã quên sạch những gì mình vừa nói: “Mau tới một thành trấn lớn hơn đi, đồ ăn ở đây khó nuốt quá, ta một khắc cũng không chịu nổi nữa!”

Đúng là một tên tiểu hỗn đản.

Văn Nhất Nhất thầm nghĩ.

Hiện giờ câu chuyện còn chưa thật sự bắt đầu. Bọn họ vẫn đang sống những ngày tháng học đường vô lo vô nghĩ, trên gương mặt tuổi trẻ đều là vẻ vui tươi đầy sức sống.

Hắn không cảm thấy đau khổ, cũng không giống những kẻ khác, cứ luôn miệng nhắc đi nhắc lại những vết thương chất chồng mình từng trải qua.

Thế nhưng người ngoài cuộc chỉ cần nhìn hắn thôi, cũng sẽ không nhịn được mà thấy xót xa thay hắn.

Chẳng qua chỉ là một nỗi tiếc nuối khó lòng nguôi ngoai.

Nàng chỉ mong những thiếu niên này có thể mãi mãi vui vẻ như vậy.

… Vui vẻ mãi mãi là chuyện không thể nào.

Lúc này, Văn Nhất Nhất chỉ mong đám ngốc ấy đi ăn đất cho rồi.

Nàng thở hổn hển, chống một cành gậy gỗ, gian nan bước đi trên con đường nhỏ trong rừng, bên tai chỉ toàn là tiếng cằn nhằn tra tấn của Fahr.

“Không phải chứ, ngươi đi có chút vậy mà đã không nổi rồi sao? Nói ngươi bằng nửa tên cẩu đầu nhân là đã quá xem trọng ngươi rồi đấy, thực lực của ngươi chắc chỉ bằng một phần tư thôi.”

Ngươi biết cái gì chứ! Xã súc như ta bình thường chỉ cần đi từ dưới lầu tới trạm tàu điện ngầm là cùng!

“Thể lực như ngươi mà cũng làm người hầu được sao? Chẳng lẽ còn muốn chúng ta chăm sóc ngươi à?”

Thật xin lỗi nhé! Ai mà ngờ được các ngươi lại phải đi đường hoàn toàn bằng chân cơ chứ! Đúng là người dị giới lạc hậu!

“Uy, sắc mặt ngươi nhìn tệ lắm đấy, ngươi không phải sắp ngất ra đấy chứ?”

Văn Nhất Nhất thở dốc, hoàn toàn chẳng muốn đáp lại Fahr, thậm chí đến sức để nổi giận cũng không còn.

Hôm qua nàng đã gắng gượng bằng ý chí mà đi suốt cả ngày. Sáng sớm hôm nay lại bị dựng dậy, gặm mấy cái bánh bột ngô cứng như đá. Ăn xong còn chưa kịp tiêu đi được mấy phần, đã phải tiếp tục lên đường...

Nàng thật sự không chịu nổi nữa.


Đúng vậy, ban đầu nàng thật sự muốn thay đổi vận mệnh bi thảm của bốn tên ác ôn kia.

Thế nhưng, nếu có ai nói trước với nàng rằng muốn đổi vận mệnh của người khác thì mỗi ngày phải đi bộ hơn mười canh giờ, nàng nhất định sẽ lập tức từ bỏ ngay tại chỗ.

Đây là kịch bản du hành kiểu con ếch gì vậy chứ? Rõ ràng những câu chuyện người ta đi cứu vớt nam phụ đều đâu có như thế này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc